Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Thạch Ngọc An cố tình mời Thạch Kiến Quân đến nấu bếp, làm các món thịt lợn rừng hầm, thỏ rừng xào cay, gà tre hầm ngũ chỉ mao, mầm khoai lang đỏ xào tỏi và mầm khoai xào cay, tổng cộng sáu món.
Tiệc rượu bày năm bàn, già trẻ lớn bé trong thôn đều đến dự. Dưới sự chứng kiến của , Thạch Ngọc An đeo chiếc nhẫn mà cha để tay Hoàng Diễm Bình.
Hoàng Diễm Bình bất giác chút chạnh lòng, nàng kết hôn, nhưng cha nàng thể thấy.
Hoàng Diễm Bình lòng Thạch Ngọc An cái ngày mưa đá , khi ở bên , cả hai cũng vui vẻ.
Mọi thường khi tìm một nửa của , nên tìm thể bù trừ cho . Ví dụ như nàng là thích náo nhiệt, tính tình tùy tiện thì nên tìm một đàn ông dịu dàng, cẩn thận để bù đắp.
khi ở bên Thạch Ngọc An, nàng phát hiện hai tính cách tương đồng cũng chẳng gì , sở thích và hứng thú giống , khiến cả hai lúc nào cũng chuyện để .
Chính vì Thạch Ngọc An cũng là một nhiều, cả ngày lải nhải bên tai nàng, mới giúp nàng thoát khỏi nỗi đau mất .
Vốn dĩ Thạch Ngọc An định kết hôn trong năm nay, nàng mới qua đời, đợi sang năm kết hôn cũng .
khi trải qua cái c.h.ế.t của , nàng hiểu thế nào là thế sự vô thường.
Buổi sáng hôm , nàng và vẫn còn vui vẻ nhổ cỏ ngoài đồng, mà hết một buổi, rời xa cõi đời.
Nàng tai ương và ngày mai, cái nào sẽ đến . Nàng mà còn tiếc nuối, vì khi xác định cùng Thạch Ngọc An hết quãng đời còn , nàng yêu cầu kết hôn ngay lập tức.
Sau khi trao cho Thạch Ngọc An, Hoàng Diễm Bình tựa n.g.ự.c : “Ngày mai chúng viếng ba ! Báo cho họ tin chúng kết hôn.”
Thạch Ngọc An sững sờ một lúc mới nhận “ba” mà Hoàng Diễm Bình chính là cha , Thạch Thủy Sinh. Anh nhẹ nhàng đáp: “Được, ngày mai chúng thăm ba .”
…
Tại sân nhà Thạch Kiến Quân, Thạch Lỗi đang dạy Dương An luyện võ.
Trên sân lót một lớp đệm xốp dày, Dương Mộc bên cạnh, Dương An hết đến khác Thạch Lỗi vật ngã xuống đệm.
Dương Mộc mà nỡ, “Tàn nhẫn quá! Đây chẳng khác nào cảnh bạo hành gia đình quy mô lớn.”
Thạch Kiến Quân gật đầu tán thành, “Chứ còn gì nữa. Hồi con còn nhỏ trốn tắm sông, ba cũng đ.á.n.h con tàn nhẫn như .”
Dương Mộc liếc ông một cái, “Ba, ba đừng kể chuyện hổ của con mặt An An, như sẽ làm hư nó đấy.”
Thạch Kiến Quân : “Sao làm hư An An ? Con chính là tấm gương , An An sẽ học theo thói lời của con nữa.”
Lúc , bên ngoài tiếng gõ cửa, Dương Mộc dậy chạy mở.
“Ngọc An, đến đây? Tân hôn ngọt ngào, nên ở nhà với cô vợ xinh của ?” Dương Mộc Thạch Ngọc An với vẻ mặt xa.
Thạch Ngọc An ngượng ngùng, ho khan một tiếng : “Hai giờ chiều nay đến nhà một chuyến, việc cần họp.”
“Họp ? Họp chuyện gì thế?” Dương Mộc vẻ mặt nghi hoặc.
Thạch Ngọc An thở dài, “Muối trong thôn sắp hết , họp để bàn bạc chuyện tìm muối.”
Đã nhiều năm trôi qua kể từ Thạch Ngọc Bình mang muối về, muối trong thôn gần cạn, nhiều nhất là một tháng nữa sẽ hết sạch.
Dương Mộc gật đầu, “Được, lát nữa sẽ với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-144-van-de-thieu-muoi-lai-tai-dien.html.]
Thạch Ngọc An thông báo xong cho Dương Mộc liền rời để báo cho những khác.
Hai giờ chiều, Thạch Kiến Quân, Thạch Lỗi và Dương Mộc cùng đến nhà Thạch Ngọc An. Trong sân nhà đầy , ai nấy đều đang bàn tán nhỏ về cuộc họp sắp tới.
Thấy đến gần đủ, Thạch Ngọc An bèn lên tiếng: “Các cô chú bác thím, hôm nay họp chủ yếu là để bàn bạc xem làm thế nào để tìm muối và ai sẽ tìm.”
“Tôi nghĩ muối trong nhà cũng gần hết . Nếu ngoài tìm muối, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ còn muối để ăn. Tôi nghĩ là thế , mỗi nhà trong thôn cử một ngoài tìm muối, thấy ?”
Thạch Hải Đào cau mày : “ bên ngoài quỷ ăn thịt ! Lần khỏi thôn thấy bọn chúng ?”
“Có quỷ ăn thịt thì cũng đành chịu thôi! Chẳng lẽ chúng ăn muối nữa ?” Hoàng Văn Bân xen .
Thím Anh Hoa ái ngại lên tiếng: “Nhà chỉ là lớn, mà thì con làm ?”
Thạch Hải Đào cau mày : “Tôi nếu muối thì thể uống m.á.u thú để bổ sung muối, là chúng cứ uống m.á.u thú , còn hơn là ngoài mạo hiểm.”
“Thế thì khác gì hoang dã?”
“Tôi thà làm hoang dã còn hơn ngoài mạo hiểm, bên ngoài là quỷ ăn thịt đấy! Là ăn thịt thật đấy!”
“Tôi cũng . Bây giờ giống như , còn thể xe. Đường sá đều hỏng hết , chỉ thể leo núi thôi, một chuyến một tháng chắc cũng về .”
…
Dân làng bàn tán xôn xao, ai cũng khỏi thôn.
Nếu bên ngoài quỷ ăn thịt thì còn đỡ, đằng rõ khắp nơi đều là bọn chúng, họ căn bản dám ngoài.
Dân làng bàn bạc cả buổi, mặt trời sắp lặn mà vẫn kết quả, Thạch Ngọc An đành để về , chiều mai tiếp tục bàn.
Về đến nhà, Thạch Kiến Quân chút do dự hỏi: “Thạch Đầu, con xem là chúng bán muối trong nhà cho dân làng !”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thạch Lỗi lắc đầu, “Không ạ. Trước đây lúc trong thôn thiếu muối chúng bán, bây giờ lấy , dân làng chắc chắn sẽ vui.”
“Vậy làm ? Nếu lấy muối , dân làng ngoài tìm muối thì nhà chắc chắn cử một .” Trong thôn chỉ bấy nhiêu trai tráng, Thạch Lỗi và Dương Mộc thế nào cũng một .
Thạch Lỗi suy nghĩ một lát : “Để xem cuộc họp ngày mai thế nào . Nếu thật sự , con sẽ mang muối giấu ở nhà máy gần đây, dẫn dân làng đến đó mang về.”
“Làm , nhiều muối như thế, một con làm mang đến nhà máy bên đó.” Thạch Kiến Quân tỏ vẻ đồng tình.
Thạch Lỗi : “Chẳng vẫn còn Gạo và Tiểu Mạch ? Một con ch.ó cõng 20 cân chắc thành vấn đề.”
Thạch Kiến Quân cau mày suy nghĩ một lúc lâu, thật sự nghĩ cách nào hơn nên đành miễn cưỡng đồng ý với cách của Thạch Lỗi.
Bên , Thạch Ngọc An giường trằn trọc ngủ , Hoàng Diễm Bình nhẹ giọng hỏi: “Vẫn đang nghĩ chuyện muối ?”
Thạch Ngọc An thở dài, “Ừ! Sớm bây giờ nguy hiểm thế , lúc chúng nên phơi thêm ít muối về.”
Hoàng Diễm Bình nắm tay : “Làm gì nhiều ‘sớm ’ như , lúc ai cũng nghĩ rằng thế giới sẽ sớm trở bình thường thôi.”
Thạch Ngọc An im lặng một lúc : “Nếu thật sự ngoài tìm muối..., em ở nhà cẩn thận, chuyện gì thì đến tìm chú công A Quân. Lỡ như, lỡ như về ...”
Hoàng Diễm Bình cao giọng : “Không lỡ như! Anh bắt buộc trở về! Nếu xảy chuyện gì, em cũng sống nữa, dù sống cũng chỉ là chịu khổ.”
Thạch Ngọc An khẽ thở dài, “Được, nhất định sẽ trở về.”
--------------------