Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 71: Cơn mưa sâu

Cập nhật lúc: 2025-11-05 10:47:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi giải quyết vấn đề về muối, cuộc sống trong thôn dần trở nên yên ả.

Dân làng sớm về khuya, ngày ngày chăm sóc cây trồng ngoài đồng, hy vọng sẽ một vụ mùa bội thu.

Sáng hôm nay, Thạch Lỗi dự định rủ Dương Mộc ngoài săn.

Mùa sinh sản của động vật qua, lúc săn là một thời cơ tồi.

Hai thu dọn xong hành trang chuẩn lên đường thì bầu trời bỗng nhiên mây đen giăng kín.

Thạch Lỗi ngẩng đầu trời, : “Sắp mưa .”

Dương Mộc tỏ vẻ thất vọng: “Lại săn nữa !”

Thạch Lỗi véo má : “Không , đợi tạnh mưa chúng .”

Mây đen trời ngày một nhiều, chỉ hơn mười phút , bầu trời tối đen như mực, hệt như ban đêm.

Dương Mộc ôm An An ở cửa nhà vuốt mèo, mây đen kịt bên ngoài, trong lòng chút bất an.

Thạch Lỗi đang gọt vỏ dưa gang trong phòng khách, đầu gọi Dương Mộc: “Đừng nữa, đây ăn dưa gang .”

Dương Mộc dắt An An chậm rãi bước : “Mộc ca, bên ngoài trời tối như , liệu xảy chuyện gì ?”

“Không , chắc là sắp mưa lớn thôi.” Thạch Lỗi đưa miếng dưa gang gọt xong trong tay cho .

Dương Mộc nhận lấy miếng dưa đút cho An An ăn. Bỗng nhiên, một tiếng sét nổ vang, những giọt mưa từ trời rơi xuống, tiếng mưa rơi ào ào vang lên ngay tức khắc.

Dương Mộc ngoài, mưa lớn, tựa như một bức màn nước che cửa, khiến thể rõ cảnh vật bên ngoài.

Không tiếng sấm dọa sợ mà hai con ch.ó ngao Tây Tạng, Gạo và Tiểu Mạch, ngừng rên ư ử.

Dương Mộc dúi miếng dưa gang tay An An, còn thì cửa định trấn an hai chú chó.

Vừa bước cửa, Dương Mộc liền phát hiện điều .

Gạo và Tiểu Mạch vẻ mặt cảnh giác làn nước mưa, cơ thể ngừng lùi , dường như nước mưa sẽ lấy mạng chó của chúng .

Dương Mộc tiến về phía hai bước, xổm xuống theo hướng của hai con chó.

“Ca! Ca! Có sâu! Trong nước mưa sâu!” Dương Mộc hét đến lạc cả giọng.

Thạch Lỗi vội vã ngoài. Dương Phượng Liên đang sofa tiểu thuyết liền lớn tiếng đáp : “Có sâu thì sâu, làm gì mà la toáng lên thế!”

Giọng của Dương Mộc vang lên: “Không , là trời mưa sâu!”

Dương Phượng Liên lập tức buông cuốn tiểu thuyết xuống ngoài, Thạch Kiến Quân đang nấu canh khoai lang trong bếp cũng bước .

Dương Mộc chỉ những con sâu đang lúc nhúc mặt đất, : “Mọi xem, trời mưa sâu!”

Mấy theo hướng tay chỉ, trong những giọt nước mưa nhỏ xuống từ khe hở của tấm bạt nhựa mấy con sâu nhỏ màu đỏ đang ngọ nguậy.

Dương Phượng Liên nuốt nước bọt, : “Chắc là sâu tấm bạt nước mưa cuốn trôi xuống thôi!”

Trời mưa sâu, đúng là chuyện từng thấy, Dương Phượng Liên nghĩ thôi thấy da đầu tê dại.

Thạch Kiến Quân cũng dám tin: “ , đúng ! Làm gì chuyện trời mưa sâu.”

“Ra ngoài xem là ngay.”

Thạch Lỗi nhấc chân định ngoài thì Dương Mộc kéo : “Mộc ca, cầm ô .”

Tấm bạt nhà họ lỏng trận động đất nên nước mưa thể thấm qua các kẽ hở. Dù lối từ cửa phòng khách cổng sân che bằng bạt nhựa thì vẫn sẽ tạt mưa một chút.

Dương Mộc đưa cho một chiếc ô. Ngay khi Thạch Lỗi định bước ngoài, Gạo bỗng nhiên cắn lấy ống quần giật về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-71-con-mua-sau.html.]

Thạch Lỗi cau mày chằm chằm con ch.ó chân . Dương Mộc thấy vội : “Mộc ca, đừng ngoài nữa.”

“Động vật đều bản năng tránh nguy hiểm, đến Gạo còn sợ lũ sâu thì chúng chắc chắn đơn giản .”

Thạch Lỗi suy nghĩ một lát nhà lấy một cái lọ thủy tinh và một cái nhíp. Anh gắp con sâu mặt đất bỏ trong lọ.

Dương Phượng Liên thấy bèn hỏi: “Thạch Đầu, con định nghiên cứu lũ sâu ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thạch Lỗi gật đầu: “Vâng, để xem lũ sâu nguy hại gì .”

Lũ sâu nhanh, chỉ một loáng lan cách nửa mét.

Dương Mộc lũ sâu bò khắp nơi mà nổi hết cả da gà: “Phải g.i.ế.c hết lũ sâu ! Nếu lát nữa chúng nó bò cả nhà mất.”

“Để ba lấy thuốc diệt côn trùng.” Thạch Kiến Quân vội vã chạy phòng khách, lát .

Ông cầm chai thuốc xịt xuống đất, xịt xịt hai ba , Dương Mộc sắp ngạt vì mùi thuốc đến nơi mà lũ sâu vẫn chẳng phản ứng gì.

“Thạch ba, thuốc diệt côn trùng tác dụng!” Dương Mộc đưa tay quạt gió liên tục, cố gắng xua bớt mùi thuốc .

Thạch Kiến Quân chai thuốc: “Sao tác dụng nhỉ? Chai vẫn hết hạn mà!”

Dương Mộc thấy lũ sâu càng lúc càng bò gần, da đầu tê dại: “Lũ sâu đang bò về phía chúng .”

Dương Phượng Liên lùi vài bước: “Dùng lửa, dùng lửa đốt chúng nó .”

Thạch Kiến Quân vội vàng chạy bếp, cầm một thanh đầu gỗ đang cháy lũ sâu mặt đất.

Lũ sâu dường như sợ nhiệt độ cao, lửa còn chạm đến chúng mà nóng làm cho quằn quại điên cuồng.

Chẳng mấy chốc, lũ sâu mặt đất Thạch Kiến Quân thiêu chết.

Bỗng nhiên, Dương Mộc thấy hai ba con sâu rơi xuống phía , theo phản xạ kéo bố lùi vài bước.

Dương Mộc ngẩng đầu lên, ánh sáng quá yếu, tấm bạt gì.

Cậu giơ thanh đầu gỗ trong tay Thạch Kiến Quân lên, nhờ ánh lửa le lói, thấy rõ tấm bạt chi chít là sâu.

Dương Phượng Liên kinh hãi thốt lên: “Trời ơi! Kinh khủng quá!”

nhịn mà sờ lên tóc , khi chắc chắn vật gì lạ mới thả lỏng.

Dương Mộc cau mày : “Thạch ba, ba làm thêm mấy cây đuốc nữa , đốt hết sâu tấm bạt .”

“Không , lỡ đốt thủng tấm bạt thì còn phiền phức hơn. Để ba đun ít nước sôi hắt thẳng lên đó.”

Nói xong, Thạch Kiến Quân vội vã chạy bếp.

Dương Mộc gọi với theo bóng lưng ông: “Ba, đợi ba đun sôi nước thì sâu bò hết nhà .”

Khoảng nửa phút , Thạch Kiến Quân bưng một cái chậu : “Không , dùng canh khoai lang , con hắt lên , ba bếp đun nước.”

Dương Mộc bưng chậu canh khoai lang, nhất thời phản ứng kịp.

Dương An ngửi thấy mùi thơm của canh khoai lang, bé mang đôi dép chân lạch bạch chạy tới mặt Dương Mộc ngẩng đầu .

Dương Mộc An An, đầu lũ sâu tấm bạt, cuối cùng ánh mắt dừng chậu canh khoai lang, nuốt nước bọt.

Dương Phượng Liên bên cạnh bộ dạng của , nhịn bèn đá nhẹ một cái: “Ngẩn đó làm gì, còn mau hắt ?”

Dương Mộc đành cái chăm chú của An An, hắt chậu canh khoai lang thơm nức mũi lên tấm bạt.

Dương An hiểu tại Dương Mộc lãng phí đồ ăn như . Thấy những miếng khoai lang rơi mặt đất, bé lon ton chạy tới định nhặt lên thì Dương Mộc ôm ngang eo bế phòng khách.

Dương Mộc xoa đầu bé: “Ngồi yên ở đây nhé, lát nữa để Thạch ba nấu cho con món chè khác.”

--------------------

Loading...