Hắn ngửa mặt và Ứng Bất Hối, dùng cánh tay còn sót chỉ về phía : “Còn ngươi nữa. Ngươi và con súc sinh trông giống đến thế, chẳng lẽ, thực sự là di hài của thần?”
Hắn dường như kìm nén quá lâu, để giãi bày, cho nên một mặt thao túng đá vụn đuổi g.i.ế.c hai chúng , một mặt lảm nhảm ngừng. So với việc lầm bầm lầu bầu, hành động giống như đang khoe khoang những công tích vĩ đại của chính hơn.
“Vĩ Hàm, ngươi là t.ử của , là vị Thần sứ do đích nuôi dạy, nhưng ngộ tính của .” Tế Nhạc , “Vào độ tuổi của ngươi, từng đặt câu hỏi cho sư phụ . Ta hỏi ông rằng: ‘Vì chúng cung phụng vị thần ?’. Ông vì sinh như thế, Ích Nguyên muôn đời nay đều như thế. chẳng lẽ muôn đời đều như thế, thì nhất định thể đổi ?”
Sấm chớp tím rạch ngang trời, mưa lớn thoáng chốc tầm tã trút xuống, tưới đẫm cả đất trời. Gió đá phong tước c.h.é.m đứt mái tóc bạc của , liền biến chúng thành những cây trâm nhọn, đồng loạt phóng về phía Tế Nhạc. Hắn lắc né tránh, m.á.u từ cánh tay đứt đầm đìa b.ắ.n , nhuộm đỏ một lớn. Trong hiểm cảnh như thế, thế nhưng vẫn tiếp, khởi đầu ngữ khí còn bình thản, nhưng càng càng nhanh, càng thêm giận dữ, càng thêm hận thù!
Hắn lão Thần sứ chịu tin tưởng , còn đ.á.n.h một trận, mắng là kẻ phát điên. Cho nên lễ hội mừng mùa màng cuối thu năm , lão Thần sứ c.h.ế.t ngay mặt bàn dân thiên hạ chính tế đàn .
“Lão c.h.ế.t vì đột phát điên bệnh ngay lúc cầu khẩn, thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t. Chẳng qua chỉ là một chút t.h.u.ố.c mà thôi, là Thần sứ mà yếu ớt đến thế.” Tế Nhạc , “Lão làm , thì đến lượt làm.”
Lần thứ hai mắng là kẻ điên, chính là khi quyết định xa. Lúc đó còn là Thần sứ, phụ ấn đầu xuống, bắt quỳ rạp từ đường, rằng vô cớ rời bỏ Ích Nguyên là thẹn với thần minh, thẹn với liệt tổ liệt tông, nếu nhất quyết thì hãy c.h.ế.t thây ở bên ngoài, từ nay về còn đứa con trai nữa.
“ chỉ khắp Phạn Trúc, mà còn sống sót trở về.” Tế Nhạc tùy ý to, dùng một tay quét bay những sợi tóc sắc nhọn của , dải lụa trắng mặt chút lỏng lẻo nhưng vẫn miễn cưỡng che kín đôi mắt.
“Đôi mắt chẳng lẽ là do lão uy h.i.ế.p ?” Ứng Bất Hối trong hình hài Hủy quấn lấy eo , chặn những đao nhọn linh lực, phả bên tai .
Ta đáp: “Thử chọc giận , sẽ tìm cơ hội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thien-dia-lu-quan/chuong-21a.html.]
“Từ Phạn Trúc trở về thì ?” Ứng Bất Hối cất cao giọng, đầy vẻ mỉa mai: “Thế nào, hiện tại bắt đầu tuyên dương chính thí thần ? Đáng thương , ngươi mượn đủ lực lượng của Bà La mới miễn cưỡng trấn áp thần. Cái gọi là thế cũ thần, chẳng qua cũng chỉ là khom lưng uốn gối tân thần để cầu xin chút công tích gọi là mà thôi.”
Biểu tình mặt Tế Nhạc quả nhiên vặn vẹo trong một chớp mắt. Những thanh gỗ đoạn dàn tế thoáng chốc vây hãm lấy đôi , Ứng Bất Hối vung dài quét qua, đồng thời đẩy lùi đòn tấn công, dẫn phát một trận chấn động dữ dội. Trâm cài từ tóc chọn tới, hất văng một sợi lụa trắng đứt đoạn. Tế Nhạc kịp chú ý, chống tay cọc đá mới ngưng tụ để vững.
Ta cổ Ứng Bất Hối, bám sừng khích lệ: “Còn kém một chút nữa thôi.”
“Tân thần?” Tế Nhạc lộ vẻ mỉa mai, “Chẳng lẽ ngươi sinh vốn dĩ là ch.ó săn, chỉ vì chủ t.ử mà cống hiến? Ta nếu thể g.i.ế.c thần, cần gì đối với Bà La như Thiên Lôi sai đ.á.n.h đó? Cái gọi là thần minh, chẳng qua cũng chỉ dựa chúng sinh khom lưng uốn gối mà sống tạm qua ngày, một vật như thế còn làm , vì làm !”
Vì lẽ đó, g.i.ế.c lão Thần sứ, g.i.ế.c sinh phụ, cuối cùng đem cả những kẻ từng theo cùng tham gia phạt thần g.i.ế.c sạch chừa một ai. Oán niệm của những c.h.ế.t quấn , thế nhưng chẳng chút sợ hãi, những sợ, ngược còn từ đó tìm con đường thành thần.
“Những kẻ ngu xuẩn đó đều khuyên , bảo mau chóng tôn sùng Bà La làm tân thần để Ích Nguyên tìm bình an. Ta bất quá chỉ trì hoãn vài tháng, bọn chúng ngược chạy tới hưng sư vấn tội, sợ hãi thần linh giáng phạt, hỏi điên .” Tế Nhạc xì một tiếng khinh miệt, “Ta liền đơn giản đưa bọn chúng c.h.ế.t hết. Vĩ Hàm, ngươi hiểu , kỳ thật cũng từng nghĩ tới việc sẽ g.i.ế.c cả ngươi.”
“Ta còn tưởng rằng ngươi một thật sự thể thành sự.” Ta , “Nói cho cùng, vẫn là mượn lực lượng của , đem cái danh ác đồ huyết tế đổ lên đầu . Không ngươi sợ oán lực phản phệ ? Vậy tại ngươi ngụy trang, tại che giấu? Ngươi trốn tránh hơn một ngàn năm, vì cách thành thần vẫn luôn thiếu một bước cuối cùng?”
Mưa tầm tã, gió lốc thổi qua, dải lụa trắng mặt sắp sửa rơi xuống. Tế Nhạc theo thói quen đưa cánh tay cụt lên định siết chặt , nhưng chỉ chạm .
AN
Chính là lúc !
Không cần bất kỳ lời nào, và Ứng Bất Hối đồng thời bạo phát, từ hai phía giáp công, đạp nát màn mưa lao thẳng về phía . Tế Nhạc lập tức dựng lên những bức tường đá từ bốn phương tám hướng, nhưng vẫn chóp đuôi của Ứng Bất Hối quét trúng mũi. Chỉ với một cú chọn và phách đầy lực đạo đó, buộc ngửa , đập mạnh gáy chính bức tường đá đúc, m.á.u tươi tuôn .