Thiếu Gia Giả Là Cục Cưng Của Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:57:50
Lượt xem: 311

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước đầu tiên của hắc hóa là gì, là buông thả, sa đọa, trở nên xa và mạnh mẽ hơn, đại loại như .

Thế là trực tiếp lái xe đến quán bar.

Chẳng cần tốn chút công sức nào, dừng xe thấy ngay cái xe ba bánh đó, nó cực kỳ nổi bật giữa một dàn siêu xe.

Tôi biển hiệu quán bar mà khẽ nhíu mày, quán bar khá là lộn xộn, bình thường đều dặn Mạnh Chiêu bén mảng tới đây.

Vào cửa, bên trong sàn nhảy ánh đèn đủ màu hỗn loạn, tiếng nhạc điện t.ử ồn ào đến nhức cả tai.

Tôi huơ tay múa chân hiệu với quản lý quán bar bảo tìm : "Một trai trẻ trai! Áo khoác trắng quần jeans, cao một mét tám!"

Quản lý cố gắng lắng : "Cái gì mà Nữ Oa?!"

Tôi c.h.ử.i thầm trong bụng.

Ngay lúc đang cảm thấy kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, tim đột nhiên thắt , giống như một loại thần giao cách cảm nào đó khiến đột ngột đầu .

Thì thấy ở phía cuối hành lang, Mạnh Chiêu đang kéo ôm lôi trong phòng bao, em rõ ràng là ép uống rượu, bước chân chút loạng choạng, nhưng thể thấy là đang vô cùng kháng cự.

"Buông tay ..."

Rõ ràng tiếng nhạc trong quán bar vẫn vô cùng ồn ào, nhưng chính trong giây phút rõ mồn một tiếng thì thầm của Mạnh Chiêu:

"Em tìm trai... Em ... Mạnh Yến Châu."

Đã lâu lắm động tay động chân với ai.

Bố thường dạy rằng, làm làm kinh doanh đều dĩ hòa vi quý.

câu áp dụng lên Mạnh Chiêu thì thông , em chịu uất ức nhịn nổi, em thương nhịn nổi, em bắt nạt càng thể nhịn nổi.

Cái loại chuyện mà còn nhịn thì đúng là đồ hèn!

Tất nhiên, ý mắng bố .

khi định thần , Mạnh Chiêu gọn trong lòng , còn tên nát rượu dám động tay động chân thì trong thùng rác.

Lần quản lý thèm giả ngu nữa, bắt đầu gào thét ầm ĩ, trực tiếp tặng cho một đ.ấ.m khiến câm lặng, định bồi thêm phát nữa thì vạt áo kéo .

"Anh..."

Cúi đầu, bắt gặp đôi mắt ngấn nước của Mạnh Chiêu:

"Em khó chịu..."

Trong lòng lo lắng phát điên lên , nhưng ngoài mặt dám biểu lộ , sợ làm Mạnh Chiêu thêm sợ hãi, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y em: "Khó chịu ở ? Anh đưa em bệnh viện, , đừng sợ."

Mạnh Chiêu cầm lấy tay , dẫn dắt sờ xuống phía .

Càng lúc càng xuống thấp, càng lúc càng xuống thấp.

Cho đến khi chạm một thứ xúc cảm quen thuộc xa lạ.

Quen thuộc là vì chính cũng , xa lạ là vì đây là Mạnh Chiêu.

Tôi sững , cúi đầu đôi mắt đỏ rực vì men rượu của Mạnh Chiêu.

"Anh..."

Em khàn giọng gọi .

Tôi thầm c.h.ử.i một câu: " là kiếp nợ em mà."

Nói đoạn, khoác áo lên em, ôm gọn lòng, sải bước khỏi quán bar, chui băng ghế của xe.

"Còn cởi quần cho em nữa ?"

Trong gian chật hẹp, ghé sát thái dương Mạnh Chiêu, khàn giọng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-cuc-cung-cua-toi/chuong-3.html.]

Mạnh Chiêu giơ tay che mắt, là đang tự lừa dối dám đối mặt.

Tôi khẽ một tiếng, cởi thắt lưng của em : "Cái đồ hư hỏng ..."

Làm xong thì Mạnh Chiêu lăn ngủ mất, bỏ mặc chẳng chỗ nào phát tiết.

"Cái đồ hư hỏng nhà em." Tôi chọc chọc má Mạnh Chiêu, nỡ dùng sức làm em tỉnh giấc, "Đồ heo con ngốc nghếch."

Mạnh Chiêu hừ hừ một tiếng, vùi mặt lòng sâu hơn nữa.

Tôi thở dài một tiếng, cái thằng nhóc hỗn chưởng ngốc nghếch thì thể làm đây, cam tâm tình nguyện chịu đựng em mà!

Người em mùi rượu, cũng tiện đưa em về nhà nên mở một phòng khách sạn gần đó, báo bình an cho bố .

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại rung lên, là một liên hệ mới: 【Anh ơi, em là Tống Kế Minh.】

Tôi nhấn đồng ý, còn kịp hàn huyên hai câu thì đối phương gửi sang liên tiếp hai đoạn văn dài, làm mặt trắng bệch vì ánh sáng màn hình.

Tôi nheo mắt một hồi lâu, đại khái ý chính là: Mặc dù tại để thích Mạnh Chiêu, nhưng vẫn chọn tin tưởng ý kiến của , đồng thời tiện thể hỏi thăm tình hình của Mạnh Chiêu.

Tôi cử động ngón tay trả lời một câu: 【Đã tìm thấy , nghỉ ngơi sớm , ngày mai sẽ đưa em về.】

Tống Kế Minh trả lời nhanh:

【Anh ơi, tối nay hai về ? Vậy là hai sẽ ở cùng cả đêm ạ?】

【Anh... nhỏ...】

"Anh và em cái gì?"

Trong lòng bỗng vang lên tiếng , giật b.ắ.n , điện thoại suýt chút nữa rơi thẳng xuống đầu Mạnh Chiêu.

"Em tỉnh từ lúc nào thế?"

Mạnh Chiêu sụt sịt mũi: "Vừa xong thôi, điện thoại của sáng quá."

Tôi mức độ sáng màn hình 5%, gì.

"Anh vẫn trả lời em." Mạnh Chiêu ngẩng đầu : "Anh và em cái gì?"

Tôi cúi đầu em vài giây, thu điện thoại , gằn từng chữ: "Đã tỉnh thì đừng quản chuyện em và cái gì nữa, quần của em là em tự cởi để giúp?"

Mạnh Chiêu ngẩn , ngay lập tức trốn, nhưng tóm lấy vai ấn ngược trở , khóa chặt . Ánh mắt dần lạnh xuống:

"Mạnh Chiêu, em giỏi quá nhỉ? Không chỉ khóa cửa mà còn dám trèo tường? Còn đến bar uống rượu giải sầu? Em trèo tường nguy hiểm thế nào ? Có nếu tìm thấy em, đêm nay em sẽ nát cúc, đầy thương tích hả?! Mạnh Chiêu, em cứ để nhốt em mới chịu ngoan ngoãn đúng ?"

"Anh nhốt em! Anh làm thế là xâm phạm quyền tự do cá nhân của em!"

Mạnh Chiêu liều mạng vùng vẫy, cánh tay vung loạn xạ, sơ ý giữ chặt nên ăn ngay một tát.

"Chát" một tiếng, cả và Mạnh Chiêu đều sững sờ.

Tôi sờ lên mặt, c.h.ế.t tiệt, thằng nhóc dám tát một cái thật ??

"Anh, em cố ý !"

Mạnh Chiêu vội vàng bò dậy chạm mặt , nhưng cố tình né tránh.

Tay em chạm , Mạnh Chiêu bỗng khựng .

Em ngơ ngác , giống như một con thú nhỏ làm , chỉ lặp lặp : "Anh, em ... cố ý ..."

Tôi Mạnh Chiêu chằm chằm một hồi, chậm rãi dậy xuống giường, bắt đầu mặc quần áo.

"Anh... Mạnh Yến Châu!"

Mạnh Chiêu lập tức xuống giường theo, từng bước một bám sát lưng , giọng bắt đầu mang theo tiếng : "Anh thế? Anh định ?"

"Chẳng em ghét xâm phạm tự do cá nhân của em ?"

Loading...