Thiếu Gia Giả Là Bảo Bối Của Lòng Tôi. - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-03 08:24:10
Lượt xem: 356

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình như mỗi Mạnh Chiêu đều liên quan đến .

Phải chăng luôn khiến nó đau lòng?

“Mạnh Yến Châu…”

Mạnh Chiêu nắm chặt vạt áo , chịu buông:

“Anh ôm em , ôm em… để em …”

Câu cuối rõ, nó lao ôm . Tôi đẩy nhẹ vai nó, rõ lời , nhưng động tác nó hiểu thành sự từ chối dứt khoát.

Mạnh Chiêu như mất chỗ dựa, cảm xúc sụp đổ:

“Tại đến thì thứ đổi? Tại chuyện nhất định thành thế ? Tại em bỏ rơi?!”

Tôi ngẩn :

“Bỏ rơi gì—”

“Các đều là kẻ lừa dối! Nói yêu em, là một nhà, tất cả đều là giả dối!”

đến gần như nổi, gương mặt xinh tái nhợt, t.h.ả.m hại:

CoolWithYou.

“Mạnh Yến Châu, là kẻ lừa dối lớn nhất! Ai là em trai thì yêu đó, ai nhà họ Mạnh thì yêu đó, ai mang họ Mạnh thì yêu—ưm!”

Lời nuốt chửng trong nụ hôn.

Tôi nâng mặt nó, hôn mạnh khóe môi, hôn lấy dòng lệ rơi, giọng vang lên giữa trống quấn quýt:

“Anh từng lừa em.

Anh yêu em, chỉ vì em là Mạnh Chiêu.”

14  

Năm hai mươi tuổi, mơ hồ nhận xu hướng của khác biệt, chẳng hứng thú với con gái.

khi Mạnh Chiêu chỉ là một thiếu niên nổi loạn, thực sự chỉ coi nó là em trai.

Vậy tình cảm biến chất từ khi nào?

Có lẽ là cái ôm đẫm nước mắt ở sân bay,

Có lẽ là ánh lệ lóe lên nơi khóe mắt khi ngọn nến sinh nhật tắt,

Cũng thể là mỗi nó kéo dài âm gọi : “Mạnh Yến Châu…”

Mạnh Chiêu bướng bỉnh, kiêu ngạo, giận dỗi.

đồng thời, nó đáng yêu, thiện lương, dũng cảm và chân thành.

Tôi thích.

Rất, thích.

Một khi nhận tình cảm, thì chẳng thể đầu.

Tôi ôm chặt eo nó, hôn sâu đôi môi, nuốt trọn nó lòng, từ nay thể tách rời.

“Đôi khi thật sự cảm ơn ông trời, vì cho sớm em em ruột.”

Trong thở, lau giọt lệ nơi khóe mắt nó, khẽ :

“Mạnh Chiêu, quan tâm em lời đồn nào, chuyện gì, nhưng tình yêu dành cho em, em bao giờ nghi ngờ.”

Mạnh Chiêu chằm chằm, dường như phân biệt thật giả. Nước mắt nó vẫn tuôn, từ nhiều uất ức đến , nhưng nguyện ôm lấy tất cả.

Lâu , nó mới động.

Mạnh Chiêu kéo cổ áo , như chứng minh điều gì, vội vã hôn lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-bao-boi-cua-long-toi/5.html.]

“Nói yêu em, Mạnh Yến Châu.”

Tôi để mặc nó c.ắ.n môi :

“Anh yêu em.”

“Nói .”

“Anh yêu em.”

Mạnh Chiêu thẳng mắt , ánh đỏ trong đồng t.ử biến thành ngọn lửa rực cháy, nóng bỏng nhưng run rẩy:

“Nói sẽ yêu em cả đời!”

Tôi ôm nó lòng, thỏa hiệp, nuông chiều, cũng là lời từ tận đáy tim:

“Anh sẽ yêu em cả đời.”

 

15  

Dỗ dành suốt nửa tiếng, cuối cùng nó cũng ngừng .

Tôi cảm giác môi sắp khô nứt, nghĩ đến việc uống nước thì Mạnh Chiêu vẫn chịu buông tay, đành ôm nó cùng phòng khách rót nước.

“Giờ chịu cho em chịu ấm ức gì ?”

Ôm nó xuống sofa, ngửa đầu uống một ngụm nước, bỗng cảm thấy nơi khóe môi mát lạnh. Cúi mắt xuống thì thấy Mạnh Chiêu ghé tới, từng chút l.i.ế.m vệt nước bên môi .

Ngọn lửa trong lòng bùng lên dữ dội, giữ chặt eo nó, ngụ ý:

“Muốn mất cả m.ô.n.g lẫn eo ?”

Mặt Mạnh Chiêu đỏ bừng, vội lùi :

“Em cũng khát mà!”

Khóc lâu như , khát mới lạ.

Tôi định dậy lấy nước cho nó, nhưng nó giữ vai .

Nhìn đôi mắt ngượng ngùng của nó, khẽ nhướng mày, ngửa đầu uống thêm ngụm nước, ghé sát.

Nước trượt qua môi răng, giữ chặt eo của nó, hôn sâu hơn.

Một lúc mới buông, Mạnh Chiêu ho khan vài tiếng:

“Suýt nữa sặc nước.”

Tôi vỗ lưng nó, tức buồn :

“Chẳng gì mà còn học chơi trò mới lạ.”

Mạnh Chiêu lẩm bẩm:

“Nói như hôn giỏi lắm , làm môi em rách .”

Tôi ho khan, bóp eo nó hỏi:

“Nói , tổ tông! Sao chắc chắn chúng yêu em, sẽ bỏ rơi em? Có ai ?”

“Không .”

Mạnh Chiêu trông do dự, dựa lên vai , qua chuyện.

“Nói cho , .” Tôi vỗ vai nó, dịu giọng, “Dù chuyện gì, cũng sẽ về phía em, sẽ bỏ mặc em.”

Một lặng dài.

Tôi kiên nhẫn chờ.

 

Loading...