Thiên Địa Lữ Quán - Chương 9B

Cập nhật lúc: 2026-05-08 08:36:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thấy là tóc đen, nó đáp cũng là tóc đen. Tôi vẫn cảm thấy chút gì đó đúng, nhưng nước để lâu sẽ lạnh, cho phép chờ đợi thêm, dứt khoát quyết định tắm nghĩ tiếp. Tôi tháo cổ tay áo và dải băng quấn tay, bước bồn nước, theo bản năng nâng tay trái lên cao, để nó chạm nước.

Đãi cái động tác làm xong, mới hậu tri hậu giác.

Ta nâng tay trái làm cái gì?

Ta cúi đầu xem, lòng bàn tay trơn bóng, gì vết sẹo. Cũng là, hôm qua c.h.ế.t thời điểm là đoạn đầu, tay trái khi nào chịu quá thương ? Cho dù , cũng sớm nên khỏi hẳn.

Không đúng, đúng.

Như thế nào nơi chốn đều lộ cổ quái.

Ta trầm mặc mà ngâm ở thùng, xem nhiệt sương mù lượn lờ, tụ thành màu trắng mảnh mai nhiều dải, nhảy lên cao vây quanh , như là một cái vô hình cái kén.

Mặt nước cứng , trơn nhẵn đến như là gương đồng. Ta cúi đầu tinh tế , rốt cuộc thể xem rõ ràng. Cứ việc tóc đen buông xuống, che khuất non nửa khuôn mặt, cũng thể trong thùng ngũ quan chính là tự……

Ta nơi nào thích hợp!

Ta đột nhiên dậy, lung tung mặc xiêm y liền kéo cửa. Tần Tam Hưởng chính l.i.ế.m cái đuôi , động tĩnh làm cho hoảng sợ. Nó lung tung nhảy vài bước, một phen nhéo cổ.

Ta hỏi: “Ngày hôm qua khi tiếp đầu xong, chúng ?”

“Thành bỏ hoang mà!”

“Không ở địa phương khác nghỉ chân?”

“Đương nhiên là , trời lạnh như , ngươi còn nghỉ ở núi hoang ?”

Ta nhéo cằm nó bắt đối diện, nghiêm túc hỏi: “Thật sự ?”

“Không chính là !” Tần Tam Hưởng chút sinh khí, “Vĩ Hàm ngươi đến tột cùng làm gì?”

Ta chằm chằm nó, gằn từng chữ một hỏi.

“Tần Tam Hưởng, mặt giả của ?”

“Giả……” Tần Tam Hưởng mặt lộ vẻ mê mang, sửng sốt một lát, ngay đó lẩm bẩm.

, gương mặt giả của ngươi ?”

Tôi xưa nay từng lấy gương mặt thật để gặp , Tần Tam Hưởng theo ngần năm, sớm hiểu rõ điều như lòng bàn tay. Lần tới Thương Phong Độ, nhất định mang lớp da giả, tuyệt đối thể tùy tiện cứ thế mà thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-dia-lu-quan/chuong-9b.html.]

Tôi thẳng dậy, dứt khoát: “Đi.”

AN

Tần Tam Hưởng vội vàng đuổi theo: “Đi cơ?”

“Quay tòa thành bỏ hoang .” Tôi , “Cả ngươi và đều thể nào quên việc mang lớp da giả . Ngươi chúng ngủ Phật đường trong thành một đêm, nghỉ chân ở nơi nào khác, thì cái Phật đường đó chắc chắn vấn đề, lẽ nó làm rối loạn ký ức của chúng . Chuyện thể cứ thế mà bỏ qua, chúng tra cho rõ.”

Tần Tam Hưởng mà như lọt sương mù, nhưng thấy thần sắc ngưng trọng nên cũng lên tiếng phản bác. Chúng suốt đêm rời khỏi Thương Phong Độ, theo ký ức của nó mà ngược trở . Khi trời hửng sáng, cuối cùng cũng thấy một chấm nhỏ như hạt đậu đen hiện . Tòa thành bỏ hoang im lìm trong khe núi, tĩnh lặng như đang ngủ say.

Tôi và hồ ly liếc một cái, dẫn nó tiến trong thành.

Trong thành đoạn bích tàn viên phủ đầy tuyết, tuyết trắng xốp mịn, khắp nơi đều thấy dấu vết sình lầy chỗ nào lún xuống. nếu hôm qua từng tới đây, tất nhiên để dấu vết. Tôi hỏi Tần Tam Hưởng: “Phật đường ở ?”

Tần Tam Hưởng dựng , hướng về một phía bĩu môi. Chúng nhanh chóng đến một cánh cửa. Tôi dùng đao nhọn cậy mở khóa cửa, phát hiện giữa điện cắm một nén hương gãy, thế mà vẫn còn một ngọn đèn trường minh u uẩn tỏa sáng.

Thế nhưng, đây thật sự là một nơi Phật đường.

Nội đường cung phụng chính là Trì Mục Phật, lòng bàn tay Ngài một con mắt dọc, đôi mắt rủ xuống mang thần sắc mẫn nhiên. Tôi ngửa mặt pho tượng , tự giác mà đóng đinh ánh từ bi của Ngài. Đôi mắt nhảy nhót ánh lửa từ ngọn đèn trường minh, nội đường nhất thời trở nên lành lạnh, thể thấy tiếng tuyết rơi rào rạt ngoài viện lạc.

Tôi luôn cảm thấy, chính dường như gặp đôi mắt đó khác nữa.

Trong viện từ lúc nào nổi gió, gió lạnh thổi về phía , mang theo những hạt tuyết li ti. Những hạt tuyết va chạm , cọ xát qua vành tai , bỗng nhiên một âm thanh trượt trong ống tai, vang lên nhẹ bẫng và bí ẩn.

“Vĩ Hàm……”

Lông tơ dựng ngược, thoáng chốc căng chặt —— âm thanh của ai khác, mà chính là giọng của .

rõ ràng hề mở miệng.

Ngay trong lúc mê loạn làm , âm thanh tiếp tục, nó dán sát đến mức như thể phát từ trong chính huyết nhục, từ trong cốt cách của . Nó chậm ngữ khí, mềm nhẹ như một lời mê hoặc:

“Đập nó .”

Tôi hỏi: “Cái gì?”

“Ngay mắt ngươi đó.” Âm thanh , “Leo lên , đập nát nó.”

Trước mắt chỉ Trì Mục Phật.

Thân Phật to lớn, tay vê chỉ về phía , hiểu khiến tim đập nhanh một cách lạ lùng. Tôi xưa nay vốn thích đẩy thế động, cũng chẳng tin Bà La, sợ cái gọi là Phật, vì thế ma xui quỷ khiến, liền định dẫm lên bàn thờ.

Dưới gầm bàn bỗng nhiên truyền đến một tiếng động mỏng manh.

Theo bản năng định cúi đầu xuống , nhưng âm thanh kỳ lạ mở miệng, khuyên nhủ: “Đừng .”

Loading...