Thị Vệ Thân Cận Có Thai Rồi! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:33:22
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Lam Lam, Lam Lam!” Liễu Ngọc Điệp lay mạnh .

 

“Chuyện khác bàn tới, nhưng ngươi đường đường ban ngày ban mặt chạy đến chỗ , sợ Tạ Dự Yến tới bắt ngươi ?”

 

“Này, nghĩ cái gì thế? Ta chuyện mà ngươi chẳng thấy gì !”

 

“Không gì... Chỉ là chút buồn ngủ thôi.”

 

Ta sực tỉnh, lười biếng ngáp một cái: “Yên tâm , hiện tại đang bận bịu bắt , chẳng rảnh rỗi mà quản .”

 

Nói đoạn, nháy mắt với nàng: “Vả , ngươi khi nào thấy đặt chân tới Lệ Xuân Lâu các ngươi? Những đại mỹ nhân như các ngươi đều hợp mắt !”

 

“Phải , hạng như chúng làm lọt mắt Vương gia nhà ngươi?” Liễu Ngọc Điệp sóng mắt lưu chuyển: “Trong mắt , chỉ duy nhất một khẩu vị thôi, đó chính là...”

 

Nàng cố ý kéo dài âm cuối.

 

“Là ai?”

 

Ta tức khắc tỉnh cả ngủ. Cả kinh thành đều Tạ Dự Yến một nam t.ử thầm thương trộm nhớ lâu, nhưng chẳng ai đó là ai. Bởi lẽ Tạ Dự Yến giấu nọ cực kỹ, ngay cả kẻ sớm tối kề cận như cũng chẳng gì. Chẳng lẽ Liễu Ngọc Điệp ngóng tin tức ?

 

Lòng ngứa ngáy khó nhịn: “Rốt cuộc là ai? Hảo tỷ tỷ, mau cho !”

 

Liễu Ngọc Điệp ngoắc ngoắc ngón tay. Ta vội ghé tai qua, nín thở chờ đợi. Chỉ là nàng còn kịp mở miệng, lầu đột nhiên vang lên giọng nịnh bợ của tú bà: “Ái chà chà, hôm nay cơn gió nào thổi Tạ Vương gia ngài đại giá quang lâm tới đây thế ?”

 

Tạ Dự Yến? Kẻ chẳng bao giờ đặt chân đến chốn phong nguyệt như tới đây? Không lẽ mụ tú bà nhận nhầm !

 

Ta vội vã bật dậy, bám lấy lan can từ lầu hai ngó xuống. Chỉ thấy giữa đại đường lầu một, một bóng cao lớn đĩnh đạc, mặc mãng bào đen, trường ngọc lập như một vị thần giáng thế. Cả đại đường đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

 

Thật đúng là ! Tạ Dự Yến chẳng buồn để mắt đến mụ tú bà nịnh hót, chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái. Tú bà tức khắc sợ đến mức im như ve sầu mùa đông.

 

“Ngọc Điệp cô nương hiện đang ở ? Bổn vương chuyện hỏi nàng.”

 

“Ngọc Điệp cô nương... nàng ở gian thứ nhất lầu hai...”

 

Trang Thảo

Tú bà run rẩy chỉ tay lên lầu. Tạ Dự Yến ngước đầu, đôi mắt sắc bén quét thẳng về phía lầu hai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-3.html.]

“Tình hình gì đây? Ngọc Điệp, ngươi trêu chọc Tạ Dự Yến ?”

 

Thấy Tạ Dự Yến đang dẫn lên, vội vàng chạy ngược phòng.

 

“Ta đang yên đang lành trêu chọc làm gì?”

 

“Chốn phong nguyệt chúng thường xuyên quan quân hỏi chuyện, quen , chẳng sợ. còn ngươi...” Liễu Ngọc Điệp chọc chọc trán : “Chút nữa Tạ Dự Yến tới, ngươi định giải thích thế nào?”

 

Ta... Ta mới học thuộc lòng Nam đức thủ tắc xong, nếu ngay đó bắt quả tang ở chốn ... Ta sực nhớ tới chiếc roi dài dắt bên hông , bất giác nuốt nước miếng một cái.

 

“Hảo tỷ tỷ, giúp với!”

 

Lúc Tạ Dự Yến bước phòng, vặn Liễu Ngọc Điệp giấu kỹ trong chăn.

 

“Chiếc khăn , Ngọc Điệp cô nương nhận chăng?”

 

Qua khe hở của màn giường, thấy Tạ Dự Yến đang cầm một chiếc khăn tay.

 

“Nhận , đúng là của nô gia.”

 

Ngón tay Tạ Dự Yến bỗng chốc siết chặt: “Nói , đêm mùng bảy đầu tháng ... đó chính là ngươi?”

 

Mùng bảy đầu tháng ! Tim thắt . Đó chính là đêm “hành sự” với Tạ Dự Yến. nghi ngờ lên đầu Liễu Ngọc Điệp?

 

“Đêm đó...” Liễu Ngọc Điệp lộ vẻ nghi hoặc, thận trọng đáp: “Nô gia vẫn luôn ở Lệ Xuân Viện đàn hát cho mấy vị khách quý. Không Vương gia đang đến chuyện gì?”

 

Tạ Dự Yến nhíu chặt đôi lông mày dài, ánh mắt lạnh lẽo: “Vậy ngươi hãy giải thích xem, vì chiếc khăn rơi ở rừng trúc bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của bổn vương?”

 

Liễu Ngọc Điệp ngẩn , gượng : “Loại khăn nô gia từng tặng cho nhiều vị khách, lẽ là vị quý nhân nào đó đến phủ Vương gia thăm viếng...”

 

“Đừng bịa chuyện nữa. Nếu sự cho phép của bổn vương, một ai thể bước chân nội viện. Ngoại trừ...”

 

Ngoại trừ . Tạ Dự Yến vốn ưa thanh tịnh, kẻ hầu hạ đều ở ngoại viện. Bình thường chỉ tiểu thị vệ cận là mới nội viện trực đêm, tiện tay giúp dọn dẹp phòng ốc. Liễu Ngọc Điệp từng dùng khăn tay gói bánh hoa quế cho mang về ăn, chắc hẳn chiếc khăn là do sơ ý đ.á.n.h rơi trong rừng trúc lúc ăn bánh .

 

Không ngờ hôm nay nó đám đồng liêu ở nha môn coi là vật chứng của nữ phi tặc!

 

“Nếu Ngọc Điệp cô nương vẫn thật, bổn vương đành mời ngươi theo một chuyến!”

 

Cái gọi là “ theo một chuyến” của Tạ Dự Yến chẳng đơn giản chút nào. Hắn thẩm vấn phạm nhân xưa nay từng nương tay. Ta thể để Ngọc Điệp vì chịu khổ vô ích!

Loading...