Thời tiết tháng 6 tháng 7 vô cùng oi bức. Trên cái cây nhỏ trong sân một tổ chim sẻ mới đến, ngày nào cũng ríu rít kêu ngừng. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc đến sáng ngày .
"Mẹ chim bay vắng , xem nữa nhé Phó Đoàn Đoàn. Hôm nay con sang nhà ông bà nội nha." Lục Thanh Dương bế bé con lên, đưa thẳng sang nhà họ Lục.
Lúc đến nơi, Hà Phong Nguyệt còn thuận miệng hỏi han xem việc trang trí địa điểm gì sơ sót . Lục Thanh Dương giao đứa bé cho bà xong thì lái xe chạy thẳng về biệt thự. Đương nhiên là thể sơ sót . Đây chính là thành quả em chuẩn suốt gần nửa tháng trời, ba ngày nay hôm nào em cũng lấy cớ "về nhà họ Lục" để kiểm tra đấy.
Về đến biệt thự thì thấy Phó Dục Hàn mới ngủ dậy lâu, đang ăn sáng. Thấy Lục Thanh Dương trở về, đoán nhóc con chắc hẳn đưa sang nhà họ Lục nên thuận miệng hỏi: "Về đấy ? Phó Đoàn Đoàn quấy chứ?"
Lục Thanh Dương lắc đầu : "Ba chiều chuộng thằng nhóc mập đó như , đến nhà họ Lục là nó làm vương làm tướng ngay, còn lâu mới lóc."
"Vậy thì ." Phó Dục Hàn gật đầu.
Lục Thanh Dương thấy ăn hết cháo kê trong bát liền vươn tay cầm lấy, múc thêm cho một bát nữa: "Ăn nhiều chút , dạo gầy nhiều lắm đấy."
Phó Dục Hàn ăn vài miếng đẩy bát cháo về: "Tôi ăn nổi nữa." Lục Thanh Dương bưng bát lên đút cho vài thìa, thấy thực sự ăn nổi nữa mới tự bưng lên ăn nốt.
Ăn sáng xong, hai trở về phòng quần áo. "Bộ đồ hôm nay của chút đặc biệt đấy." Phó Dục Hàn giường, quan sát bộ quần áo thường ngày thiết kế nổi bật .
"Không chỉ em , cũng mặc, vì em mua đồ đôi mà."
Lục Thanh Dương lấy một bộ khác kích cỡ nhỏ hơn một chút, "Để em mặc cho ."
Nói đoạn, chẳng để cho đối phương từ chối mà cởi ngay đồ ngủ của Phó Dục Hàn , loáng cái mặc xong xuôi. Phó Dục Hàn cảm thấy chút bất ngờ. Trước đây sờ soạng dụi cọ , dạo chẳng hề chạm chút nào, ngay cả lúc ngủ ôm tay chân cũng kiềm chế. Lục Thanh Dương dường như còn gọi là "vợ" nữa.
Phó Dục Hàn c.ắ.n môi, đàn ông đang tất cho , khẽ gọi: "Thanh Dương".
Nghe thấy giọng điệu dịu dàng rõ rệt của đối phương, Lục Thanh Dương ngẩng đầu lên hỏi: "Hửm? Sao thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-100-gio-tro.html.]
"Sao gọi là..." Vợ nữa? Phó Dục Hàn vội vàng phanh : "Dạo ? Có vẻ vui lắm thì ."
"Hả... Anh cảm thấy em vui ?" Lục Thanh Dương sửng sốt.
Phó Dục Hàn thì thầm: "Cũng hẳn là vui, chỉ là đối với dường như còn nhiệt tình như nữa."
Tối hôm qua cố ý áp m.ô.n.g chỗ đó của Lục Thanh Dương, phản ứng của đối phương mãnh liệt nhưng chẳng hành động gì. Nghĩ đến đây, định rút chân về, Lục Thanh Dương tóm chặt lấy.
"Đừng lộn xộn, vẫn xong tất mà." Tính phản nghịch của Phó Dục Hàn trỗi dậy. Anh nhấc chân vươn về phía chỗ nào đó của đàn ông, cố ý cọ cọ vài cái. Ánh mắt Lục Thanh Dương tối sầm , thở nặng nề. Sau đó em nhắm mắt , túm lấy chân vén ống quần lên, cúi xuống mút vài dấu đỏ thẫm lên bắp đùi .
"Rõ ràng phản ứng mà!" Phó Dục Hàn cảm nhận rõ ràng. Lục Thanh Dương hít sâu một , giọng trầm xuống: "Đừng quậy, tối nay chịu khổ đấy."
"Được, quậy nữa. Cậu quần áo ."
Phó Dục Hàn xoay bò lên sofa, lẩm bẩm: "Trong quần hình như con sâu đang ngọ nguậy, xem nó ở mới ."
Anh kéo quần xuống một chút, phô bày cặp m.ô.n.g cong tròn quyến rũ mắt Lục Thanh Dương.
"Thanh Dương, hình như sâu thật đấy, đây xem giúp với."
Lục Thanh Dương thở dài, tới vạch xem, tranh thủ c.ắ.n một cái lên cặp m.ô.n.g căng tròn kéo quần lên: "Không sâu , còn quậy nữa là em khỏi cửa đấy. Đợi em bình tĩnh một chút chúng xuất phát."
Phó Dục Hàn hừ lạnh, thầm mắng tên "Ninja Rùa" . Khoảng mười phút , khi Lục Thanh Dương dập tắt d.ụ.c hỏa xong thì điện thoại từ Tô Hoài Anh. "A lô Lục, chỗ đó em dọn dẹp sạch sẽ cho nhé... chúc may mắn nha em!"
Lục Thanh Dương cảm ơn: "Cảm ơn em, thành công xong em sẽ mời ăn cơm." Hắn cúp máy bước phòng. Phó Dục Hàn liếc : "Ai thế? Cười vui vẻ ."
"Người quen mà, Tô Hoài Anh." Lục Thanh Dương giơ nhật ký cuộc gọi cho xem.
Hai thu dọn đơn giản một chút cùng cửa, bắt đầu chuyến hành trình mà Lục Thanh Dương dày công chuẩn .