[Tình huống gì đây, Vợ thỏ làm ngựa ?]
[Bà xã đến mức yêu mến ôi ôi ôi]
[Mùa hè mau tới , thấy vợ mặc váy ngắn với áo dây!]
[Có ai cảm thấy con ngựa cảm giác định mệnh ? (Không chứ?)]
Giây còn là chiến mã oai phong lẫm liệt, giây tiếp theo như một con chó. Ngay cả Giang Vụ Oanh cũng lường .
Cậu len qua bức tường chắn phía , Xích Kỵ lập tức cúi đầu, vươn cổ về phía , tư thế giống như khi Huyền Huyền cầu xin vuốt ve.
Giang Vụ Oanh đưa tay vuốt nhẹ bờm ngựa, Xích Kỵ hí lên một tiếng, biểu cảm đầy vẻ bám víu.
Bạc Lan Huyền híp mắt, con ngựa đầy vẻ nịnh nọt .
Kiếp , khi Giang Vụ Oanh thành cùng , dù cơ thể vẫn suy kiệt , nhưng cũng còn t.h.u.ố.c chữa. Hắn chăm sóc kỹ lưỡng, mới sống thêm ba năm nữa.
Vì sức khỏe yếu, chịu gió, nên chỉ trong năm đầu tiên khi lập hậu, đầu hè, mới dẫn đến núi Quan Tước cưỡi ngựa một .
Hắn nhớ ngựa của khi đó tên là Thần Phù, bộ dáng và màu sắc giống hệt Xích Kỵ mặt. Thần Phù khi chỉ chở Giang Vụ Oanh một , từ đó về mỗi khi gặp , nó đều quanh phía như tìm kiếm điều gì...
Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ Xích Kỵ và Thần Phù thực sự liên hệ nào đó?
Bên dẫn chương trình tiếp tục giới thiệu: "Như , dân thảo nguyên vốn nổi tiếng hiếu khách. Hôm nay chúng mời năm vị mục dân đến, để đại diện trao tặng lụa trắng chào đón các bạn~"
Cô hiệu cho năm phía . Đối diện Giang Vụ Oanh là một Alpha trẻ tuổi, tầm hơn hai mươi, làn da nắng cháy sạm của thảo nguyên làm thô ráp, ửng đỏ.
Đối phương cúi , dâng tấm lụa trắng lên. Giang Vụ Oanh cũng cúi , hai tay đỡ lấy.
Đôi bàn tay của còn mịn màng hơn cả tấm lụa trắng, mục dân trẻ chỉ thoáng qua đỏ bừng mặt. Sắc đỏ lan đến cả cổ và tai.
"Nhận lấy lụa trắng tượng trưng cho sự chào đón, hành trình của chúng chính thức bắt đầu!" Người dẫn chương trình giơ cao một xấp ảnh in sẵn: "Giai đoạn chọn phòng đầy hồi hộp cũng đến như dự kiến."
"Đến thảo nguyên tất nhiên trải nghiệm lều trại đặc trưng," cô giơ ảnh lên, giải thích, "Có một lều trại xa hoa, một lều trại bình thường, mỗi lều ở hai . Người còn sẽ tự dựng lều."
[Tôi chỉ hỏi, Bạc tổng vẫn ở đây ?]
[Người tiền là đó, khách mời đặc biệt đóng vai thường trú, hiểu ?]
[Trên thảo nguyên lạnh , bà xã mặc áo len .]
[Mấy bông hoa hồng đan thô sơ áo len của vợ... Trời ơi cưng xỉu.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-tho-o-om-yeu-van-nguoi-me/chuong-110.html.]
"Để giành lều trại yêu thích, các bạn sẽ thử sức bằng cách cưỡi ngựa b.ắ.n cung, giống như dân thảo nguyên chúng !"
"Trên thảo nguyên những con ngựa, bò, dê, và cả lạc đà tổ chương trình đ.á.n.h dấu . Các bạn sẽ phát những mũi tên tính sát thương, chỉ bôi chất nhuộm đặc chế ở đầu mũi. Nhiệm vụ của các bạn là chia thành năm hướng, cưỡi ngựa tìm kiếm 'con mồi'. Trong vòng hai tiếng, ai săn nhiều nhất sẽ ưu tiên chọn lều trại nhất để nghỉ ngơi."
Người dẫn chương trình dứt lời, những chăn nuôi dắt bốn con ngựa tiến lên. Ngoại trừ Giang Vụ Oanh, những còn lượt leo lên ngựa của . Cậu cũng xoay lên lưng Xích Kỵ, vuốt ve bờm ngựa, ghé sát tai nó thì thầm: "Lát nữa chạy chậm chút nhé."
Người dẫn chương trình cầm loa, năm xếp thành hàng, giơ cánh tay còn lên, chậm rãi đếm ngược: "Ba... hai... một... xuất phát!"
Giang Vụ Oanh vỗ nhẹ m.ô.n.g ngựa, Xích Kỵ liền chậm rãi thong thả bước .
Những còn cũng vội vàng, duy trì tốc độ chậm rãi, đồng hành bên cạnh Giang Vụ Oanh, bỏ qua những mũi tên màu sắc đ.á.n.h dấu đường đất.
Người dẫn chương trình: "..."
Cô đành nhắc nhở qua loa: "Các bạn chú ý theo tuyến đường của nhé."
Giang Vụ Oanh cũng bật bất đắc dĩ, đành vỗ Xích Kỵ thêm nữa, về phía , cao giọng hô: "Chạy thôi..."
Cậu một nửa thì đột nhiên khựng .
... Cậu nhớ tên con ngựa .
Mặt ửng đỏ, khẽ liếc con ngựa , ngập ngừng: "Vậy tạm gọi là Tiểu Hồng nhé. Đừng giận nhé, lát nữa về sẽ hỏi tên ."
Sau khi tự cổ vũ tinh thần, hô lớn: "Chạy thôi, Tiểu Hồng!"
Ngay khi tiếng hô vang lên, Xích Kỵ như mũi tên rời cung, "vút" một cái lao , nhanh như một ngôi băng, phóng thẳng về phía !
Giang Vụ Oanh lập tức sững sờ, nhưng nhanh nhận dù Xích Kỵ chạy nhanh, nó làm động tác dư thừa lắc lung tung. Cậu vẫn giữ thăng bằng lưng ngựa mà xóc nảy quá mức.
Sau khi yên tâm, phát hiện trong chớp mắt bỏ xa bốn còn .
Người duy nhất thể theo kịp là Bạc Lan Tức, đang vươn nửa khỏi cửa sổ trời của xe phim.
Mèo con của Yu
Để theo dõi khách mời, tổ chương trình chuẩn kỹ lưỡng.
Sau khi Giang Vụ Oanh phát hiện phận thật của Bạc Lan Tức, cũng buồn che giấu nữa. Hắn bỏ mũ, kính đen và khẩu trang, để lộ khuôn mặt giống hệt Bạc Lan Huyền. Dù , vẫn giữ cách, kiên trì bám theo .
Hắn cố chấp như , Giang Vụ Oanh cũng khuyên thêm.
Dù đây là công việc của Bạc Lan Tức, cứ coi như một nhân viên phim bình thường là .
**