Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 92: Thạch Ngọc Bình

Cập nhật lúc: 2025-11-05 10:48:47
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ca, đây xem, Tiểu Mạch cún con ?”

Kể từ ngày đó, ngoài những lúc đồng nhổ cỏ bón phân, Dương Mộc và hầu như khỏi nhà.

Những lúc rảnh rỗi, Dương Mộc thích trêu mèo ghẹo chó.

Thạch Lỗi một tay khoác lên vai , xổm xuống. Dương Mộc xoa bụng Tiểu Mạch : “Anh xem, bụng Tiểu Mạch to hơn một chút .”

“Với em còn phát hiện, hai ngày nay Tiểu Mạch ăn khỏe, lúc còn giành cả cơm của Gạo mà ăn nữa.”

Dương Mộc càng càng hưng phấn, hai con ch.ó Ngao Tạng nuôi hơn hai năm .

Mấy con ch.ó khác trong thôn đẻ hai ba lứa, chỉ nhà động tĩnh gì, Dương Mộc còn từng nghi ngờ hai con ch.ó nhà mắc bệnh vô sinh nan y nữa.

Thạch Lỗi đưa tay ấn nhẹ lên bụng Tiểu Mạch: “Sờ thấy gì cả, đợi thêm một thời gian nữa xem thai động !”

Tiểu Mạch lẽ bọn họ sờ đến ngượng, nó bèn đổi từ tư thế ngửa sang sấp, giấu bụng xuống .

“Em thấy Tiểu Mạch chắc chắn là cún con . Ca, dạo huấn luyện nó thì nhẹ tay một chút, đừng làm nó sảy thai đấy.”

Thạch Lỗi dở dở : “Chó Ngao Tạng yếu ớt như em nghĩ .”

“Em mà!” Dương Mộc nghiêng đầu : “ cũng xem trình độ huấn luyện của chứ, đến Gạo mà còn huấn luyện cho rạp xuống đất nữa là.”

Cốc cốc ——

Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện của hai , Thạch Lỗi tới mở ô cửa sổ cánh cổng sắt.

Thạch Ngọc Bình với Thạch Lỗi: “Thạch Đầu thúc, cháu với em trai cháu định lên núi săn. Trước đây chú với Mộc ca cũng , hai ạ?”

“Không , hai đứa tự cẩn thận nhé.” Thạch Lỗi dứt khoát từ chối, bên ngoài thôn đang mấy lạ mặt, dám rời khỏi nhà.

Thạch Ngọc Bình chút thất vọng: “Bọn cháu xa , một buổi sáng là về .”

“Đi thế?” Dương Mộc từ phía tới.

Thạch Ngọc Bình ngẩn một chút, lập tức phản ứng : “Đi săn núi ạ, Mộc ca cùng ?”

Dương Mộc về phía Thạch Lỗi, Thạch Lỗi mặt cảm xúc đưa tay véo gáy .

Bị véo gáy, Dương Mộc thở dài : “Không , với Ngọc An cẩn thận một chút, cũng sâu đỏ núi hết .”

Thạch Ngọc Bình nặn một nụ : “Vâng, cháu , cháu về đây.”

Dương Mộc ngưỡng mộ bóng lưng rời : “Bây giờ chắc núi nhiều con mồi lắm.”

“Nhiều cũng .” Thạch Lỗi véo gáy, áp phòng khách.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thời tiết năm nay oi bức, tuy đến mức nóng như lúc mặt trời biến dị nhưng cũng thực sự thấp, ít nhất cũng 40 độ.

Mương nước đào bên ruộng sớm khô cạn, dân làng ngày nào cũng giếng gánh nước, buổi sáng tưới một , chập tối tưới thêm nữa.

Dương Mộc và cũng , nhà họ xe ba bánh nên mỗi thể chở nhiều nước hơn, so với những dùng đòn gánh thì nhàn hơn một chút.

Hôm qua lúc rèn luyện, Dương Mộc vô tình thương ở tay, nghiêm trọng lắm nhưng nhất mấy ngày tới nên mang vác vật nặng.

hôm nay Thạch Lỗi là kéo nước ruộng, Dương Mộc dùng tay trái thương cầm gáo múc nước tưới từ từ.

Ào ào ——

Thạch Lỗi thấy Thạch Ngọc Bình múc một xô nước dội hai gáo lên .

Nước từ đỉnh đầu chảy xuống, làm ướt sũng quần áo , chiếc áo ba lỗ màu trắng ướt đẫm dán chặt , phác họa hảo vóc dáng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-92-thach-ngoc-binh.html.]

Thạch Ngọc Bình thấy động tĩnh phía , đầu với Thạch Lỗi: “Thạch Đầu thúc, chú cũng tới múc nước ạ?”

Quần áo màu trắng khi ướt trở nên trong suốt, tuy đối phương là con trai nhưng Thạch Lỗi vẫn tránh né về phía .

Thạch Lỗi tự dỡ thùng nước xuống, vòng qua Thạch Ngọc Bình đến bên giếng múc nước.

Thạch Ngọc Bình tới bên cạnh , xoay dựa thành giếng, ngẩng đầu Thạch Lỗi.

Những giọt nước từ cằm chảy xuống, men theo yết hầu đến xương quai xanh tinh xảo.

Thạch Ngọc Bình làn da trắng bệch một cách bệnh tật, dường như phơi nắng thế nào cũng đen . Qua lớp áo mỏng manh, thể lờ mờ thấy làn da trắng như tuyết của .

“Thạch Đầu thúc, chú thông minh như , chắc cũng đoán chúng là cùng một loại nhỉ!”

Từ đầu tiên gặp Thạch Lỗi, Thạch Ngọc Bình đối phương cũng giống .

Thạch Lỗi để ý đến Thạch Ngọc Bình, chỉ chuyên tâm múc nước.

Thạch Ngọc Bình cũng để tâm, tiếp: “Thạch Lỗi, chú xem, nếu A Quân thúc chuyện của chú và Dương Mộc, ông sẽ biểu cảm gì nhỉ?”

Thạch Lỗi dừng động tác trong tay, nheo mắt : “Cậu làm gì?”

“Thạch Lỗi, chú thử với cháu ?”

Thạch Ngọc Bình ghé sát mặt Thạch Lỗi, Thạch Lỗi cau mày lùi một bước.

“Chú và Dương Mộc là em, A Quân thúc thể nào đồng ý cho hai ở bên . Nếu chú ở bên cháu, cháu cách thuyết phục A Quân thúc, cũng cách thuyết phục ba cháu.”

Cậu thẳng Thạch Lỗi, nhẹ giọng : “Vậy nên, chú cân nhắc đổi bạn trai ?”

Thạch Lỗi vô cảm : “Cậu lấy sự tự tin cho rằng thể so sánh với Dương Mộc!”

Thạch Ngọc Bình nhạo: “Dương Mộc thì ? Muối ăn trong thôn bây giờ đều là do mang về, chẳng lẽ còn bằng Dương Mộc ?”

Thạch Ngọc Bình vốn chẳng ưa gì Dương Mộc, õng ẹo còn nhát gan, mỗi đánh đều trốn tít ở phía , chẳng dám ló mặt .

Thạch Lỗi đang nghĩ gì trong lòng: “Cậu đúng là bằng Dương Mộc. Dương Mộc sẽ chen chân tình cảm của khác như .”

Anh đặt thùng nước múc đầy lên xe ba bánh : “Sau cần đến luyện võ nữa.”

Thạch Ngọc Bình bước tới chặn mặt : “Chú ở bên Dương Mộc, sợ ba chú ?”

“Đó là chuyện nhà của chúng , liên quan gì đến .” Thạch Lỗi lạnh lùng : “Nếu đánh thì nhất nên tránh .”

Ánh mắt của Thạch Lỗi quá lạnh lẽo, Thạch Ngọc Bình bất giác lùi hai bước.

Chuyện , tối hôm đó Thạch Lỗi kể cho Dương Mộc .

Loại chuyện nhất nên thành thật rõ với yêu, nếu chuyện gì xảy mới giải thích thì cũng vô dụng.

Dương Mộc xong cũng tức giận lắm, ngược còn chút bừng tỉnh ngộ.

“Bảo lúc cứ kỳ kỳ quái quái.”

Dương Mộc nghiêng ôm lấy cánh tay Thạch Lỗi : “Anh còn nhớ , lúc đổi muối về, còn cho cá khô nhỏ nữa?”

“Lúc đó em thấy lạ , dù chúng cho mượn xe ba bánh thì cùng lắm cho thêm ít muối là , cá khô nhỏ quý như mà! Thế mà nỡ cho chúng .”

“Còn nhiều khi chúng gặp , ánh mắt em đều chút kỳ lạ, nhưng đối với thì lễ phép.”

Lúc đó Dương Mộc còn tưởng Thạch Ngọc Bình ghét ngoài họ nên thèm để ý đến .

Thạch Lỗi đưa tay ôm lấy : “Được , kệ thế nào, tóm sẽ tránh xa .”

--------------------

Loading...