Thị Vệ Thân Cận Có Thai Rồi! - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:33:44
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ta hất tung màn giường, lộn một vòng xuống đất: “Chiếc khăn là Ngọc Điệp cô nương tặng cho tiểu nhân, nàng tuyệt đối nữ phi tặc đêm đó. Xin Vương gia minh giám!”

 

“Ngụy Sở Lam?”

 

Thấy từ giường của Liễu Ngọc Điệp chui , Tạ Dự Yến thoạt đầu kinh ngạc, đó sắc mặt nháy mắt đen như đáy nồi.

 

“Ngươi! Sao ngươi ở đây...”

 

Thôi xong, giải thích thế nào cũng chẳng rõ ràng nữa ! Ta dứt khoát nghiến răng liều một phen: “Như Vương gia thấy đó, tiểu nhân và Ngọc Điệp tình đầu ý hợp. Chiếc khăn ... là tín vật định tình nàng trao cho !”

 

“Ngươi cái gì...”

 

Tạ Dự Yến xưa nay vốn tâm tư nhạy bén, như ngẩn hồi lâu hiểu nổi ý tứ trong lời của .

 

Hắn nghiến răng, gằn từng chữ một: “Ngươi... ... ... ... nữa... xem!”

 

Lòng chột , nhỏ giọng đáp: “Thì... tiểu nhân và Ngọc Điệp mà, vốn là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng, liếc mắt đưa tình, tư định chung ...”

 

“Ngụy Sở Lam, ngươi...”

 

Giọng Tạ Dự Yến khản đặc, trầm thấp đến đáng sợ. Liễu Ngọc Điệp ngẩn , định mở miệng giải thích thì nhanh tay giữ lấy tay nàng, kéo nàng cùng quỳ xuống.

 

“Tiểu nhân phạm quy củ của Vương gia, cam tâm tình nguyện chịu phạt, cũng xin từ bỏ chức vụ! Chỉ cầu Vương gia chớ trách tội Ngọc Điệp!”

 

Liễu Ngọc Điệp đúng, nếu vô duyên vô cớ đào tẩu, Tạ Dự Yến chắc chắn sẽ lùng sục khắp nơi để tìm . Chi bằng mượn chuyện dứt khoát từ quan. Ta phá hỏng quy tắc của , khiến chán ghét sinh khí, lẽ sẽ thèm quản nữa!

 

Lòng thắt , cúi đầu dám mặt . Chỉ thấy bàn tay đang buông thõng bên hông của chậm rãi siết chặt lấy chiếc roi dài. Gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.

 

Ta nín thở, chờ đợi nhát roi giáng xuống.

 

“Bành...”

 

Một tiếng động lớn vang lên khiến run b.ắ.n . Roi rơi xuống , mà hung hăng quất chiếc bàn bát tiên bên cạnh. Chiếc bàn vỡ nát, vụn gỗ văng tung tóe.

 

Đến khi ngẩng đầu lên, Tạ Dự Yến sải bước dài khỏi cửa.

 

Ta cứ ngỡ chắc chắn sẽ đuổi khỏi vương phủ, ngờ Tạ Dự Yến chẳng hề bãi chức của . Ta chỉ đành tiếp tục về làm việc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-4.html.]

Chẳng qua là còn để kề cận bên nữa, cũng chẳng buồn với lời nào. Ngay cả khi an bài nhiệm vụ diệt phỉ, cũng tránh mặt , chỉ gọi tên khác.

 

Hắn dẫn theo một đội nhân mã biền biệt mấy ngày. Tiêu diệt một ổ thảo khấu hung hãn ở ngoại thành, nhưng bản cũng trọng thương. Lúc tin thì về tới phủ.

 

Bên ngoài tẩm điện của , quân lính và hầu quỳ đầy cả đất. Lão phu nhân sốt ruột đến mức ngừng.

 

“Nó cho ai hầu hạ, nhưng vết thương nặng thế ... làm tự tắm rửa y phục đây?”

 

“Nó định khiến lão lo đến c.h.ế.t mới thôi mà!”

 

Hắn... thương nặng lắm ? Tim đột nhiên vọt lên tận cổ họng. Chẳng màng đến tôn ti trật tự, xông lên phía : “Lão phu nhân, tiểu nhân xin mạn phép chăm sóc Vương gia!”

 

Trong phòng tắm, nước mịt mù. Tạ Dự Yến nhắm nghiền mắt, nửa nửa trong bồn tắm lớn. Những giọt nước men theo vầng trán thanh tú chảy xuống, lướt qua sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ hồng, yết hầu gợi cảm... đến lồng n.g.ự.c rắn chắc và...

 

Một vết đao c.h.é.m dữ tợn ngực!

 

Vết thương dài như thế, m.á.u vẫn còn đang rỉ , chẳng thèm băng bó, cứ thế tùy tiện ngâm trong nước! Không cần mạng nữa ?

 

“Vương gia!” Ta hốt hoảng kêu lớn một tiếng.

 

Hắn đột ngột mở mắt, rõ là , giọng lạnh lùng đến đáng sợ: “Ai cho ngươi đây? Ra ngoài!”

 

Trang Thảo

Ra ngoài? Ta thấy mới là cần ngoài thượng d.ư.ợ.c ngay lập tức!

 

Ta bước nhanh đến cạnh bồn tắm: “Vết thương dính nước, mau ngoài thượng d.ư.ợ.c !”

 

Tạ Dự Yến nửa lời, đôi mắt đen thâm trầm lặng lẽ . Tiến gần, mới kinh hãi nhận nước trong bồn chuyển sang màu đỏ nhạt! Tổ tông rõ ràng ngâm trong đây ít thời gian !

 

Điên ! Thật sự điên !

 

“Tạ Dự Yến, ngươi lên cho !”

 

Ta tức giận đến mức trực tiếp đưa tay lôi kéo . Kéo một cái nhúc nhích. Ánh mắt Tạ Dự Yến dời xuống hai bàn tay đang nắm lấy cánh tay . Cảm giác từ cánh tay rắn rỏi của đàn ông truyền đến thật trơn bóng, tràn đầy sức mạnh.

 

Đầu ngón tay như lửa đốt, vội vàng buông .

 

“Rào!”

 

Tạ Dự Yến tự dậy khỏi làn nước. Cơ thể săn chắc, cường tráng cứ thế hiện rõ mồn một mắt. Ta nhất thời đỏ mặt tía tai, vội chỗ khác.

 

Tạ Dự Yến đột nhiên cúi áp sát: “Trốn cái gì? Chưa từng thấy qua ?”

Loading...