Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 155: Căn Cứ Tư Nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:52:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà Thạch Ngọc An, Thạch Lỗi và Dương Mộc một bên, lẳng lặng Thạch Ngọc Bình kể tình hình của nửa năm qua.

Lúc , khi rời thôn Sơn Loan, Thạch Ngọc Bình gặp Trương Cảnh Phong thương ngày hôm .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thạch Ngọc Bình vốn định cứu Trương Cảnh Phong, nhưng nếu cứu , sẽ đưa căn cứ.

Tuy tiểu thuyết, nhưng Thạch Ngọc Bình vẫn sơ sơ "căn cứ" nghĩa là gì.

, quyết đoán giúp Trương Cảnh Phong xử lý vết thương.

Khoảng ba tiếng , một chiếc xe lái tới, xe đều là quen của Trương Cảnh Phong.

Thạch Ngọc Bình vốn còn lo, sợ đối phương sẽ g.i.ế.c diệt khẩu, ngờ Trương Cảnh Phong giữ lời, thật sự đưa đến căn cứ.

Thạch Ngọc Bình cứ thế lên xe của Trương Cảnh Phong, còn bộ quần áo mà Thạch Ngọc An nhặt chẳng qua chỉ là chiếc áo khoác đắp vết thương của mà thôi.

Lúc lên xe, Trương Cảnh Phong tiện tay vứt chiếc áo khoác đó ngoài.

Thạch Ngọc Bình kích động : “Mọi ngoài nên , thế giới bên ngoài đổi nghiêng trời lệch đất .”

“Vì t.h.ả.m họa mấy năm nay, hệ thống quốc gia sụp đổ, bây giờ nhà nước chỉ thể cứu viện các thành phố lân cận kinh thành, còn những khu vực xa xôi như chúng thì họ rảnh để mắt tới.”

“Bây giờ cả nước chia thành căn cứ chính phủ và căn cứ tư nhân. Căn cứ chính phủ ở kinh thành, nhiều đến đó, nhưng nơi của chúng cách kinh thành vạn dặm, đường vô cùng nguy hiểm, đến căn cứ chính phủ gần như là thể.”

“Căn cứ tư nhân mà đang ở tên là căn cứ Hy Vọng. Người sáng lập căn cứ và A Phong là bạn , về là để đưa trong thôn đến căn cứ Hy Vọng sinh tồn.”

Nói đến căn cứ Hy Vọng, Thạch Ngọc Bình trông vẻ tự hào.

Thạch Ngọc An cau mày hỏi: “Anh căn cứ Hy Vọng đó như thế nào? Chế độ bên trong ?”

“Căn cứ Hy Vọng, đúng như tên gọi, là nơi mang hy vọng cho .” Thạch Ngọc Bình chậm rãi : “Căn cứ Hy Vọng của chúng sáu vị cao tầng, một trong đó chính là A Phong.”

“Dưới cao tầng là một phú nông ruộng đất và lương thực dự trữ; tiếp theo là bần nông, thôn chúng hiện giờ ở trong căn cứ Hy Vọng sẽ thuộc tầng lớp bần nông, lương thực trồng chỉ đủ để đáp ứng nhu cầu cơ bản của bản .”

“Còn tầng lớp thấp nhất là tạp công ruộng đất, những mỗi ngày chỉ thể làm thuê trồng trọt cho khác để đổi lấy chút lương thực ít ỏi, thậm chí còn liều mạng ngoài tìm vật tư.”

Thạch Ngọc Bình : “Ngọc An, theo đến căn cứ , thể đảm bảo cho đều làm phú nông.”

Dương Mộc nghĩ đến điều gì đó, lên tiếng hỏi: “Quanh đây chỉ một căn cứ của các thôi ?”

Thạch Ngọc Bình liếc , “Anh tưởng căn cứ là rau ngoài chợ, thấy là thấy ? Chuyện khác dám chắc, nhưng dám đảm bảo, thành phố chỉ một căn cứ Hy Vọng của chúng thôi.”

Thạch Lỗi thản nhiên hỏi: “Vậy những nhóm quanh đây ai sở hữu xe việt dã ?”

“Xe việt dã?” Thạch Ngọc Bình lạ lùng vì hỏi vấn đề : “Bây giờ xe cộ khan hiếm, theo , ngoài căn cứ của chúng thì nhóm nào xe việt dã cả.”

“Một trong những cao tầng của căn cứ chúng tên là Hồ Chí Thông, trong tay ba chiếc xe việt dã, tận thế là một phú nhị đại, thích chơi xe việt dã, cả một gara chuyên để xe và linh kiện…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-155-can-cu-tu-nhan.html.]

Thạch Ngọc An càng càng tức, cắt lời Thạch Ngọc Bình: “Mấy ngày nay lái xe ngoài ?”

Thạch Ngọc Bình sững sờ: “Mọi thấy lái xe ? Trước khi , và em trai lái xe ngoài tìm vật tư.”

“Tìm vật tư! Ha!” Thạch Ngọc An nhịn mà bật .

Thật nực , những kẻ tấn công họ ngày hôm qua chính là của căn cứ Hy Vọng nơi trai đang ở, mà giờ đây còn mời họ đến đó, thật quá mỉa mai!

Thạch Ngọc An hít một thật sâu kể chuyện ngày hôm qua cho Thạch Ngọc Bình .

Sắc mặt Thạch Ngọc Bình lập tức trở nên khó coi: “Không thể nào, họ tìm vật tư, tấn công thôn ?”

“Anh tin ?” Thạch Ngọc An chỉ tay về phía núi: “Trên ngọn núi làng hai chiếc xe đốt chỉ còn trơ khung, cứ tự xem sẽ thật giả!”

Sắc mặt Thạch Ngọc Bình đổi liên tục, một lúc lâu mới lên tiếng: “Đó nhất định là do Hồ Chí Thông tự ý hành động, căn cứ Hy Vọng của chúng vẫn luôn ngừng cứu giúp những xung quanh, thể làm chuyện cướp bóc ?”

“Đợi về, sẽ chuyện cho A Phong, A Phong nhất định sẽ thanh trừng những con sâu mọt .”

Thạch Ngọc An trai , từ khi nào mà Thạch Ngọc Bình trở nên ngây thơ như : “Anh, bao giờ nghĩ, căn cứ Hy Vọng của các dựa cái gì để duy trì cuộc sống ? Đồ ăn thức uống từ ?”

Thạch Ngọc Bình lạnh lùng đáp: “Lương thực trong căn cứ đều là chúng tự trồng, đồ dùng cũng là chúng ngoài tìm vật tư. Tôi nghi ngờ đồ đạc trong căn cứ đều là cướp về, nhưng thể đảm bảo, chuyện như nghĩ .”

“Tôi từng cùng A Phong và những khác ngoài tìm vật tư nhiều , thậm chí còn đưa họ phơi muối. Nếu họ thật sự là loại chuyên cướp đồ của khác, tại đưa tìm vật tư?”

Dương Mộc phì : “Thạch Ngọc Bình, nên ngốc là ngây thơ đây? Căn cứ của các cướp đồ của khác thì cũng cái để mà cướp chứ!”

“Anh tự nghĩ mà xem, trong thành phố , , là trong phạm vi trăm dặm, bao nhiêu ngôi làng phe phái giàu vật tư để cho các cướp?”

“Cướp thì chẳng chỉ thể tìm vật tư thôi ?”

“Bây giờ dẫn những đó về thôn, tin , đầy ba ngày, căn cứ của các sẽ cử đến cướp làng của chúng !”

“Anh bậy!” Thạch Ngọc Bình kích động : “Tôi lòng đưa đến căn cứ Hy Vọng, các cảm kích thì thôi, còn ở đây bôi nhọ nó? Mọi theo đến căn cứ Hy Vọng thể ăn no mặc ấm, cần sống trong lo sợ nữa, như ?”

“Không !” Thạch Ngọc An lạnh lùng : “Tôi c.h.ế.t cũng rời khỏi thôn Sơn Loan nửa bước! Nếu thích căn cứ Hy Vọng như thì cứ về đó , đừng về thôn nữa.”

“Mày đuổi tao ?” Thạch Ngọc Bình thể tin nổi Thạch Ngọc An.

Thạch Ngọc An thản nhiên đáp: “Không đuổi , mà là tự đến căn cứ Hy Vọng.”

Thạch Ngọc Bình tức đến nghẹn họng, nén giận một lúc mới : “Được, cũng , nhưng đưa ông nội .”

“Ông .” Thạch Lâm lật cuốn sách thiếu nhi : “Ông chọn sẵn huyệt mộ , lúc còn sống, ông sẽ ở thôn Sơn Loan .”

Thạch Ngọc Bình dậy, trong phòng, cam lòng xoay rời .

Thạch Lâm ngẩng đầu, bóng lưng của Thạch Ngọc Bình khẽ thở dài.

--------------------

Loading...