Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 95: Cá cược

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:28:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Lục Thanh Dương thấy Phó Dục Hàn tỉnh bèn bế Đoàn Đoàn đang ầm ĩ ngoài.

Hôm qua thấy Phó Dục Hàn mệt nên vẫn cố nhịn làm đến bước cuối cùng.

Phó Dục Hàn tỉnh dậy thì hơn chín giờ sáng, cơ thể mệt mỏi đến mức cử động. vì hôm nay về thành phố A nên vẫn dậy thu dọn đồ đạc.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi xuống lầu, phát hiện Lục Thanh Dương và Đoàn Đoàn đang ở gốc hoa giấy trong sân.

Cây hoa giấy nở rậm rạp, cành lá sum suê như mọc thành một cây cổ thụ.

Đoàn Đoàn cầm chiếc quạt lá cọ nhỏ ghế trúc, Lục Thanh Dương đang cầm máy ảnh chụp cho bé.

Phó Dục Hàn tới, chỉ thấy Lục Thanh Dương đang chỉ huy:

"Cục cưng thu chân về, thêm cái nữa nào."

"Không , , bé ngốc, bảo con duỗi chân, là thu về."

Nói Lục Thanh Dương chạy chỉnh chân cho Đoàn Đoàn xong mới bắt đầu chụp.

"Trang đầy đủ thật đấy, cả tấm hắt sáng nữa." Phó Dục Hàn chắp tay lưng đến phía Lục Thanh Dương, thoáng qua ngạc nhiên .

Lục Thanh Dương đang xem ảnh trong máy, liền vui vẻ , cả đắc ý thôi.

"Đương nhiên , em luyện tập chuyên môn mà."

Hồi Lục Thanh Dương chơi thể thao mạo hiểm, để câu lạc bộ hình ảnh và video quảng bá, thử chụp nhiều, dần dần cũng mày mò chút ít kinh nghiệm.

Nhắc đến thể thao mạo hiểm, Lục Thanh Dương khẽ thở dài.

Hắn lâu đụng đến mấy thứ đó , mấy tháng nay Tô Hoài Anh rủ nhảy dù, đều nhận lời nào.

"Sao thế? Cho xem nào." Phó Dục Hàn thấy thở dài cứ tưởng là chụp , bèn ghé sát xem.

Lục Thanh Dương lắc đầu: "Không gì, Phó thể chụp cùng Đoàn Đoàn ?"

Phó Dục Hàn do dự một chút cũng đồng ý: " quen chụp ảnh kiểu lắm, động tác thể sẽ cứng nhắc."

Anh thường chỉ chụp mấy tấm ảnh tuyên truyền thương mại nghiêm túc, hoặc là ảnh phóng viên chụp trộm lúc đang phát biểu bục.

Còn ảnh đời thường thì khi mất cũng từng chụp bao giờ.

Lục Thanh Dương kéo hôn mạnh một cái mới phản bác: "Sao thể chứ! Anh cứ đó cần động đậy, còn hơn cả cây hoa chứ!"

Phó Dục Hàn đỏ mặt đẩy : "Cậu chỉ cái dẻo mồm, với ở bên ngoài cấm táy máy tay chân."

"Em táy máy tay chân , em chỉ động miệng thôi mà..."

Nhìn ánh mắt cảnh cáo của Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương vẫn sáng suốt ngậm miệng : "Được , làm nữa là chứ gì."

Phó Dục Hàn vỗ vỗ tay Lục Thanh Dương hiệu cho chụp đàng hoàng, nắm lấy tay: "Anh Phó, là chúng cá cược ?"

"Không cá."

"Cầu xin đấy, cá mà, cá mà~" Lục Thanh Dương cầm cánh tay lắc lắc.

"Cậu lấy cái gì làm tiền cược?" Phó Dục Hàn thấy cố chấp như cũng tò mò.

Tiền nong và đồ vật quý giá của Lục Thanh Dương đều do giữ, việc nhà bình thường tên cũng tranh làm hết , còn thể cá cược cái gì.

Lục Thanh Dương ánh mắt tối sầm , ghé tai Phó Dục Hàn thì thầm to nhỏ.

Chỉ thấy mặt Phó Dục Hàn ngày càng đỏ, cuối cùng trực tiếp đưa tay bịt miệng , thẹn quá hóa giận mắng:

"Đừng nữa, Lục Thanh Dương, còn cần mặt mũi hả!"

Lục Thanh Dương chẳng những hối cải mà còn lè lưỡi l.i.ế.m tay đầy sắc tình.

Phó Dục Hàn giật vội vàng đẩy , đó ngó xung quanh. May mà hai ông cụ đầu làng đ.á.n.h mạt chược, lúc trong sân ai khác.

"Anh Phó cứ , , cá cũng . Em thể lực bình thường, ngày thường cứ ngoan ngoãn hưởng thụ là ..."

"Cá." Phó Dục Hàn đang dùng kế khích tướng, nghĩ ngợi một chút vẫn đồng ý, coi như cho nếm chút ngọt ngào .

Lục Thanh Dương , khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai.

Bởi vì cá với Phó Dục Hàn là nếu chụp bức ảnh khiến Phó Dục Hàn hài lòng, Phó Dục Hàn sẽ mặc bộ đồ chỉ định cho xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-95-ca-cuoc.html.]

Nói là quần áo, chi bằng là mấy miếng vải thì đúng hơn.

Còn nếu làm thì sẽ để Phó Dục Hàn sai bảo, tuyệt đối làm trái bất kỳ quyết định nào của .

Phó Dục Hàn liếc một cái đến bên cạnh Đoàn Đoàn.

"Ba ba?" Đoàn Đoàn cảm thấy chụp ảnh thú vị, nụ toe toét từng tắt, khuôn mặt đỏ bừng giơ tay về phía .

"Cục cưng, ba bế con."

Phó Dục Hàn ôm Đoàn Đoàn lòng, ghế trúc nhỏ, tự nhiên về phía ống kính.

Lục Thanh Dương chỉ đạo động tác cho hai , khi bấm máy cả trăm tấm, tới bế Đoàn Đoàn đặt sang chiếc ghế nhỏ bên cạnh:

"Cục cưng đây đừng động đậy nhé."

"A? Ba ơi?" Đoàn Đoàn cũng Lục Thanh Dương đang gì.

Thấy đổi chỗ, Đoàn Đoàn ngơ ngác "A" một tiếng, hai tay ôm đầu lắc lắc.

"Cục cưng ngoan, con đây ba Lục chụp cho con." Lục Thanh Dương xoa đầu Đoàn Đoàn dỗ dành.

Đoàn Đoàn mà cũng lừa thật.

Thấy , Lục Thanh Dương ngắt vài cành hoa giấy, nhổ sạch gai mới đưa cho Phó Dục Hàn:

"Anh Phó cứ cầm tự nhiên thôi, để thế nào cũng ."

"Hơi ngẩng đầu về phía em, thả lỏng cánh tay."

...

Lục Thanh Dương bấm máy liên tục.

Đoàn Đoàn đợi một lúc cũng thấy Lục Thanh Dương chỉ huy , mờ mịt giơ tay vẫy vẫy: "Ba a?"

"Cục cưng đừng vội, ba Lục chụp cho con ngay đây."

"Được , động tác của cục cưng chuẩn lắm, cục cưng giơ tay trái lên cao một chút nào."

Đoàn Đoàn thấy "cục cưng" tưởng là gọi nên cũng khua khoắng lung tung.

Lục Thanh Dương miệng thì gọi Đoàn Đoàn là "cục cưng", nhưng thực tế ống kính hướng về phía Phó Dục Hàn.

"Cậu đừng trêu thằng bé nữa, lát nữa nó phát hiện đấy." Phó Dục Hàn Đoàn Đoàn lừa mà ở bên cạnh, buồn .

Lục Thanh Dương lắc đầu, Đoàn Đoàn bé tí tẹo thế , phát hiện mới là lạ.

Mười mấy phút , Phó Dục Hàn cuối cùng cũng chịu nổi nữa: "Không chụp nữa , mệt lắm."

Lục Thanh Dương cầm máy ảnh cùng xem với .

Bức ảnh giống phong cách thanh lãnh đạm bạc thường ngày của Phó Dục Hàn, đó là vẻ phóng khoáng nhiệt liệt, trong ánh mắt còn vương chút tình ý e ấp, khéo tạo nên sự tương phản.

Ảnh thì , nhưng mà...

"Tại vẻ mặt... như thế ?" Phó Dục Hàn ảnh, vô cùng khó hiểu.

"Vẻ mặt gì cơ?" Lục Thanh Dương giả vờ hiểu.

Phó Dục Hàn c.ắ.n môi trừng mắt : "Cậu tự hiểu mà."

"Muốn làm? Chuyện đó liên quan đến em nha, em chỉ là thợ chụp ảnh thôi."

Nghe Lục Thanh Dương phát ngôn gây sốc, Phó Dục Hàn suýt nữa tát cho một cái: "Miệng cái chốt cửa nào hả? Tối hôm qua... còn dám bảo liên quan đến ."

" mà." Lục Thanh Dương tủi hạ giọng phản bác.

Phó Dục Hàn lạnh một tiếng, đầu thèm để ý đến .

Đột nhiên Phó Dục Hàn nghĩ một ý tưởng xa, khoanh tay tủm tỉm :

"Coi như thắng , mặc bộ đồ cũng . mặc thế nào, mặc lúc nào là do quyết định."

"Thật... thật ?" Lục Thanh Dương ngạc nhiên trừng to mắt.

Phó Dục Hàn thu vẻ trêu chọc trong mắt, rạng rỡ: "Đương nhiên."

Loading...