"Không nàng."
Đám đông im bặt trong thoáng chốc, cùng Tịnh Ẩn hướng mắt về phía .
Tôi bước lên một bước.
"Là ."
"Là ngươi." Tịnh Ẩn như suy tư điều gì, ôn tồn : "Cũng , xem như ngươi vẫn còn chút lương tri."
Hắn phất tay, Xuân Lan liền rơi xuống đất, kẻ đưa lên cao đổi thành là . Thứ giam cầm ban đầu là những cánh tay , đó biến thành những vòng dây thừng siết chặt, cuối cùng là đống củi gỗ chất cao như núi.
Tiếng tụng niệm từng dứt, bài đồng d.a.o vẫn vây quanh lấy .
"Xà yêu họa thế nhân, đoạn đuôi lấy cầu sinh."
Đuốc cao giơ lên, châm ngòi cho đống củi khô. Xuân Lan nhào về phía , búi tóc nàng sụp xuống, đôi lục lạc theo đó mà vang lên hỗn loạn.
"Đừng sợ." Tôi mỉm với nàng, làm theo đúng những gì một nên làm cho em gái .
"Anh đau ."
"Bà La khiển đại sứ, hưu giáo dư nghiệt thừa."
Từ kẽ củi, vài sợi khói đen nhảy nhót gặp gió bùng lên dữ dội. Ngọn lửa l.i.ế.m lấy cơ thể , nhưng tuyệt nhiên chẳng chút cảm giác gì. Đám đông xung quanh trái càng thêm hưng phấn, những đứa trẻ kết thành vòng tròn, túm lấy cả Xuân Lan, mời gọi nàng cùng tham gia lễ hội ăn mừng trong tiếng đồng d.a.o vui sướng.
Xuân Lan ban đầu nấc lên, thấy đôi mắt nàng đỏ hoe, cứ ngừng ngoảnh đầu , trong mắt đong đầy bi thương. nhanh đó, khẩu hình của nàng bắt đầu đổi, tựa như vô thức, tựa như thể cưỡng cầu mà bắt đầu hát theo.
"Trốn, trốn, trốn thoát; Sinh, sinh, sinh cửa!"
Gió cuốn rít gào, ngọn lửa tuôn trào như nước lũ. Xiêm y và tóc tai đều bốc cháy, rõ ràng nên là vô cảm, mà chẳng hiểu lồng n.g.ự.c trệ trướng đến lạ kỳ.
Cảm giác từng tiền lệ. Ban đầu nó chỉ là một khối bế tắc, đó biến thành từng sợi, từng đợt mang theo kình lực sắc nhọn đ.â.m thấu khắp tứ chi bách hài của .
Trong cổ họng bật những tiếng rên rỉ, cả chỉ cuộn tròn , đầu tiên hiểu thế nào gọi là " thể cam chịu". Thế nhưng lửa vẫn cháy, đồng d.a.o vẫn vang, tài nào vùng vẫy thoát , đành rã rời ngửa đầu thẳng lên bầu trời xanh thẳm!
Bầu trời u ám đổ sụp xuống, trút xuống những bông tuyết tối tăm. Tuyết rơi ngọn lửa, nhanh chóng bốc thành khói. Làn khói che mờ mắt , khiến càng chẳng thể rõ vòm trời đỉnh đầu.
Gió vẫn rít gào, tầng mây dần xé một đường, thong thả cuộn ngược phía ngoài. Vết nứt càng lúc càng mở rộng, càng lúc càng rõ rệt, để cuối cùng hiện ...
Một con mắt.
Nó từ cao xuống, phủ tầm mắt lên khắp chúng sinh. Thế nhưng ngoại trừ , dường như chẳng một ai cảm nhận sự tồn tại của nó.
Con mắt với đồng t.ử vàng kim đăm đăm . Một lát , một rung cảm xa xăm vọng , xua tan tiếng đồng d.a.o hỗn loạn, truyền thẳng tai rõ mồn một:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-dia-lu-quan/chuong-2b.html.]
"Vĩ Hàm."
Tôi đột ngột mở bừng mắt.
Tần Tam Hưởng đang xổm ngay sát đầu , đôi mắt hồ ly gần trong gang tấc. Thấy thình lình tỉnh giấc, nó sợ tới mức kêu choe choé, dựng đồng co rụt , vụt chạy xa mấy trượng.
Tôi xoa xoa gáy dậy, trong cơn bàng hoàng thốt một câu thuận miệng: "Xin ."
"Ngươi còn đường mà tỉnh cơ !" Tần Tam Hưởng nhảy phóc trở , oang oang mắng mỏ: "Mặt trời lên đến đỉnh đầu Vĩ Hàm, mau dậy thôi, Thương Phong Độ còn cả một quãng đường dài đấy."
Nghe nó mới nhận sắc trời sáng bừng. Đống củi đêm qua cũng cháy rụi, trơ trọi giữa viện, làm hoen ố cả lớp tuyết mới tinh khôi.
Tôi chống gối dậy, đợi thêm vài nhịp thở cho tỉnh táo hẳn, cuối cùng cũng hiểu buổi pháp hội chẳng qua chỉ là một giấc chiêm bao, cả Tịnh Ẩn Xuân Lan đều là trong mộng.
Thế nhưng, nỗi tích tụ trong lồng n.g.ự.c vẫn tan biến hết. Cái cảm giác xa lạ tựa như một sinh vật sống, vẫn đang âm thầm len lỏi đ.â.m thấu huyết nhục .
Trong lòng vô cớ nảy sinh một nỗi bất an.
Tôi vốc một vốc tuyết xoa mạnh lên mặt, đó lau sạch thanh loan đao giắt bên hông, chỉ ném phăng cái cảm giác cổ quái cho rảnh nợ.
"Đi thôi."
Đêm xem bóng nguyệt, ngày hướng dương. Hôm nay may mắn là một ngày nắng, Thương Phong Độ ở phía Tây Bắc của Ích Dã, cứ theo bóng đổ mà dẫn Tần Tam Hưởng tiến về hướng đó.
Nào ngờ tòa thành thì lớn, mới thấy tốn sức vô cùng. Đợi đến khi tuyết lấp cả nắng hồng, gió lạnh trong thành thổi đến mức mở nổi mắt, chúng vẫn thể thoát ngoài.
"Vĩ Hàm," Tần Tam Hưởng hỏi, "Có ngươi lạc đường ?"
Tôi mặt cảm xúc, chỉ tay về phía một bụi dây leo khô, chỉ cho nó xem ký hiệu đ.á.n.h dấu dọc đường.
"Từ cửa thành khởi hành, cứ cách ba dặm đặt một dấu," , "Hiện giờ tổng cộng mười hai dấu, dấu nào lặp . Bóng nắng chuyển dời theo mặt trời, phương hướng đó tất nhiên lầm. Chỉ điều hiện tại sắc trời âm u, thực sự khó lòng tiếp."
AN
Con hồ ly cứ quẩn quanh cái ký hiệu mà , vẻ mặt vẫn đầy hồ nghi. Thấy quyết định dừng nghỉ ngơi, nó vẫn còn thừa sức dùng hết, bèn quẳng cái bọc lưng cho .
"Ta theo dấu của ngươi một chuyến xem ," nó cào móng xuống đất, "Ta sẽ về ngay."
Ước chừng một canh giờ , phong tuyết rốt cuộc cũng ngừng hẳn, nhưng sắc trời bắt đầu tối sầm xuống. Giữa làn sương mù dần hiện một bóng dáng màu đỏ đậm, theo là tiếng thở dốc hì hục. Tôi liếc mắt qua, thấy Tần Tam Hưởng đang liều mạng chạy về phía , thần sắc kinh hãi tột độ.
"Vĩ Hàm, cửa biến mất !"
Tôi nhanh chóng bật dậy, đỡ lấy con hồ ly suýt chút nữa thì ngã nhào đống tuyết, hỏi dồn: "Cái gì mà cửa biến mất?"
"Cửa thành!" Tần Tam Hưởng gấp gáp thốt lên, đuôi kẹp chặt giữa hai chân, "Ta ngược theo dấu ngươi để , dọc đường đều thuận lợi. Cho đến khi tìm thấy ký hiệu cuối cùng, ngẩng đầu lên —— thì lấy cửa thành nữa, bên cạnh cái dấu chỉ còn là một bức tường thành!"
"Bức tường đó... tường bò đầy những dây gai, để sót lấy một lỗ hổng nào cả."