Cuộc họp kết thúc, Phó Dục Hàn cất máy tính xách tay trở về văn phòng.
Vừa bước cửa, thư ký La mang đơn từ chức của Lục Thanh Dương tới. Theo lời thư ký La, đơn xin nghỉ phép mấy hôm và đơn từ chức đều do trợ lý của Lục Thanh Vân gửi đến.
Được lắm, bây giờ đến mặt cũng chẳng gặp nữa. Phó Dục Hàn tức đến đau gan, đặt bút ký mạnh cái tên rồng bay phượng múa của mới bảo thư ký mang đơn xuống phòng nhân sự.
Thư ký La từ phòng nhân sự trở về, còn mang theo một chồng tài liệu, là do văn phòng Tổng giám đốc gửi sang.
Phó Dục Hàn lật xem hai quyển mạnh tay gập .
Phó Hướng Tùng điên ? Đưa tài liệu của bộ phận khác cho làm gì, còn việc lặt vặt. Định trả một phần lương bắt làm mấy phần việc chắc?
"Dự án từ hai năm còn mang cho xem làm gì, trả về hết ." Phó Dục Hàn cầm một tập tài liệu, sắc mặt đổi căn dặn thư ký La.
"Vâng, sẽ gửi trả ngay."
Phó Dục Hàn liếc điện thoại, sắp đến trưa , đến giờ ăn trưa.
Trước đây thường đặt đồ ăn của nhà hàng Cốc Nhã. từ ngày Lục Thanh Dương xóa bạn bè, đổi sang nhà hàng khác.
Anh mở ghế ăn dặm của con trai , bày phần cơm hầm gà bí đỏ lên bàn.
Đoàn Đoàn đang chơi đồ chơi thảm, ngửi thấy mùi cơm liền lảo đảo bò tới. Phó Dục Hàn thấy liền nhấc bổng bé lên đặt ghế .
Đoàn Đoàn cầm thìa gõ gõ bát, miệng bi bô giọng sữa.
"Ăn cơm nào, gõ bát." Phó Dục Hàn giữ chiếc thìa của con .
"Ba! Su..." Đoàn Đoàn bát cơm, lắc lắc cái thìa nhưng vẫn chịu ăn.
Phó Dục Hàn hiểu ý bé, nhẹ nhàng nhéo má con: "Sáng nay con làm vỡ cái bát bí đỏ , con nhớ ? Mấy hôm nữa ba mua cái khác giống như cho con nhé?"
Bát bí đỏ làm bằng gốm sứ. Sáng nay sơ ý một chút, Đoàn Đoàn tự cầm lên. bát nặng quá, bé cầm vững nên làm rơi vỡ.
Chiếc bát bí đỏ nhỏ đó đặc biệt, sai tìm ở các siêu thị quanh đây nhưng dường như cái nào y hệt. Anh thể hỏi Lục Thanh Dương, đành phác thảo một bản vẽ đơn giản đặt làm riêng.
Đoàn Đoàn vẫn hiểu ý , bé ngoan ngoãn ghế, mở to đôi mắt ngây thơ trong veo .
Phó Dục Hàn vốn định lấy ảnh chiếc bát vỡ cho con xem, nhưng nghĩ thì thôi. Anh bế bé lòng, kiên nhẫn đút từng thìa một.
Lâu lắm Phó Dục Hàn bón cho Đoàn Đoàn như thế , bởi vì từ lúc chín tháng tuổi bé bắt đầu tự xúc ăn.
Bây giờ trong lòng ba, bé tạm thời bận tâm chuyện cái bát nữa mà giống như chú mèo nhỏ, thoải mái híp cả mắt .
Phó Dục Hàn thấy con ăn xong một miếng liền vui vẻ vỗ tay, kiềm mà hôn bé mấy cái.
...
Một ngày trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc đến giờ tan làm.
Phó Dục Hàn thu dọn đồ đạc, bế Đoàn Đoàn xuống hầm gửi xe. Giờ hầm vắng tanh, nhân viên tan làm đúng giờ về hết từ lâu.
Phó Dục Hàn đặt Đoàn Đoàn ngay ngắn ghế trẻ em, định lái xe rời thì đột nhiên phía xe xuất hiện một bóng !
Anh vội vàng đạp phanh gấp, chiếc xe "két" một tiếng dừng . Mồ hôi lạnh toát đầy , Phó Dục Hàn mặt mày trắng bệch lao xuống xe, giận dữ quát:
"Lục Thanh Dương điên ? Chạy đến chỗ ăn vạ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-44-luc-thanh-duong-khac-thuong.html.]
Lục Thanh Dương vẫn im lặng gì.
Phó Dục Hàn gần quan sát mới phát hiện mặc một bộ áo gió màu đen. Khóe môi tái nhợt của rách, mặt còn vài vết sẹo mới, đôi mắt đỏ ngầu đầy u ám.
Thấy như , cơn tức của Phó Dục Hàn nghẹn ở cổ họng, trút .
Giằng co vài giây, khi xác nhận đ.â.m , Phó Dục Hàn định bỏ .
Anh mấy bước thì một bàn tay bất ngờ siết chặt lấy cổ tay . Chưa kịp định thần, một lực cực mạnh kéo phắt trong lòng.
Mùi rượu mơ nồng đậm xộc mũi, xen lẫn trong đó là mùi m.á.u tanh thoang thoảng.
Phó Dục Hàn cảm nhận thở lành lạnh của phía , vẻ mặt nghiêm : "Cậu thương ? Tôi đ.â.m trúng ?"
Phó Dục Hàn nhớ , cảm thấy xe va chạm với . Hơn nữa dáng vẻ cũng giống xe tông, mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nói gì chứ." Phó Dục Hàn đầu Lục Thanh Dương, chỉ thấy chằm chằm , ánh mắt như thể xa lạ.
Phó Dục Hàn đợi nửa phút vẫn thấy Lục Thanh Dương mở miệng, bèn dùng sức vùng : "Đừng chạm , thì thôi."
Ngay khi định bỏ , Lục Thanh Dương chắn mặt, thái độ vô cùng kiên quyết — cho .
"Cậu phiền quá đấy, tránh , về nhà." Phó Dục Hàn mất kiên nhẫn đẩy đang chắn đường . Hỏi thì , làm tâm trạng càng thêm tồi tệ.
Lần Lục Thanh Dương ngăn cản nữa, chỉ rũ đôi mắt đỏ hoe lạnh lùng xuống, bàn tay siết chặt .
Thấy bộ dạng như , Phó Dục Hàn vốn định hỏi nhờ xe về nhà . lời kịp thì điện thoại của Lục Thanh Vân gọi tới.
Vừa bắt máy, đầu dây bên vang lên giọng lo lắng của Lục Thanh Vân: "Lục Thanh Dương ở chỗ ?"
Phó Dục Hàn sửng sốt một chút đáp: "Đang ở hầm để xe của Phó thị."
"Tôi đang ở cổng tập đoàn, lối hầm xe ở bên đúng ? Tôi xuống ngay đây."
"Tút tút tút..." Phó Dục Hàn điện thoại ngắt kết nối, liếc Lục Thanh Dương trầm ngâm suy nghĩ.
Hai đều vấn đề, nhất là Lục Thanh Dương, vẻ mặt cứ như quen , trông kỳ lạ.
Phó Dục Hàn Lục Thanh Dương thêm vài , mỗi chạm mắt, đều phát hiện dường như vẫn luôn dùng đúng một ánh mắt đó chằm chằm .
Chưa kịp tìm hiểu sâu hơn thì Lục Thanh Vân vội vã lái xe tới.
"Xin làm phiền , đưa nó đây."
"Cậu làm ?"
Hai giọng cùng lúc vang lên, cả hai đều khựng . Vài giây , Phó Dục Hàn hiệu cho đối phương .
Lục Thanh Vân gật đầu: "Gần đây sức khỏe nó ."
Không đợi Phó Dục Hàn hỏi kỹ, Lục Thanh Vân chào một tiếng kéo Lục Thanh Dương .
Lục Thanh Dương phản kháng, ngoan ngoãn theo Lục Thanh Vân. Trước khi , vẫn chằm chằm Phó Dục Hàn.
Phó Dục Hàn tránh ánh mắt của . Đợi cửa xe đóng , chiếc xe đầu lao vút khỏi hầm.
Phó Dục Hàn mím chặt môi, nhớ sự bất thường bèn gọi một cuộc điện thoại: "Điều tra xem gần đây nhà họ Lục đang làm gì, và điều tra kỹ về Lục Thanh Dương."