Thị Vệ Thân Cận Có Thai Rồi! - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:50
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hóa trong trận chiến ác liệt tối qua, kiếm của c.h.é.m gãy. Lúc lâm nguy, đành rút đoản kiếm đ.â.m thẳng tim kẻ đ.á.n.h lén. Vì , kẻ đá đè thực chất là tên phản tặc đó. Ta thở phào nhẹ nhõm một dài.

 

Tạ Dự Yến ôm chặt lấy lòng, dán sát bên tai thấp giọng : “Yên tâm, dám c.h.ế.t . Ta mà c.h.ế.t, sẽ đốt cuốn Nam đức rách nát của để Lệ Xuân Lâu hưởng lạc. Lại còn bảo với con rằng phụ nó là một tên vương bát đản chuyên lừa nữa chứ...”

 

mà khoan , con ở ? Sao trở thành phụ của nó ?” Tạ Dự Yến nhíu chặt đôi mày.

 

“Ách... cái thì...” Ta cứng đờ cả , vội thoát khỏi vòng tay ôm ấp của ai đó bỏ chạy, nhưng xách cổ áo lôi ngược trở về.

 

“Ngụy Sở Lam, ngươi chạy cái gì? Nói cho rõ ràng cho !”

 

Ta Tạ Dự Yến xách một mạch về tới vương phủ.

 

“Sự việc chính là như thế... Lúc lão phu nhân hối thúc quá gấp, tiểu nhân đành hạ sách ...” Ta nửa quỳ mặt Tạ Dự Yến, đầu càng lúc càng cúi thấp, nên thấy ánh mắt phức tạp đầy kinh hỷ trong mắt nọ.

 

Tạ Dự Yến cúi nâng cằm lên, thẳng mắt , giọng trầm thấp: “Cưỡi cả đêm chỉ vì để thành nhiệm vụ tổ mẫu giao phó ?”

 

Ta né tránh ánh mắt , dám thẳng: “Nếu thành, tiểu nhân sẽ đuổi khỏi phủ. Tiểu nhân... rời khỏi vương phủ.”

 

“Còn gì nữa ?” Đôi mắt Tạ Dự Yến ửng đỏ, dường như sóng cuộn biển gầm bên trong.

 

“Không ... rời xa Vương gia.”

 

“Vì ?” Giọng khàn .

 

“Ta...” Ta ngước , nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-7.html.]

 

Mười năm , gốc cây đêm , chỉ một thoáng qua mà tự chủ dựa dẫm . Một kề cận kéo dài suốt mười năm. Từ tâm tư đơn thuần thuở nhỏ đến những tâm sự thầm kín lúc trưởng thành. Hắn là chủ, là tớ. Hắn vốn thích nam tử, mà cơ thể của ... Ta bao giờ dám hy vọng xa vời điều gì, nhưng hiện giờ...

 

Ta dám nữa, cúi đầu : “Tiểu nhân phạm sai lầm, cam nguyện chịu phạt. đứa trẻ vô tội, cầu Vương gia cho phép sinh nó ! Nếu Vương gia và Ngọc Trạch công t.ử cảm thấy chướng mắt, tiểu nhân thể dẫn nó rời ...”

 

“Đừng nữa, Sở Lam, đừng nữa!” Tạ Dự Yến thở dài, ôm chặt lấy lòng: “Ta vui mừng còn chẳng kịp, nỡ để ngươi rời chứ...”

 

Trang Thảo

Hắn dừng một chút, giọng thấp hẳn : “Thiên hạ đều Tạ Dự Yến thích nam nhân, kỳ thật thích nam nhân, mà là thích ngươi. Sở Lam, vẫn luôn thích ngươi.”

 

Ta sững sờ hồi lâu. Đến khi hồn , Tạ Dự Yến bế lên giường.

 

“Ngươi đang mang thai, thể quỳ đất .” Bàn tay to lớn của luồn vạt áo , giọng bỗng trở nên đầy vẻ ủy khuất: “Đêm đó ngươi trói chặt, chẳng chạm cái gì cả. Hôm nay, hãy để chạm kỹ ngươi và con của chúng ...”

 

“Khoan !” Ta vỗ bay bàn tay đang làm loạn của : “Ngươi thích Ngọc Trạch công t.ử ?” Tuy thích , nhưng làm nguyên tắc, tuyệt đối làm tiểu tam!

 

Tạ Dự Yến lộ vẻ bất đắc dĩ: “Dĩ nhiên là . Thẩm Ngọc Trạch chỉ là liên lạc của Lục Khải Phong mà thôi.”

 

Hóa Lục Khải Phong chính là vị Thái t.ử mất tích năm xưa. Khi còn nhỏ, theo Tiên đế vi hành kẻ gian bắt cóc, đó liên tục những kẻ mưu quyền đoạt vị truy sát, đành mai danh ẩn tích, ẩn náu tại một y quán phố đông làm thầy thuốc. Một tháng , Tiên đế bệnh nặng, các hoàng t.ử rục rịch mưu phản, Lục Khải Phong liền lệnh cho Thẩm Ngọc Trạch làm trung gian liên lạc với Tạ Dự Yến, bàn bạc chuyện nội ứng ngoại hợp tiêu diệt phản tặc, kế vị ngôi vua.

 

“Bàn bạc chuyện cơ mật cũng nhất thiết ở trong phòng ngủ chứ!” Ta nhỏ giọng lầm bầm. Hơn nữa thính lực nhạy bén như chẳng thấy động tĩnh của hai họ.

 

“Sở Lam thấy động tĩnh gì nào?” Tạ Dự Yến như , chạm trán trán . Mái tóc đen như thác đổ rủ xuống, quấn quýt lấy tóc dài của . Cổ áo nửa hở, lộ một vùng xuân sắc mê .

 

là yêu tinh mà! Mặt tức khắc nóng bừng, miệng khô lưỡi đắng.

 

“Chuyện điều binh khiển tướng dĩ nhiên là mật đạo, ngoài doanh trại mà bàn bạc .” Tạ Dự Yến đưa tay ấn một cơ quan đầu giường, một cánh cửa bí mật dẫn xuống hầm ngầm từ từ mở .

 

“Bàn bạc xong cũng văn thư lưu , tuy hiện tại vẫn thuộc hàng cơ mật...” Tạ Dự Yến khẽ thổi tai : “ Sở Lam của ngoài. Đợi lát nữa, khi chúng làm loạn xong xuôi, sẽ đích dẫn ngươi kiểm tra thực hư...”

Loading...