Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 156: Giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền

Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:52:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Ngọc Bình tức giận đến cổng làng.

Trương Cảnh Phong vẻ mặt của thì ngay chuyện suôn sẻ: “Sao thế? Bị coi thường ?”

Thạch Ngọc Bình bực bội : “Em trai và ông nội cố chấp quá, cứ một mực đòi ở giữ làng.”

Trương Cảnh Phong vỗ vai an ủi: “Người lớn tuổi suy nghĩ thường cố chấp một chút. Rốt cuộc lá rụng về cội, ai mà rời xa quê hương của chứ.”

Thạch Ngọc Bình ấm ức : “ cho ông mà! Ông ở trong làng, ngày nào cũng vất vả cực nhọc, lúc đau ốm đến một bác sĩ cũng .”

“Được , , đừng nóng giận. Một thì chúng thử thứ hai, khuyên thêm vài nữa, họ sẽ hiểu là cho họ thôi.” Trương Cảnh Phong choàng vai , khẽ ôm một cái.

Thạch Ngọc Bình đỏ mặt đẩy . Trương Cảnh Phong : “Cậu với em trai , thế chuyện với dân làng ? Nếu đều đồng ý đến căn cứ, lẽ em trai sẽ vì dân làng mà suy nghĩ .”

Thạch Ngọc Bình suy nghĩ một lát, cảm thấy Trương Cảnh Phong lý, bèn trở làng. Những ở cổng làng vẫn rời , Thạch Ngọc Bình liền kể cuộc chuyện với Thạch Ngọc An lúc nãy.

Thạch Hải Đào cau mày hỏi: “Ngọc An và Thạch Lỗi định thế nào?”

Thạch Ngọc Bình chút vui: “Anh hỏi họ làm gì? Mọi thì sẽ đưa căn cứ, cần Thạch Ngọc An và Thạch Lỗi đồng ý.”

“Nói là Ngọc An và Thạch Lỗi đồng ý ?” Thạch Hải Đào lên tiếng: “Thạch Lỗi thì cũng . Tôi là của làng Sơn Loan, việc đều theo ý kiến của trưởng làng và Thạch Lỗi.”

Thạch Ngọc Bình phần phẫn nộ : “Tại ý kiến của họ? Bây giờ là tận thế, làm gì còn trưởng làng nữa!”

Thạch Hải Đào bĩu môi, lời Thạch Lỗi, lẽ nào một kẻ dẫn ngoài làng như ? Đến lúc c.h.ế.t thế nào cũng , làng Tân chính là một ví dụ rõ ràng.

Những dân làng khác cũng để ý đến Thạch Ngọc Bình. Họ kẻ ngốc, tại rời làng vô cớ? Chỉ vì lời hứa hão của Thạch Ngọc Bình ?

Thạch Ngọc Bình thấy dân làng ai đến căn cứ, tức đến nỗi bỏ .

Trương Cảnh Phong thấy hôm nay chắc chẳng thu hoạch gì nên lái xe rời . Ngồi ghế lái, liếc làng Sơn Loan qua gương chiếu hậu, ánh mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh.

Bên , khi Thạch Ngọc Bình rời , Dương Mộc chút lo lắng về phía Thạch Lỗi: “Anh, cái căn cứ Hy Vọng gì đó tấn công làng chúng ?”

Thạch Lỗi thản nhiên : “Vậy xem địa vị của Thạch Ngọc Bình trong căn cứ thế nào. Nếu địa vị của cao, lẽ căn cứ sẽ nể mặt đến làm phiền làng .”

“Còn nếu chỉ là một nhân vật cũng chẳng , thì chẳng bao lâu nữa, sẽ đến tấn công làng.”

“Vậy làm bây giờ?” Thạch Ngọc An về phía Thạch Lỗi.

Thạch Lỗi khẽ lắc đầu, cũng cách nào hơn: “Giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền. Cùng lắm thì chúng trốn núi.”

Dương Mộc thở dài: “Tiếc thật, hôm qua hai khẩu s.ú.n.g đó đều cháy biến dạng, nếu chúng thêm hai khẩu s.ú.n.g nữa.”

Thạch Ngọc An lau mặt, dậy : “Trước tiên cứ xây tường rào lên ! Bây giờ tai họa ập đến liên tục, chắc họ cơ hội tấn công làng chúng .”

Thạch Ngọc An vực tinh thần, triệu tập trong làng họp, nội dung chủ yếu là về Thạch Ngọc Bình và căn cứ Hy Vọng mà , đồng thời thông báo cho những kẻ tấn công làng hôm qua chính là của căn cứ Hy Vọng.

Thạch Hải Đào và những khác vốn định đến căn cứ Hy Vọng, bây giờ căn cứ đó , họ càng thêm chán ghét.

Biết rằng căn cứ Hy Vọng thể tấn công làng bất cứ lúc nào, trong làng cũ càng tích cực xây tường rào hơn, làm việc từ sáng đến tối ngừng nghỉ.

Bên làng Tân, thấy làng cũ ngừng xây tường rào cao lên, họ cũng bắt chước đóng gạch bùn.

Chỉ là diện tích của họ lớn, tường rào cũng dài hơn, mấy ngày trôi qua mà vẫn đang ở giai đoạn đóng gạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-156-giac-toi-thi-danh-nuoc-len-nang-nen.html.]

Ngày tháng trôi qua trong yên bình, Thạch Ngọc Bình rời mấy hôm mà họ vẫn thấy ai đến tấn công làng.

Thạch Ngọc An và dám lơ là cảnh giác, thậm chí còn tăng thêm canh gác.

Tháng 11 qua, thời tiết dần trở lạnh. Thạch Ngọc An sợ trời sẽ đột ngột rét đậm như mùa đông năm ngoái nên bắt đầu cho trong làng tranh thủ lúc rảnh rỗi lên núi đốn cây.

Mấy năm nay họ đốn cây nhiều, khu rừng phía làng ngày càng thưa thớt.

Thạch Ngọc An nghĩ dù bây giờ trời cũng rét, liền bảo dân làng sâu trong núi đốn cây, tiện thể săn bắt thú nhỏ.

Lý tưởng thì , nhưng thực tế phũ phàng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thú săn nhỏ núi gần như làng Tân bắt sạch. Đốn cây thì , chứ săn b.ắ.n thì gần như là thể.

Thạch Lỗi và Dương Mộc cũng đốn cây. Củi trong nhà tích trữ bao năm tuy dùng hết nhưng cũng vơi nhiều, cần bổ sung thêm.

Lần đốn củi, Dương An cũng theo.

Cậu bé giờ 11 tuổi, cơ thể Thạch Kiến Quân chăm sóc nên lớn lên khỏe mạnh như bạn bè cùng trang lứa. Thạch Lỗi cho Dương An tiếp xúc với bên ngoài nhiều hơn.

Đây là đầu tiên Dương An núi, lúc còn hăm hở, lúc về thì mệt rũ rượi, cõng củi phờ phạc Dương Mộc.

Dương Mộc nghiêng đầu Thạch Lỗi bên cạnh, : “Trước đây ba Thạch còn lo chúng sẽ nuông chiều An An quá mức. Có ở đây, nhà làm gì ai chiều.”

Thạch Lỗi thản nhiên đáp: “Con trai thì mạnh mẽ một chút, yếu đuối ẻo lả thì cái thể thống gì.”

Dương Mộc : “Yên tâm, trẻ con lớn lên trong làng thì đứa nào yếu đuối .”

Lời quả thật sai. Trẻ con trong làng bây giờ, bất kể trai gái, hễ việc là đều cha lôi đồng làm việc.

Lần đốn củi , Dương An là đứa nhỏ tuổi nhất, còn một bé gái tám tuổi cũng nhà dẫn nhặt củi.

Trước đây họ cho Dương An ngoài, một là vì lòng trong làng phức tạp, sợ Dương An bắt nạt, hai là lo lắng về vấn đề tâm lý của bé.

Bây giờ Dương An học mấy hôm, cả hoạt bát hơn hẳn.

, Thạch Lỗi quyết định nhốt Dương An trong nhà nữa. Mỗi sáng 7 giờ 30, liền đuổi Dương An khỏi cửa, đến trưa ăn cơm mới cho về. Chiều 2 giờ 30 đuổi ngoài, đợi mặt trời lặn mới nhà.

Phương pháp hiệu quả rõ rệt, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, từ chỗ chỉ chơi với bạn bè cùng tuổi, Dương An chủ động giúp lớn dọn gạch.

Mọi trở về làng. Khi Thạch Lỗi và những khác về đến nhà, Thạch Kiến Quân nấu xong bữa trưa.

Dương Phượng Liên thấy Dương An ngợm lấm lem, nhịn cằn nhằn: “Hai đứa thật là, quần áo sạch sẽ mà làm bẩn hết cả , trông An An một chút ?”

Thạch Kiến Quân : “Trẻ con đứa nào cũng thế, một ngày ba bộ quần áo là chuyện thường.”

Ông đẩy Dương An phòng tắm, bảo bé tắm rửa quần áo sạch sẽ hãy .

Thạch Lỗi và Dương Mộc lên phòng tắm lầu hai, hai tắm vội xuống nhà chuẩn ăn cơm.

Khi xuống đến tầng một, Dương Mộc đột nhiên cảm thấy gì đó đúng: “Em mới tắm một lát, trời tối nhanh thế ?”

Thạch Kiến Quân để tâm, : “Chắc là sắp mưa to đấy!”

--------------------

Loading...