Editor: Trang Thảo.
“Ngụy Sở Lam, ngươi vốn chẳng thích nam nhân, ngươi thẹn thùng cái gì?”
“Tiểu nhân thẹn thùng!”
Bị hình cao lớn của bao trùm, đột nhiên thấy phục. Ta đúng là từng thấy những đàn ông khác, vì bí mật cơ thể nên mỗi khi tắm rửa đại tiểu tiện đều tránh né . điều đó nghĩa là từng thấy qua !
Cái đêm “hành sự” đó lột sạch từ xuống . Cộng thêm , chính là sạch sành sanh tới hai !
“Ai bảo tiểu nhân từng thấy qua chứ.”
Ta cứng cổ, vờ như kiêng nể gì mà đ.á.n.h giá một lượt: “Chỉ với hình của Vương gia, tiểu nhân những thấy qua, mà còn thấy chỉ một !”
Trang Thảo
“Ngươi!”
Kẻ mặt suýt chút nữa thì trượt ngã: “Gấc láo!”
Đến khi ngẩng đầu lên nữa, ai đó khoác vội áo ngoài, nhanh chóng vén rèm bước ngoài.
Lúc thượng d.ư.ợ.c băng bó cho Tạ Dự Yến, cứ trừng mắt trân trân. Sắc mặt lúc xanh lúc đỏ. Hắn chắc mẩm đây từng lén tắm rửa. Ta cũng chẳng buồn phủ nhận, cứ để nghĩ . Thậm chí còn sang dọa : “Vương gia nếu còn chẳng màng vết thương mà đòi tắm rửa, tiểu nhân chỉ lén , mà còn vẽ giấu gối đấy!”
Tạ Dự Yến chọc cho đỏ cả vành tai: “Ngụy Sở Lam! Ngươi dám!”
Ta cầm một miếng bông y tế, như : “Vương gia ngoan ngoãn lời thì tiểu nhân tự nhiên sẽ dám.”
“Ngươi... gan ngươi lớn thật ! Được, ngươi cứ đợi đấy, đợi bổn vương khỏe ... Suýt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-5.html.]
Lời định còn khỏi miệng, ấn mạnh miếng bông vết thương của . Cái kẻ mặc kệ vết thương ngâm nước rên một tiếng, giờ đây đau, lúc thì bảo nhẹ tay, lúc nhịn đau đến mức khóe mắt đỏ hoe.
Hắn cứ hừ hừ hử hử, làm cũng thấy miệng khô lưỡi đắng theo. Không ngoài còn tưởng làm gì nữa!
Khó khăn lắm mới băng bó xong cho , lúc trăng lên đến giữa trời. Ta khuôn mặt tuấn khi đang ngủ say của , khẽ sờ lên bụng nhỏ. Hiện giờ hơn hai tháng . Lục Khải Phong t.h.a.i tượng của định.
Tạ Dự Yến, đợi vết thương của ngươi lành , sẽ rời .
Mấy ngày đó, Tạ Dự Yến giường tĩnh dưỡng, đến thăm hỏi nối đuôi dứt. Hắn đều nhất nhất từ chối, duy chỉ một là ngoại lệ.
Hắn hạ lệnh cho trực tiếp dẫn nọ tới sập của . Người chính là danh linh của Tần Hoài quán, Ngọc Trạch công tử. Vị công t.ử dung mạo tựa Phan An, đôi mắt chứa chan tình ý, là bậc mỹ nhân khiến gặp khó lòng quên .
“Ngụy Sở Lam, ngươi ngoài chờ , nhớ khép cửa cho kỹ.”
Người tới, Tạ Dự Yến liền đuổi ngoài. Vốn dĩ ngoại trừ , Tạ Dự Yến cho phép bất cứ ai bước chân tẩm điện, mà giờ đây chấp thuận cho nam t.ử khác trong! Đã thế còn xua đuổi nữa.
Trong lòng lúc chẳng khác nào một hũ dưa muối đại , chua chát, nghẹn đắng chẳng thốt nên lời. Thế là đành lén lút xổm cửa sổ, vểnh tai lỏm nửa ngày trời. đến mức eo mỏi lưng đau mà chẳng lấy một tiếng động nào bên trong.
Kể từ đó, Ngọc Trạch công t.ử thường xuyên đến thăm Tạ Dự Yến. Hai ở trong phòng, mỗi đều mất tới hai ba canh giờ mới xong.
Dần dà, trong phủ bắt đầu rộ lên những lời đồn thổi. Mọi đều Ngọc Trạch công t.ử chính là nam t.ử mà Tạ Dự Yến thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay. Trước vì chiếm trái tim mỹ nhân nên Vương gia mới giấu kín, nay mỹ nhân chủ động đến thăm, tự nhiên là lưỡng tình tương duyệt, nước chảy thành sông.
Lão phu nhân cũng phong thanh chuyện của Tạ Dự Yến và Ngọc Trạch công tử, liền âm thầm gọi tới.
“Vốn tưởng rằng tìm cho Yến nhi một cô nương, để nó dư vị ái ân mà sửa đổi tính nết, ngờ nó vẫn chấp mê bất ngộ như thế...” Lão phu nhân thở dài sườn sượt, với ánh mắt đầy hy vọng: “Lão tuổi tác cao, chẳng mong cầu gì khác, chỉ mong Tạ gia nối dõi. Không đêm đó, vị nữ t.ử ...”
Ta lập tức hiểu ý lão phu nhân. Trước đó vẫn báo cho bà “nữ tử” đêm đó là ai, chỉ là khó khăn lắm mới tìm tình nguyện, lão phu nhân cũng truy cứu sâu thêm. Giờ đây, lẽ bà đang đem bộ hy vọng bế chắt trai ký thác lên nọ.
Ta khẽ siết chặt các đầu ngón tay. Đêm đó là cưỡng ép Tạ Dự Yến, nghĩ rằng sẽ nguyện ý chấp nhận đứa trẻ . Huống hồ, bên cạnh lúc còn một Ngọc Trạch công tử...