Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 40: Thành Viên Mới Dương An (2)

Cập nhật lúc: 2025-11-05 10:46:50
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyền nuôi nấng Dương An cuối cùng vẫn Dương Phượng Liên cướp mất, kể từ đây, Dương Mộc thêm một đứa em trai.

Dương Mộc ấm ức vô cùng, tối đến giường vẫn ngừng lải nhải bên tai Thạch Lỗi.

"Anh xem, dùng họ Dương chứ? Nếu dùng họ Thạch thì nhận An An làm con trai của ."

Thạch Lỗi : "Dù An An họ gì nữa thì cũng ngăn việc thằng bé trở thành con trai của ."

Dương Mộc lập tức phản bác: "Chưa chắc , thể nuôi An An, chắc chắn sẽ tranh với ."

Thạch Lỗi , hỏi: "Em con đến ?"

"Cũng hẳn, em chỉ thấy An An trông xinh xắn quá nên bắt về tự nuôi thôi."

Thật Dương Mộc hứng thú lắm với việc nuôi trẻ, chỉ đơn giản là thấy Dương An đáng thương, cho thằng bé thêm chút tình thương.

Đối với Dương Mộc, tình thương của cha là sức mạnh thể chữa lành tổn thương tâm lý nhất.

Chính trải nghiệm sâu sắc điều đó, nên mới cố chấp giành quyền nuôi nấng An An.

Thạch Lỗi cách của Dương Mộc mà dở dở : "An An để nuôi cũng như cả mà, dù cũng đều sống chung một nhà."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Hơn nữa cũng đúng, chúng kinh nghiệm làm cha , chắc đủ kiên nhẫn để nuôi dạy An An."

Dương Mộc bực đạp một cái: "Bây giờ mấy lời thì ích gì? Quyền nuôi nấng cướp mất còn ."

Thạch Lỗi bắt lấy cái chân đang duỗi qua của , đó kéo về phía , khiến Dương Mộc kéo xuống .

"Cả buổi tối em cứ về An An, hỏi xem mấy ngày nay thế nào?"

Hơi thở của Thạch Lỗi bao quanh , Dương Mộc khỏi đỏ mặt: "Thấy khỏe như vâm còn mang An An về là mấy ngày nay sống ."

Thạch Lỗi cúi đầu sát gần mặt , hỏi: "Vậy mấy ngày nay em nhớ ?"

Dương Mộc buột miệng đáp: "Không nhớ, ai bảo cho em cùng."

Thạch Lỗi khẽ : " thì nhớ em lắm." Dứt lời, cúi xuống, chậm rãi hôn lên nơi mềm mại mà ngày đêm mong nhớ.

Lúc đầu Dương Mộc còn cắn răng chịu đựng, nhưng chẳng bao lâu buông bỏ phòng , mặc cho Thạch Lỗi công thành chiếm đất.

Cậu bất giác vòng tay qua cổ Thạch Lỗi, ánh mắt chút mơ màng, vẻ mặc cho tùy ý chiếm đoạt.

Buổi sáng, Dương Mộc mơ màng tỉnh dậy, chậm rãi phòng vệ sinh đánh răng.

Thạch Lỗi chuẩn sẵn nước cho , bàn chải cũng bóp sẵn kem đánh răng. Dương Mộc tiện tay cầm lấy cốc và bàn chải bắt đầu đánh răng.

Bỗng nhiên, phát hiện gì đó đúng. Dương Mộc trừng lớn mắt, bàn tay trong gương.

Cậu đặt cốc nước và bàn chải xuống, nhanh chóng cúi đầu giơ tay lên kỹ chiếc nhẫn xuất hiện ngón áp út tay trái.

Dương Mộc mân mê chiếc nhẫn tay, kìm ngây ngô.

Ngắm một lúc lâu, mới cầm bàn chải đánh răng, đánh ngân nga hát.

Xuống lầu, Dương Mộc thấy Thạch Lỗi đang định bưng bữa sáng lên, gọi: "Ca, em ăn ở lầu!"

Dương Phượng Liên ở bên cạnh : "An An nhà còn dậy sớm , chỉ con là ngủ muộn như , còn Thạch Đầu bưng bữa sáng lên cho!"

Dương Mộc tâm trạng , cãi bà, tủm tỉm nhận lấy đôi đũa Thạch Lỗi đưa cho ăn cơm.

Thạch Kiến Quân thấy cứ ngây ngô, nhịn lên tiếng: "Mộc Mộc, chuyện gì mà vui thế, mơ thấy nhặt vàng ?"

Dương Mộc vươn tay cầm một cái bánh bao mặt ông : "Thạch ba, ba thấy hôm nay con thêm thứ gì ?"

"Thêm gì cơ?" Thạch Kiến Quân ngơ ngác.

Dương Phượng Liên khinh bỉ : "Thêm một luồng ngốc nghếch."

Nói , bà còn thở dài một : "Coi như đứa lớn hỏng , thôi thì rèn đứa nhỏ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-40-thanh-vien-moi-duong-an-2.html.]

Bà cúi đầu Dương An bên cạnh: "An An, lớn lên đừng học trai gỗ của con nhé."

Dương An ngơ ngác bà, cúi đầu gặm bánh bao tiếp.

Dương Mộc tức giận bà, hừ một tiếng cúi đầu ăn cơm.

Thạch Kiến Quân chẳng hiểu gì cả, rõ hai con họ đang chuyện gì.

Mãi đến trưa ăn cơm, ông mới nhận cả Dương Mộc và Thạch Lỗi đều đeo nhẫn.

Trong nhà thêm một , dù Dương An thể chuyện nhưng vẫn khiến cho nhà cửa náo nhiệt hơn hẳn.

Dương Phượng Liên, Thạch Kiến Quân và Dương Mộc đều tò mò về thành viên mới , ba cả ngày việc gì liền vây quanh nhóc.

Dương An dường như thích Thạch Lỗi, mang về chẳng thèm ngó ngàng gì đến hơn. Thạch Lỗi , liền theo đó, phong thái của Dương Mộc hồi nhỏ.

Dương Mộc ghen tị Thạch Lỗi: "Sao An An thích thế? Em cả ngày dắt nó chơi, xuất hiện là nó chạy ngay sang chỗ ."

Trong mắt Thạch Lỗi ánh lên ý : "Chắc là hiệu ứng chim non thôi! Thằng bé tìm thấy, mang về, tự nhiên sẽ ỷ hơn một chút."

Dương Mộc hừ hừ hai tiếng, thể hiện sự ghen tị và ngưỡng mộ của .

" , em phát hiện An An thể đấy."

Dương Mộc : "Vừa nãy đến tìm Thạch ba ? Lúc Gạo với tiểu mạch sủa, An An hình như tiếng của chúng nó dọa cho giật ."

Thạch Lỗi cau mày hỏi: "Em chắc chứ?"

Dương Mộc quả quyết : "Chắc chắn, cả nó run lên một cái, khẳng định là thấy tiếng nên dọa."

Dương An đang chơi với hoa hoa và lỗ tai nhỏ, Thạch Lỗi tới thẳng bé: "An An, con thấy âm thanh ?"

Dương An nghiêng đầu , rõ ràng là hiểu.

Thạch Lỗi nhíu mày, bảo Dương Mộc lấy một cái mâm inox lưng Dương An để gõ.

Anh đối mặt với Dương An, với Dương Mộc: "Gõ bên trái."

Dương Mộc hiểu ý, cầm mâm inox gõ một tiếng bên tai trái của Dương An.

Thạch Lỗi thấy rõ Dương An né sang bên cạnh một chút. Anh bảo Dương Mộc gõ bên , phản ứng của Dương An cũng giống như , đều né một chút.

Anh Dương An, từng chữ một: "An An, con thấy âm thanh đúng ?"

Thạch Lỗi hiệu bằng tay để truyền đạt ý của cho bé.

Dưới cái chăm chú của Thạch Lỗi, Dương An chậm rãi gật đầu.

Thạch Lỗi hỏi: "Con hiểu ngôn ngữ chúng ?"

Dương An gật đầu nữa.

Thạch Lỗi dùng tiếng Anh giao tiếp với , Dương An vẫn hiểu.

Thạch Lỗi cau mày , gì thêm.

"Thằng bé nước ?" Dương Mộc ngơ ngác.

Thạch Lỗi lắc đầu: "Không , bề ngoài thì chắc là châu Á. Có thể bố thằng bé ở nước ngoài, hoặc nó sống ở nước ngoài từ nhỏ nên hiểu tiếng Trung."

"Nghe âm thanh là , chúng cứ chuyện nhiều bên tai nó, giao tiếp cũng tiện hơn một chút."

Dương Mộc mấy để tâm việc Dương An nước ngoài , dù nhà họ thì chính là nhà họ.

"Trước tiên cứ để nó hiểu tiếng Trung , em sẽ dạy nó ngôn ngữ ký hiệu!"

Thạch Lỗi một vài ngôn ngữ ký hiệu cơ bản, đó là yêu cầu công việc. những thứ phức tạp hơn thì hiểu lắm, cần học thêm.

--------------------

Loading...