Thiếu Gia Giả Là Cục Cưng Của Tôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:57:51
Lượt xem: 298

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cố gắng phớt lờ tiếng của em, nỗ lực làm lơ: "Chẳng thấy quản quá nhiều, thấy còn yêu em nữa, chẳng hắc hóa ?"

Tôi ôm áo khoác đầu em, giả bộ lạnh lùng: "Anh quản nữa, ? Em tự do thì tự do, hắc hóa thì hắc hóa, làm gì thì làm, cũng cần tốn công vô ích mà chẳng tích sự gì, như thế ?"

"Không !"

Mạnh Chiêu đột ngột lao tới ôm chặt lấy eo , sức lực lớn đến mức suýt làm đứt cả ruột: "Không cho , cho bỏ mặc em! Mạnh Yến Châu, thể làm thế ..."

Cảm nhận sự ướt át nơi bả vai, thầm thở dài trong lòng nhưng vẫn đưa tay ôm , chỉ đó lạnh nhạt.

"Anh ôm em !"

Không cảm nhận sự đáp của , Mạnh Chiêu đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, lớn tiếng quát tháo một cách yếu ớt: "Mạnh Yến Châu, ôm em ! Mau ôm em !!"

Tôi động đậy: "Không ôm."

Mạnh Chiêu chằm chằm , vài giây , nước mắt như chuỗi hạt đứt dây trào khỏi hốc mắt.

Tôi bao giờ thấy em đáng thương như thế .

Mạnh Chiêu nhiều , nhưng cơ bản đều thuộc kiểu sấm to mà mưa, em dung túng, nỡ để em đau, nên chỉ cần gào khan vài tiếng là thể qua mặt .

Vì thế, giống như hôm nay, đến mức như thác đổ thế , cũng là đầu tiên thấy.

Không đúng, đầu.

Tôi sâu gương mặt Mạnh Chiêu, suy nghĩ bay xa. Lần em như thế là lúc nào nhỉ?

Là khi học cấp hai, vì mặt giúp em mà đ.ấ.m ngã lăn , Mạnh Chiêu lóc ôm lấy cầu xin đừng c.h.ế.t; Hay là lúc đại học, khi rời nhà, chuyến bay xóc nảy suýt gặp sự cố, em ở sân bay ôm chặt lấy như hồi sinh; Hay là sinh nhật 18 tuổi của Mạnh Chiêu, khoảnh khắc và em thổi tắt nến, em đột nhiên nước mắt đầm đìa.

Hình như mỗi Mạnh Chiêu đều liên quan đến .

luôn làm em đau lòng ?

"Mạnh Yến Châu..."

Mạnh Chiêu nắm chặt lấy góc áo , thật chặt, chịu buông tay: "Anh ôm em , ôm em Mạnh Yến Châu... Để em rằng..."

Câu cuối cùng rõ, Mạnh Chiêu lao tới. Tôi đẩy nhẹ vai em, em rõ câu , nhưng hành động đẩy đó hình như em hiểu lầm thành sự từ chối dứt khoát.

Mạnh Chiêu dường như lập tức mất chỗ dựa, cảm xúc trong tích tắc sụp đổ : "Tại đến thì chuyện đổi, tại chuyện nhất định phát triển thành thế , tại em định sẵn là sẽ bỏ rơi chứ?!"

Tôi ngẩn : "Bỏ rơi cái gì—"

"Các đều là lũ lừa đảo! Nói yêu em, một nhà, tất cả đều là lừa đảo!"

Mạnh Chiêu đến mức vững, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh trắng bệch nhếch nhác: "Mạnh Yến Châu, là kẻ lừa đảo lớn nhất. Ai là em trai thì yêu đó, ai đến nhà họ Mạnh thì yêu đó, ai họ Mạnh thì yêu— ưm!"

Lời môi lưỡi nuốt chửng trong.

Tôi nâng mặt Mạnh Chiêu lên, dùng lực hôn lên khóe môi em, hôn lên những giọt nước mắt đang rơi, giọng vang lên giữa kẽ hở của sự quấn quýt:

"Anh bao giờ lừa em. Anh yêu em, chỉ đơn giản vì em là Mạnh Chiêu mà thôi."

Năm hai mươi tuổi, lờ mờ nhận xu hướng tính d.ụ.c của khác biệt, hứng thú với con gái. lúc đó Mạnh Chiêu chỉ là một thằng nhóc trung học nổi loạn, cũng thực sự chỉ coi em là em trai.

đoạn tình cảm biến chất từ lúc nào nhỉ?

Có lẽ là cái ôm mang theo nước mắt ở sân bay đó, lẽ là ánh lệ loé lên nơi khóe mắt em khoảnh khắc nến tắt, cũng lẽ là mỗi khoảnh khắc em kéo dài giọng gọi là Mạnh Yến Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-cuc-cung-cua-toi/chuong-4.html.]

Mạnh Chiêu tùy tiện, kiêu ngạo, nhiều tính .

đồng thời, em cũng đáng yêu, lương thiện, dũng cảm và chân thành.

Tôi thích.

Vô cùng thích.

Tình cảm một khi nhận thì như bát nước hắt thể thu .

Tôi ôm chặt lấy eo Mạnh Chiêu, hôn lên môi em một cách cẩn thận và mãnh liệt, nuốt chửng em bụng, từ nay về cùng thể tách rời.

"Có đôi khi thực sự cảm ơn ông trời vì cho sớm em em trai ruột của ."

Trong kẽ hở của nhịp thở, lau giọt nước mắt nơi khóe mắt Mạnh Chiêu, trầm giọng : "Mạnh Chiêu, cần em ai bóng gió điều gì, chuyện vụn vặt nào từ , nhưng chuyện yêu em, em mãi mãi cần nghi ngờ."

Mạnh Chiêu chằm chằm , dường như phân biệt thật giả trong câu . Nước mắt em vẫn ngừng rơi, chẳng lấy mà lắm uất ức đến thế, nhưng sẵn lòng đón nhận tất cả.

Hồi lâu , cuối cùng em cũng động đậy.

Mạnh Chiêu giơ tay túm lấy cổ áo , như chứng minh điều gì đó, nôn nóng hôn lên:

"Nói yêu em , Mạnh Yến Châu."

Tôi để mặc em c.ắ.n xé: "Anh yêu em."

"Nói nữa."

"Anh yêu em."

Mạnh Chiêu thẳng mắt , tia đỏ trong đồng t.ử biến thành ngọn lửa bùng cháy, rực rỡ nhưng cũng run rẩy: "Nói sẽ yêu em cả đời!"

Tôi ôm lòng, thỏa hiệp, nuông chiều, cũng là phát t.ử tận đáy lòng:

"Anh yêu em cả đời."

Dỗ dành hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng rơi nước mắt nữa.

Tôi cảm thấy môi sắp khô khốc , định dậy uống ngụm nước mà Mạnh Chiêu cũng chịu buông tay, đành bế cùng phòng khách rót nước.

"Giờ chịu cho em chịu uất ức gì ?"

Bế sofa, ngửa đầu uống một hớp nước, bỗng thấy khóe môi mát lạnh. Cúi mắt xuống thì thấy Mạnh Chiêu ghé sát , từng chút từng chút l.i.ế.m láp vệt nước bên môi .

Ngọn lửa trong lòng đột nhiên bùng lên, ấn lấy eo Mạnh Chiêu, ám chỉ: "Mông và eo đều giữ nữa ?"

Mạnh Chiêu đỏ mặt, nhanh chóng lùi : "Em cũng khát mà!"

Khóc lâu như thế, khát mới là lạ.

Tôi định dậy lấy nước cho em nhưng em ấn vai . Nhìn đôi mắt chút thẹn thùng của Mạnh Chiêu, khẽ nhướng mày, ngửa đầu uống nước ghé sát tới.

Vệt nước trượt xuống từ kẽ môi, ấn lấy eo Mạnh Chiêu, làm sâu thêm nụ hôn.

Một lúc buông , Mạnh Chiêu ho khụ khụ vài tiếng: "Suýt nữa thì nước làm sặc."

Tôi vỗ lưng cho em, dở dở : "Chẳng cái gì còn học bày đặt chơi trò kích thích."

Mạnh Chiêu lầm bầm: "Nói như thể hôn giỏi lắm bằng, c.ắ.n rách cả môi em đây ."

Loading...