Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 138: Thạch Ngọc An trở về

Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:52:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Ngọc An trở về làng với bộ dạng vô cùng nhếch nhác.

Đầu tóc, mặt mũi, quần áo của đều lấm lem bùn đất, giày cũng mất một chiếc.

Thạch Lâm vội nắm tay , từ xuống một lượt, thấy thương mới thở phào nhẹ nhõm. "Chắc mệt ! Về nhà tắm rửa ngủ một giấc ."

Thạch Ngọc An gật đầu, lẳng lặng theo Thạch Lâm về nhà.

Thạch Kiến Quân bóng lưng Thạch Ngọc An, lắc đầu, xem tình hình mấy lạc quan.

Tắm rửa xong, Thạch Ngọc An lôi từ trong túi một chiếc áo dính máu. Hắn nhớ rõ chiếc áo , là bộ đồ Thạch Ngọc Bình mặc ngày rời .

Thiên tai bao nhiêu năm nay, quần áo trong nhà cứ mặc mặc , Thạch Ngọc An nhớ cũng khó.

Hắn siết chặt chiếc áo trong tay, nước mắt bất giác tuôn rơi.

Ngày thứ hai khi rời khỏi làng Sơn Loan, Thạch Ngọc An gặp một đám , lúc đó đang sườn núi nên đám thấy .

Thạch Ngọc An nấp một tảng đá lớn, quan sát cảnh tượng tàn bạo của đám .

Đám đó hơn 20 , trong đó ba phụ nữ, còn đều là đàn ông.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bọn họ đang bới đất tìm rau dại, ban đầu Thạch Ngọc An còn tưởng họ cũng giống như dân làng Sơn Loan, là ở làng gần đây ngoài tìm thức ăn.

Ngay khi định bước hỏi xem họ thấy Thạch Ngọc Bình ở , thì thấy hai gã đàn ông đè một phụ nữ xuống đất hãm hiếp.

Những xung quanh hề phản ứng gì, dường như quá quen với cảnh .

Không lâu , cảnh tượng đó biến thành một cuộc làm nhục tập thể, Thạch Ngọc An tảng đá, thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của ba phụ nữ.

Hành vi , cùng lắm chỉ khiến Thạch Ngọc An cảm thấy ghê tởm, chứ đến mức đáng sợ.

Tiếp đó, hành vi của đám cho Thạch Ngọc An thế nào là ác quỷ đội lốt .

Trong ba phụ nữ, một tương đối gầy yếu chịu nổi sự hành hạ, tắt thở sự giày vò của đám đàn ông.

Thạch Ngọc An cứ ngỡ bọn họ sẽ vứt hoặc chôn cất thi thể, nhưng điều bao giờ ngờ tới là, đám còn bàn tính xem nên phanh thây phụ nữ đó để nấu ăn như thế nào.

Thạch Ngọc An lấy tay bịt chặt miệng, sợ sẽ nôn mất. Quá ghê tởm! Sao chuyện ghê tởm như , những con ghê tởm như !

Thạch Ngọc An dựa lưng tảng đá, dám tạo một tiếng động nhỏ, sợ sẽ trở thành miếng thịt tiếp theo đặt lên đống lửa.

Không qua bao lâu, mồ hôi lưng làm ướt đẫm áo , động tĩnh sườn núi cũng nhỏ dần.

Thạch Ngọc An lén thò đầu xem, thấy đám ác quỷ rời , lúc mới thở hắt một .

Thạch Ngọc An nén cơn buồn nôn, dùng đất chôn cất phần t.h.i t.h.ể còn của phụ nữ.

Sau khi rời khỏi sườn núi, trong lòng ngừng cầu nguyện cho Thạch Ngọc Bình đừng gặp đám ác quỷ , cầu nguyện thể bình an đưa trai về nhà.

Thế nhưng sáng hôm nay, thấy chiếc áo một gốc cây.

Chiếc áo dính đầy máu, nhưng gần đó một t.h.i t.h.ể nào, như phát điên tìm kiếm khắp nơi, bới tung đất bùn lên, cố gắng tìm cho Thạch Ngọc Bình, dù chỉ là t.h.i t.h.ể cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-138-thach-ngoc-an-tro-ve.html.]

hiện trường gì cả, chỉ duy nhất một chiếc áo dính máu.

Thạch Ngọc An bất lực gốc cây, ôm lấy chiếc áo của Thạch Ngọc Bình mà nức nở, bao lâu , mới bình tĩnh một chút.

Hắn cầm chiếc áo của Thạch Ngọc Bình lên xem xét kỹ, ngoài vết m.á.u thì chiếc áo vẫn còn nguyên vẹn, bất kỳ dấu vết rách nát nào.

Hắn chỉ thể tự an ủi rằng Thạch Ngọc Bình , thể g.i.ế.c , m.á.u văng lên áo nên mới cởi vứt . Với một kỹ tính như Thạch Ngọc Bình, làm chuyện cũng là bình thường.

Thạch Ngọc An nhét chiếc áo túi, định tiếp tục tìm Thạch Ngọc Bình.

lúc , thấy động tĩnh từ xa, nheo mắt , chính là đám ác quỷ mà thấy ngày hôm qua. Bọn chúng cũng thấy , và đang chạy về phía .

Thạch Ngọc An kinh hãi trong lòng, vội co giò chạy như điên về lối cũ.

Chạy bao lâu, lăn xuống sườn núi, bò lên một sườn núi khác, mãi cho đến khi cắt đuôi bọn họ, mới ngã quỵ xuống đất thở hổn hển.

Thạch Ngọc An che mắt , trong lòng ngừng lời xin với Thạch Ngọc Bình, quyết định tìm nữa, ở nhà còn ông nội, còn gánh vác trách nhiệm với dân làng, thể tùy hứng như .

Về đến nhà, Thạch Ngọc An dám với Thạch Lâm chuyện chiếc áo dính máu, chỉ tìm Thạch Ngọc Bình.

"Mỗi đều mệnh của riêng ." Thạch Lâm thở dài : " là thế sự khó lường, năm đó ba cháu tính cháu hiếu động, hợp giam ở làng Sơn Loan, nhất định sẽ ngoài bôn ba."

"Ngọc Bình tính tình trầm , trong mắt ba cháu, nó là thích hợp nhất để làm trưởng làng Sơn Loan."

Thạch Lâm lắc đầu, "Bây giờ thì ngược , cháu ở làng Sơn Loan, còn Ngọc Bình ngoài bôn ba."

Thạch Ngọc An buồn rầu : "Nếu thể, cháu cũng làm trưởng làng ."

Thạch Lâm vỗ vai , "Đây đều là mệnh, cháu . Ngọc Bình cũng mệnh của nó, cháu yên tâm ! Anh trai cháu sẽ ."

Ngày hôm khi trở về, Thạch Ngọc An liền triệu tập dân làng họp. Chủ yếu là để kể cho về đám ác quỷ , dặn dò dân làng chú ý, tuyệt đối cho lạ làng. Một khi phát hiện lạ đến gần, lập tức cảnh giác.

Dân làng bên ngoài chuyện ăn thịt , trong lòng đều chút khó tin.

Bây giờ khắp nơi đều rau dại, rễ cây, nếu thật sự lương thực, đào những thứ đó cũng thể lót qua ngày, ăn thịt chứ?

Rời khỏi nhà Thạch Ngọc An, Dương Mộc nhỏ giọng : "Anh, những gì Ngọc An kể là thật ? Thật sự ăn thịt ?"

Thạch Lỗi hỏi : "Em tin ?"

Dương Mộc thở dài, "Không tin, mà là dám tin. Con tàn sát lẫn khó chấp nhận , giờ còn ăn thịt lẫn , nghĩ thôi thấy ghê tởm."

Thạch Lỗi thản nhiên : "Em còn nhớ bộ phim về đơn vị 731 hồi nhỏ xem ? Bộ phim đó thể hiện đầy đủ sự đen tối của bản chất con ."

Dương Mộc nhớ bộ phim đó, khỏi nhíu mày, "Đừng nữa, đó đúng là bóng ma tuổi thơ của em, quá ghê tởm. Nói đến mới nhớ, nước đảo đó giờ ."

Thạch Lỗi suy nghĩ một lát : "Với đợt nắng nóng cực đoan mấy năm , cộng thêm động đất, khả năng nước đảo đó còn tồn tại cao, tám chín phần là nước biển nhấn chìm ."

Thạch Lỗi xoa đầu Dương Mộc, nhẹ giọng : "Đừng nghĩ nhiều như , cứ sống qua ngày !"

Thạch Ngọc Bình bặt vô âm tín, Thạch Ngọc An cũng dần gác chuyện , mỗi ngày sớm về khuya lo công việc, trở thành trụ cột trong nhà.

Thời tiết dần nóng lên, những loài vật ngủ đông cũng bắt đầu vươn , chuẩn ngoài kiếm ăn.

--------------------

Loading...