Thạch Lỗi đặt một thùng ong ở nhà kính, một thùng mái nhà, như thể đảm bảo cả hai nhà kính đều thụ phấn.
Hiện tại nhà kính trồng thứ gì nên Thạch Lỗi mở cửa để tiện cho ong mật bay ngoài kiếm ăn.
Khoảng tháng 6, mạ Thạch Kiến Quân ươm cuối cùng cũng lớn, thể bắt đầu gieo cấy.
Họ bơm đầy nước ruộng ở sân và lầu, đó mới bắt đầu cấy mạ.
Cả hai thửa ruộng đều cần xới đất. Lúc khi chuyển đất, họ nén chặt lớp , còn lớp nén nhiều nên vẫn còn tơi xốp.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vì bây giờ cần xới đất, cứ cấy mạ thẳng là .
Dương Mộc đầu tiên cấy mạ, cúi lưng làm việc mệt hơn thẳng nhiều.
Cũng may ruộng của họ nhiều lắm, cộng đến một mẫu, bốn cấy mạ một buổi sáng là xong xuôi.
Buổi chiều, họ trồng hết các loại rau trong nhà lầu hai.
Vì khá nhiều giàn nên Thạch Kiến Quân chọn loại rau dựa theo giàn, mỗi giàn trồng một loại.
Lúc ăn cơm tối, Thạch Kiến Quân tiếc nuối : “Lẽ lúc nên đào một cái ao để trồng ít ngó sen.”
“Bây giờ đào ạ?” Dương Mộc ngẩng đầu ông.
“Lấy chỗ cho con đào nữa?”
Mọi ngóc ngách trong nhà đều chất đầy củi và than, dù chất đầy thì cũng chẳng chỗ nào để đào.
Thạch Lỗi suy nghĩ một lát : “Đợi lúa trồng xong, thể chừa một khoảnh để trồng sen.”
“Thôi, phiền phức lắm.”
Trồng sen trong nhà kính lãng phí một mảnh đất, mà cái ao để trồng cũng dễ đào.
Dương Phượng Liên đặt đũa xuống hỏi: “Em mua một cái bể bơi phao, dùng nó để đựng đất trồng sen ?”
Thạch Kiến Quân cau mày suy nghĩ một lúc : “Về lý thuyết thì .”
Dương Mộc nhả miếng xương trong miệng , : “Vậy để thời gian thì thử nghiệm một chút, đặt bể bơi mặt hồ ở sân.”
“Ừ, để thời gian tính.”
Thạch Kiến Quân như nghĩ đến điều gì, thêm: “Trong nhà hai con thỏ hình như thai .”
“Thế là sắp thịt thỏ ăn ạ?” Dương Mộc vẻ mặt mong chờ ông.
Thạch Kiến Quân : “Không nhanh , một tháng nữa mới đẻ, nuôi bảy tám tháng mới ăn .”
“Mộc Mộc ăn thỏ ? Mai ba lên thị trấn mua một ít về làm.”
“Vâng, con ăn thỏ xào cay, Thạch ba mua nhiều nhé.”
Về chuyện ăn uống, Dương Mộc bao giờ khách sáo với Thạch Kiến Quân.
Thạch Kiến Quân từng với rằng, điều ông vui nhất chính là nấu một bữa cơm ngon cho gia đình.
Khi đó Dương Mộc mới đến nhà họ Thạch, vì sợ ghét bỏ nên dám ăn nhiều, càng dám gọi món.
Việc khiến Thạch Kiến Quân một thời gian dài cứ nghi ngờ tay nghề của kém , nên Dương Mộc mới thích ăn món ông nấu.
Lâu dần, Dương Mộc mới Thạch Kiến Quân đặc biệt thích khác gọi món để ông nấu. Điều khiến ông cảm thấy thành tựu, cảm thấy món ăn làm yêu thích.
Hôm , Thạch Kiến Quân quả nhiên mua ba con thỏ thịt về, còn mua thêm năm con gà mái già.
Gà trong nhà đều là gà con, một thời gian nữa chúng mới lớn. Mua năm con gà mái già về nuôi, lúc nào ăn thì tự làm thịt.
Buổi tối, cả nhà bốn trong phòng khách, xem TV, nhâm nhi rượu và ăn thịt thỏ xào cay.
Thạch Kiến Quân uống một ngụm rượu, thở dài một tiếng: “Ôi chao! Kể cả tận thế, sống những ngày như thế cũng tệ.”
“Còn ! Không áp lực công việc, áp lực vay mượn.” Dương Mộc gặm chân thỏ, miệng đầy dầu mỡ.
Cậu đếm từng thứ một: “Cha khỏe mạnh, nhà xe, nuôi mèo dắt chó, ruộng vườn gia súc.”
“Đây chính là cuộc sống an nhàn mà hầu hết đều mơ tới, ngờ 24 tuổi hưởng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-15-chuyen-thuong-ngay.html.]
Thạch Lỗi ghé sát tai , thì thầm: “Em bỏ sót gì ?”
“Bỏ sót gì ạ?” Dương Mộc ngơ ngác.
Thạch Lỗi nhướng mày , gì.
Dương Mộc bừng tỉnh ngộ: “À, còn một đống vật tư nữa.” Thạch Lỗi liếc một cái, nhắc nữa.
Hôm Dương Mộc dậy muộn, nguyên nhân là đêm qua Thạch Lỗi “làm” hỏi trong cuộc sống an nhàn lý tưởng những gì.
Trả lời đúng hoặc trả lời chậm là sẽ phạt một chút.
Dương Mộc sấp giường xoa eo, thầm nghĩ đúng là đồ nhỏ mọn, chẳng hôm qua bỏ sót tên thôi ? Có đến mức trả đũa như ? Eo sắp gãy đến nơi .
Dương Mộc xoa eo xuống lầu thì thấy Thạch Lỗi đang huấn luyện chó ở sân .
“Anh, gạo với tiểu mạch vẫn còn nhỏ, bây giờ huấn luyện chúng nó học ?”
“Đừng coi thường chỉ thông minh của chó, đây là thời điểm học nhất của chúng, đợi lớn dạy cũng khó.” Thạch Lỗi tới ôm eo , nhẹ nhàng xoa bóp.
Dương Mộc rành mấy chuyện : “Hoa hoa với lỗ tai nhỏ ? Em ở lầu hai thấy chúng nó.”
“Đang ngủ trong chuồng chó.”
Dương Mộc cạn lời: “Sao chúng nó thích chui chuồng chó thế, ổ riêng mà ngủ.”
Dương Phượng Liên ngang qua, một câu: “Chó giống chủ thôi, hồi nhỏ con cũng chui chăn của con đấy.”
Khi Dương Mộc mới đến nhà họ Thạch, vì Thạch Kiến Quân dặn dò nên Thạch Lỗi luôn dẫn chơi khắp nơi.
Điều khiến Dương Mộc, từ nhỏ bạn chơi cùng, vô cùng bám dính Thạch Lỗi, buổi tối còn lén chui phòng ngủ cùng .
Dương Mộc ngượng ngùng: “Đó là chuyện cũ rích từ bao nhiêu năm , còn lôi nữa.”
“Thạch ba ạ?” Cậu xuống lầu lâu như mà thấy bóng dáng Thạch Kiến Quân .
Dương Phượng Liên uống một ngụm nước, : “Có tìm ông nấu cỗ, ông qua đó xem .”
“Nấu cỗ?” Dương Mộc thắc mắc, nấu món gì?
“Nghe là bên thôn Tân nhà ai đám cưới, tìm ba con làm đầu bếp.”
Dương Mộc càng thắc mắc hơn: “Mấy chuyện đó đều tìm chuyên làm tiệc ? Sao tìm đến Thạch ba?”
Dương Phượng Liên cũng , bà chỉ loáng thoáng: “Đợi ông về hỏi là ngay.”
Một tiếng Thạch Kiến Quân mới về, lúc về mặt còn hằm hằm tức giận.
“Thạch ba, ? Sắc mặt khó coi thế?” Dương Mộc rót cho ông một ly nước.
Thạch Kiến Quân uống hết ly nước, cơn giận vơi một ít: “Cái đám rảnh rỗi trong thôn, nhà bán nhà và cửa hàng, tưởng nhà gặp nạn.”
“Bảo qua đó làm đầu bếp miễn phí cho họ, còn nếu hương vị ngon thì sẽ giới thiệu đến nhà hàng nào đó làm việc.”
Nếu chỉ là chuyện nhỏ thì ông cũng đến mức tức giận. Chủ yếu là bọn họ chuyện khó , còn lôi cả con Dương Phượng Liên .
Nói ông chính vì lấy Dương Phượng Liên, một góa phụ, nên mới xui xẻo như .
Còn bảo ông giữ tiền cho kỹ, đừng để đến lúc c.h.ế.t , con ruột với con riêng tranh giành tài sản.
Nực nhất là, ông chú họ thạch bách khoa thư của ông còn nếu thiếu tiền thì thể cho ông 500 nghìn để mua căn nhà mới xây .
Thạch Kiến Quân tức đến mức lật cả bàn, về nhà.
Một lũ tiểu nhân, lúc nhà hàng của ông làm ăn phát đạt thì xúm nịnh bợ, gửi con cháu làm việc.
Bây giờ ông bán nhà hàng thì cố tình gọi ông qua để chế nhạo.
Những lời ông kể , sợ Dương Mộc và Dương Phượng Liên xong sẽ buồn lòng.
Dương Mộc vuốt lưng ông an ủi: “Không ạ, bây giờ họ cứ việc , đợi đến tận thế, sẽ lúc họ .”
Thạch Kiến Quân gật mạnh đầu: “ , bản lĩnh thì đến lúc tận thế đừng mà cầu xin chúng .”
--------------------