Thôn Mới lũ quét sạt lở mất một nửa, Thạch Ngọc An lo Thôn Mới sẽ đến Thôn Cũ gây sự, vì thế bèn bảo dân làng Thôn Cũ cầm vũ khí canh gác ở cổng làng, đề phòng Thôn Mới xông .
Cơn mưa lớn vẫn dứt, ở Thôn Cũ đội mưa tường rào về phía Thôn Mới.
Khoảng nửa giờ , vài bóng dần xuất hiện trong màn mưa.
“Đứng ! Các đến Thôn Cũ làm gì?” Thạch Ngọc An lớn tiếng quát, chặn những dân Thôn Mới đang tới.
“Thôn Mới lũ cuốn trôi , chúng còn chỗ ở!”
Thạch Ngọc An hét lớn: “Thôn Cũ bây giờ cũng chỗ cho các ở , mau rời !”
“Mày chỉ là một thằng nhóc, dựa mà đuổi bọn tao ? Kêu Thạch Thủy Sinh đây, bọn tao chuyện với ông !”
Sắc mặt Thạch Ngọc An chút khó coi, hừ lạnh : “Ba chôn ở núi , nếu các tìm ông thì cứ thẳng núi mà tìm!”
Vài dân Thôn Mới kịp phản ứng, nghi hoặc hỏi nhỏ: “Có ý gì? Chôn ở núi?”
Có bên cạnh lên tiếng: “Còn thể là ý gì nữa, chôn thì chắc chắn là …”
“Chuyện khi nào ? Sao ?”
“Chắc cũng một thời gian , hai ba tháng thấy Thạch Thủy Sinh .”
“Vậy báo cho chúng ?”
“Báo thì ?”
…
Nước mưa táp chẳng dễ chịu chút nào, chuyện của Thạch Thủy Sinh họ chỉ bàn tán một lát nhiều nữa.
Có cất tiếng gọi về phía Thôn Cũ: “Vậy bây giờ ai là đầu Thôn Cũ? Thạch Lỗi ?”
“Bây giờ Thôn Cũ do tất cả cùng làm chủ, đại diện cho ở Thôn Cũ tuyên bố, Thôn Cũ hiện chỗ cho các ở, nhất các nên rời , nếu đừng trách chúng khách khí!”
Giọng của Thạch Ngọc An vang lên đặc biệt rõ ràng giữa tiếng mưa ào ào, Thôn Mới rõ.
“Làm bây giờ? Thôn Cũ cho chúng .”
“Còn làm nữa? Chúng đ.á.n.h Thôn Cũ.” Trước trận lũ quét, Thôn Mới còn hơn 40 , giờ chỉ còn hơn 30 , lượng gần bằng Thôn Cũ.
Thôn Cũ vũ khí nóng, còn cả ch.ó Ngao Tạng hung dữ, nếu đ.á.n.h với Thôn Cũ, họ bất kỳ cơ hội nào để thắng.
“Hay là chúng về Thôn Mới !” Mấy căn nhà tranh gần ruộng ở Thôn Mới lũ quét ảnh hưởng, chỉ cần lũ lan rộng thêm thì cơ bản sẽ .
“Nhà còn ở , chứ nhà thì ? Nhà sập mất một nửa , ở làm ?”
“Vậy chứ làm ? Lên núi ? Trên núi chỗ ở ?”
“Nghe đời núi hang động, cũng ở .”
“Thôi ! Toàn là lừa cả, bao nhiêu năm nay ai trong chúng từng lên núi ? Anh thấy cái hang động nào ? Đừng hang động, đến một cái hốc núi cũng chẳng .”
…
Người Thôn Mới bàn bạc nửa giờ cũng kết quả gì , cuối cùng vì e ngại vũ lực của Thôn Cũ, tất cả đều tiu nghỉu về Thôn Mới.
Dương Mộc bóng lưng của những đó, nhỏ: “Chắc họ đến nữa nhỉ!”
Thạch Lỗi thản nhiên : “Chỉ cần họ học cách tự lập thì sẽ còn tìm đến Thôn Cũ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-134-dao-rau-dai.html.]
Đám ở Thôn Mới Thạch Thủy Sinh chiều hư, hễ chuyện gì là tìm ông giải quyết giúp, chẳng bao giờ chịu động não suy nghĩ.
Nếu là , khi phát hiện lũ quét sẽ lan rộng thêm, sẽ lập tức xây nhà để trú mưa, chứ lãng phí nhiều thời gian như ở cổng Thôn Cũ.
Dân làng Thôn Mới rời , Thạch Lỗi và cũng cần canh gác bên tường rào nữa, dân làng ai về nhà nấy, Thạch Lỗi và Dương Mộc cũng lê những bước chân nặng trĩu về nhà.
“Trời mưa thế phiền thật, mới ngoài một lúc mà đế giày bám đầy đất đỏ.” Dương Mộc cằn nhằn, cọ rửa những mảng đất đỏ dính đôi ủng mưa.
Thạch Lỗi cầm lấy đôi ủng của , : “Để làm cho! Em bôi t.h.u.ố.c mỡ cho An An .”
Mấy hôm Dương An ngứa ngáy khắp , Thạch Kiến Quân xem qua là mẩn ngứa.
Khoảng thời gian trời cứ mưa suốt, trong nhà cũng ẩm ướt, An An sức khỏe yếu nên dễ mẩn ngứa.
Dương Mộc bôi t.h.u.ố.c mỡ cho An An, lẩm bẩm: “Nhà điều kiện thế mà An An còn mẩn ngứa, những khác chẳng còn nghiêm trọng hơn .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Cũng hẳn, cái xem thể chất mỗi , nào thể chất hàn ẩm thì ở trong môi trường ẩm ướt sẽ dễ mẩn ngứa.”
Thạch Kiến Quân cảm khái : “Trước lúc con còn nhỏ cũng thường xuyên mẩn ngứa, giã rau sam đắp lên nó, bao lâu là khỏi. Giờ rau sam mọc .”
“Chắc là mọc , nhưng lẽ còn nhỏ lắm.” Rau sam cần nhiều nước để sinh trưởng, với thời tiết mưa dầm thế , nó lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.
Thạch Kiến Quân suy nghĩ một lát : “Ngày mai con với Thạch Ngọc An, bảo trong làng khu vực quanh làng, hoặc lên núi xem rau dại gì , đừng chỉ trông chờ mảnh đất trong làng.”
Dương Mộc sửa : “Là ba mẫu bốn phân đất ạ.” Cậu nghĩ đến điều gì đó, thêm: “Rau dại núi mọc , còn măng thì ? Bây giờ măng ạ?”
Thạch Kiến Quân Dương Mộc lên núi đào măng, bèn liếc một cái : “Có măng con cũng . Nhà thiếu đồ ăn, cần con dầm mưa đào măng.”
Trời mưa lên núi nguy hiểm bao! Chỉ cần trượt chân một cái, lăn xuống sườn núi, c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng, lỡ gặp mãnh thú gì đó thì chạy cũng kịp.
Dương Mộc bĩu môi: “Không thì , đợi trời tạnh con .”
Sau một tháng mưa ròng rã, những loại rau dại và măng sức sống mãnh liệt đều trồi lên, trưa hôm Dương Mộc chuyện đào rau dại với Thạch Ngọc An, trong làng liền bắt đầu khắp nơi tìm rau dại.
Rau sam là loại thường thấy nhất, cũng là loại rau dại sức sống mãnh liệt nhất, thể sinh tồn cả trong những kẽ hở ở chân tường. Rau Tục Đoạn tuy hương vị ngon lắm, nhưng cũng là một trong những loại rau dại thường thấy trong làng.
Có những loại rau dại , trong làng thể cầm cự thêm một thời gian.
“Ngọc An, Hoàng Diễm Bình đ.á.n.h với khác !”
Thạch Ngọc An đang che ô xổm gốc cây nhổ mã đề, thấy tiếng gọi, lập tức vứt đồ trong tay chạy về hướng chỉ.
Hoàng Diễm Bình đang đè lên một phụ nữ mà tát tới tấp, Thạch Ngọc An thấy cô thiệt thòi gì thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
“A Bình, đừng đ.á.n.h nữa!” Cậu bước tới, đỡ Hoàng Diễm Bình dậy hỏi: “Sao thế, đ.á.n.h ?”
Hoàng Diễm Bình trừng mắt phụ nữ đang lóc đất, tức giận mắng: “Mụ đàn bà hổ , đang đào bồ công ở bên cạnh, cái giỏ để ngay chân, mụ thấy thế liền xách luôn.”
“Tôi bảo mụ trả , mụ bắt chứng minh cái giỏ là của mới chịu trả. Chứng minh cái đầu nhà bà , cướp giỏ của ngay mắt mà còn bắt chứng minh.”
Thạch Ngọc An bật : “Thế thì đúng là đáng đánh, thương ?”
Hoàng Diễm Bình lắc đầu: “Không .”
Lúc , phụ nữ bò dậy, chỉ họ lóc: “Các cứ chờ đấy, Thôn Cũ các bắt nạt như , tin là đạo lý.” Nói xong, bà liền bỏ về phía xa.
Hoàng Diễm Bình chút lo lắng: “Bà tìm Thôn Mới đến đây đấy chứ?”
Thạch Ngọc An hừ lạnh một tiếng: “Đến thì đến, từng đ.á.n.h .”
--------------------