Editor: Trang Thảo.
“Nàng sớm trốn , hiện giờ tiểu nhân... cái gì cũng .” Ta đành c.ắ.n răng trả lời cho qua chuyện.
Thoắt cái một tháng trôi qua, dù hết sức cẩn thận che giấu nhưng vòng eo vẫn cứ ngày một to . Chẳng thể trì hoãn thêm nữa, quyết định sẽ giả c.h.ế.t để đào tẩu.
Ta tìm đến Lục Khải Phong để xin t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t. Hắn lắc đầu bảo: “Thuốc tuy thể giúp ngươi giả c.h.ế.t nhưng tổn hại đến cơ thể cực lớn. Ngươi hiện đang mang thai, tuyệt đối thể dùng.”
“Vậy làm đây?” Ta rầu rĩ mặt mày. Hiện giờ tuy Tạ Dự Yến vẫn lạnh nhạt với , nhưng cho từ chức, cũng chẳng cho phép rời xa nửa bước.
Lục Khải Phong sâu sắc: “Gấp cái gì, vài ngày tới Tạ Dự Yến phái ngươi khỏi thành thì !”
Ta chẳng mảy may tin tưởng: “Hắn mà chịu phái ngoài á? Trừ phi mặt trời mọc đằng Tây!”
Ngờ sáng sớm ngày hôm , liền nhận nhiệm vụ từ Tạ Dự Yến. Hắn phái đến một thị trấn nhỏ ở Giang Nam để mua điểm tâm.
“Bởi vì thích ăn.” Tạ Dự Yến thản nhiên buông một câu.
Nơi đó về về mất cả tháng trời! Hiện giờ đang là đầu hạ, loại điểm tâm nào thể để cả tháng mà hỏng chứ? Ta thấy là “ thích ăn” mà là kẻ “ bệnh” thì đúng hơn! Rõ ràng là bày trò hành hạ khác mà!
Ta liếc Tạ Dự Yến, Ngọc Trạch công t.ử đang cúi đầu uống bên cạnh . Ta hầm hực nhận lấy nhiệm vụ, thu dọn hành lý tức tốc thúc ngựa khỏi thành.
Được thôi, thích ăn đúng ? Ta nhất định nếm thử xem nó ngon đến mức nào! Ta sẽ ăn sạch bách, để một miếng nào mang về cho bọn họ !
Đi vài ngày, cơn giận trong tan bớt, dần dà cảm thấy việc chút kỳ quặc. Lục Khải Phong làm tính chuẩn Tạ Dự Yến sẽ phái ngoài? Tạ Dự Yến nếu chán ghét , trực tiếp bãi chức là xong, hà tất tốn công tốn sức đến thế? Lại còn ngân phiếu mấy trăm lượng dư trong hành lý nữa. Khẳng định là Tạ Dự Yến nhét , một chuyến Giang Nam làm dùng hết nhiều tiền thế ? Hắn rốt cuộc ý gì đây?
Đang lúc tâm trí hỗn loạn, một tin tức kinh thiên động địa từ kinh thành truyền đến: Bệ hạ băng hà, các hoàng t.ử tranh chấp ngôi cao, kinh thành bùng phát nạn binh hỏa!
Nạn binh hỏa? Tim đập thình thịch liên hồi. Đột nhiên, chuyện đều trở nên thông suốt! Lục Khải Phong và Tạ Dự Yến chắc chắn sớm liệu điều gì đó. Việc Tạ Dự Yến phái để mua điểm tâm, mà rõ ràng là lừa lánh mặt ngoài để tránh nạn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-6.html.]
Ta lập tức đầu ngựa, điên cuồng chạy về hướng kinh thành. Khi về tới nơi, nạn binh hỏa mới bình . Trong thành là một mảnh hỗn độn, khắp nơi là nhà cửa thiêu rụi và binh lính t.ử thương. Nhìn trang phục của những binh sĩ t.ử trận , ít là thuộc hạ trướng Tạ Dự Yến.
“Trấn Bắc Vương ?” Ta túm lấy một tiểu binh mặt mày quen thuộc mà hỏi.
“Vương gia... ngài ...”
Nghe tối hôm qua Tạ Dự Yến vì bảo vệ Thái t.ử trở về khi mất tích mà quyết chiến một đêm với bè lũ phản tặc mưu quyền đoạt vị. Về , trong lúc bao vây tiễu trừ tàn quân, vây hãm trong biển lửa. Tiểu binh chỉ tay về phía những dãy nhà rộng lớn cháy thành tro tàn mặt: “Chính là nơi đó!”
Trái tim từng đợt đau nhói. Ta vội vàng lao tới, gia nhập hàng ngũ cứu hộ. Rất nhiều t.h.i t.h.ể thiêu đến mức còn nhận dạng nữa. Dưới đống xà nhà sụp đổ, một vật tỏa ánh hàn quang thu hút sự chú ý của . Nhìn kỹ , đó chính là thanh đoản kiếm tùy của Tạ Dự Yến!
Thanh đoản kiếm là món quà sinh nhật tặng năm mười tám tuổi. Đó là tiền lương bổng tích cóp ròng rã nửa năm trời, chọn lựa từ cửa hàng binh khí thanh sắc bén nhất. Hắn thích lắm, lúc nào cũng mang theo bên , còn đùa rằng dù c.h.ế.t cũng mang theo xuống mộ.
“Tạ Dự Yến!”
Ta nổi điên tìm kiếm giữa đống phế tích, mười đầu ngón tay mài đến m.á.u chảy đầm đìa.
“Không c.h.ế.t, ngươi c.h.ế.t!”
“Nếu ngươi dám c.h.ế.t, sẽ đốt sạch cuốn Nam đức rách nát của ngươi, Lệ Xuân Lâu hưởng lạc cho xem!”
“Nếu ngươi dám c.h.ế.t, sẽ bảo với con rằng phụ nó là một tên vương bát đản chuyên lừa !”
Trang Thảo
“Nếu ngươi dám c.h.ế.t...”
“Cẩn thận!” Phía vang lên một tiếng rống lớn. Một cái cây đại thụ cháy xém đột ngột đổ ập về phía !
Trong cơn nguy cấp, một đôi cánh tay hữu lực kéo mạnh lòng bảo vệ. Cái cây ầm ầm ngã xuống, chỉ cách chúng vỏn vẹn ba tấc.
“Tạ Dự Yến, ngươi c.h.ế.t ?” Ta mặt, ngẩn một lúc kìm mà đỏ hoe đôi mắt.