Thế Tử Giả Kinh Thương Làm Giàu Xong Mang Nhãi Con Bỏ Trốn - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:46:47
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tòng Chu vẫn vận bộ tăng bào xám tro , góc vạt áo còn mơ hồ vương vài vệt đỏ sậm. Hắn mới đem Ô Ảnh giấu một gian phòng trống ở ngôi chùa cũ núi, liền sư Minh Nghĩa gọi lấy kinh thư.
Chẳng thể ngờ, mới bước qua cầu Cửu Khúc, tên tiểu hỗn thế ma vương lỗ mãng đ.â.m ngã nhào.
Hắn l.i.ế.m liếm răng hàm , một lời, lẳng lặng dậy nhặt kinh thư.
Thấy như , trong lòng Cố Vân Thu càng thêm sợ hãi, vội vàng sán gần: "Thật... thật xin ! Ta cố ý ! Ta giúp ngươi nhặt lên ngay đây! Ngươi đừng... ngươi đừng giận mà!"
Động tác thu dọn kinh thư của chẳng chút quy củ nào, phần thô kệch vụng về.
Lý Tòng Chu nhịn mà đẩy : "... Ngươi đừng chạm ."
Cố Vân Thu xổm vững, đẩy một cái liền ngã bệt m.ô.n.g xuống đất. Thế nhưng cũng dám nổi giận, chỉ run cầm cập mà lùi phía một chút.
Quan sát một hồi, nhận Lý Tòng Chu là đang ghét bỏ vướng tay vướng chân, Cố Vân Thu cẩn thận từng li từng tí, hai tay bưng quyển sách cuối cùng ở gần phía đưa qua: "Cho ngươi..."
Lý Tòng Chu liếc một cái, cuối cùng vẫn đưa tay đón lấy.
Cố Vân Thu chẳng dám thở mạnh, cứ thế trố mắt theo bóng lưng rời .
Đợi xa, Cố Vân Thu mới trút một dài, nhanh chóng thu dọn đống sách đất, kéo theo Điểm Tâm chạy biến về phòng.
○○○
Lý Tòng Chu ôm chồng kinh thư trở về tăng xá.
Sư Minh Nghĩa thể vẫn khỏe hẳn, đang dặt dẹo giường đất, thấy tiểu sư bước cũng chỉ hừ hừ hai tiếng xem như chào hỏi.
Lý Tòng Chu đặt xấp thư tịch lên án, Viên Không đại sư đẩy cửa bước .
Ông qua Minh Nghĩa, hỏi han Lý Tòng Chu về tình hình của y, thuận tay cầm lấy mấy quyển kinh thư án lên lật xem.
Đột nhiên, sắc mặt Viên Không đại sư trầm xuống, quát lớn một tiếng: "Minh Nghĩa!"
Minh Nghĩa dọa cho giật thót : "Sư phụ?"
"Ngươi ngẫu nhiên một hai hồ đồ phạm giới, sư phụ đều thể chấp nhặt với ngươi, nhưng đến nước ! Sao ngươi dính dáng đến mấy thứ hả?! Ngươi rốt cuộc để lời sư phụ tai ?! Ta thấy ngươi là làm tức c.h.ế.t, hủy hoại danh dự trăm năm của Báo Quốc Tự !"
Lời thực nặng nề, Minh Nghĩa lập tức chống tay thẳng dậy: "Sư phụ, rốt cuộc là chuyện gì ạ?"
"Chuyện gì?" Viên Không đại sư tức đến run , vung tay áo hất văng chồng kinh cuốn án xuống đất: "Những thứ là cái gì?!"
"Đây là..." Minh Nghĩa gãi gãi đầu, "Là kinh thư nhờ tiểu sư mang về mà...?"
"Thế còn cái thì ?!"
Viên Không đại sư thẳng tay ném một quyển sách xuống giường đất.
Minh Nghĩa và Lý Tòng Chu đồng thời sang, chỉ thấy một quyển sách nhỏ bìa màu sặc sỡ đập xuống đất, trang bìa vẽ đóa mẫu đơn đỏ thắm, thình lình hiện ba chữ lớn ——
《 Diễm Xuân Tình 》.
Minh Nghĩa sững sờ quyển sách , gương mặt vốn vàng vọt vì mất m.á.u nay bỗng chốc trở nên xanh đỏ đan xen như mở tiệm nhuộm, hồi lâu mới yếu ớt gọi một tiếng tiểu sư .
"Gọi Minh Tế làm gì?!" Viên Không đại sư càng giận hơn, túm lấy dải thiền đai liền đánh: "Đừng hòng mong nó che đậy cho ngươi!"
"Không , sư phụ, thật sự mà..." Minh Nghĩa né tránh nhưng thể hư nhược nên thoát , chỉ thể dùng ánh mắt cầu cứu Lý Tòng Chu.
Lý Tòng Chu bất đắc dĩ tiến lên: "Sư phụ, ..."
"Đừng cầu tình, liên quan đến con!"
Lý Tòng Chu chắn Minh Nghĩa: "Sư phụ, thật sự ẩn tình khác."
Hắn khựng một chút, kể việc lúc trở về va chạm với chủ tớ Cố Vân Thu: "Bọn họ cũng mua nhiều sách, trời tối thắp đèn lúc nhặt sách lên, lẽ là cầm nhầm , thể trách sư ."
Nói thì , nhưng trong thâm tâm vẫn hoài nghi: Liệu tên tiểu hỗn thế cố ý đ.â.m sầm , thừa lúc đề phòng mà "trộm long tráo phụng", dùng thứ uế vật để hãm hại ?
Viên Không đại sư nhíu mày, Lý Tòng Chu Minh Nghĩa, cuối cùng chọn cách tin tưởng: "Hóa là thế."
Dẫu , ông vẫn chẳng cho Minh Nghĩa sắc mặt gì: "Nếu ngươi xuống núi phạm giới thì cũng chẳng vướng mấy chuyện ! Làm sư mà chẳng dáng sư gì cả, Minh Tế sắp ngươi dạy hư !"
"Còn nữa, thứ là của Ninh Vương thế t.ử thì ngươi hãy tự tìm cách trả cho , đừng để Minh Tế nhúng tay nữa, rõ ?!"
Minh Nghĩa vội vàng gật đầu lia lịa.
Viên Không đại sư trừng mắt y một cái đầy vẻ "hận sắt thành thép", phất tay áo bỏ .
Dưới ánh trăng, thiền viện đón những cơn gió thanh mát, Lý Tòng Chu theo bóng lưng sư phụ khuất dần.
Đợi đến khi Viên Không đại sư hẳn, chằm chằm bóng đêm đặc quánh một hồi lâu, mới đầu với Minh Nghĩa đang giường: "Sư , ngoài một lát, tắt đèn ngủ ."
Minh Nghĩa hỏi nhiều, phẩy tay ý bảo .
Lý Tòng Chu lui ngoài, chậm rãi khép cửa phòng . Khi ngẩng đầu lên nữa, thần sắc trở nên lạnh lùng, đồng t.ử sâu thẳm, tựa như một con hung thú đang ẩn trong bóng tối chợt tỉnh giấc ——
Hắn đạp tường bật nhảy, hình lướt khỏi tăng xá, nhanh chân vòng chùa, từ trong rừng sâu dắt một con hắc mã cao lớn, lông đen bóng mượt.
Lý Tòng Chu bám yên xoay lên ngựa, cúi vung roi, tuấn mã phi nhanh như bay xuống núi.
Mục tiêu của rõ ràng, theo đường sơn đạo thẳng tiến về ngoại ô phía Tây kinh thành.
Giờ kinh thành khóa cửa, tuy đường vòng xa hơn một chút nhưng vẫn kịp tới An Tây Dịch, cách thành Tây tám mươi dặm, khi nửa đêm qua .
Ở phía tây bắc trạm dịch một tửu quán hoang sơ, cửa treo một chuỗi đèn lồng sáng rực, mặt giấy rõ một chữ "Tôn" thật lớn.
Lý Tòng Chu quan sát một lát, đem ngựa buộc gốc đại thụ cách trạm dịch vài trượng, đó xuống ngựa, lặng lẽ áp sát hậu viện của tửu quán.
Giữa sân đang đốt một đống lửa, hai gã tráng hán ôm phác đao đang gật gù ngái ngủ.
Cạnh đó, mặt đất là mười mấy thiếu niên, thiếu nữ xiềng xích buộc chặt với . Quần áo họ rách rưới, chân mang giày, từng một đều chằm chằm hai gã tráng hán bằng ánh mắt đầy căm hận.
Lý Tòng Chu thầm lạnh một tiếng, nhún nhảy qua bức tường bao, đáp xuống trong viện.
Bộ Dạ Hành Thuật luyện từ nhỏ, khi trọng sinh hai năm càng dành nhiều công phu, nay đạt đến cảnh giới đăng bình độ thủy, ngàn dặm độc hành, vạn dặm truy phong.
Hắn đáp đất một tiếng động, trong viện thậm chí chẳng hề .
Lý Tòng Chu chút do dự, từ trong bóng tối của ánh lửa lao , tay trái dùng Ưng Trảo Công bóp nghẹt yết hầu một tên, tay đoạt lấy phác đao vung một chiêu "Vân Hoàn Nguyệt", cắt phăng cổ họng tên còn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/the-tu-gia-kinh-thuong-lam-giau-xong-mang-nhai-con-bo-tron/chuong-12.html.]
Một tiếng "rắc" vang lên cùng với m.á.u tươi phun trào, ngọn lửa giữa sân bùng lên một cái, hai gã tráng hán ngã gục kịp rên rỉ nửa lời.
Đám thiếu niên thiếu nữ trói đất kinh hãi trợn tròn mắt, hoảng sợ về phía . Lý Tòng Chu chỉ xoay ngược chuôi đao, múa một đường đao hoa, chặt đứt bộ xiềng xích họ.
Hắn hiểu tiếng Miêu, chỉ thể dùng những thủ thế mà kiếp thường dùng để giao tiếp với Ô Ảnh, chỉ tay về phía phương Nam bên ngoài viện.
Sau đó, cũng chẳng buồn quan tâm đám thiếu niên Miêu hiểu , xoay leo lên tầng hai của tửu quán —— đây chính là nơi ở của gã buôn họ Tôn ban ngày.
Tầng một giáp quan đạo là tửu quán, khi mối làm ăn, gã vẫn bán chút rượu thịt đơn giản cho khách qua đường, còn tầng hai là nơi gã nghỉ ngơi.
Tôn nha nhân chuyện xảy sân, vẫn giường ngáy như sấm.
Lý Tòng Chu đá văng cửa phòng, kéo lê thanh phác đao từng bước tiến .
Mũi đao rê mặt đất, phát những tiếng kim loại nghiến sàn gỗ đầy rợn .
Tôn nha nhân giật tỉnh giấc, mở mắt thấy ánh trăng tàn hắt qua cửa, in bóng một cầm đao lù lù đó.
Gã thét lên thất thanh, rúc góc tường: "Ai... Ai đó?!"
Lý Tòng Chu chẳng phí một lời thừa thãi, nâng đao xoay vòng, nhắm thẳng hướng gã mà phóng tới.
Võ nghệ Báo Quốc Tự vốn nguồn gốc từ Thiếu Lâm, ngoài cước pháp quyền pháp, yêu cầu về chưởng lực cũng cực kỳ cao. Hai năm nay Lý Tòng Chu chăm chỉ khổ luyện, thanh phác đao trong tay tựa như tia điện, "vèo" một tiếng đ.â.m xuyên n.g.ự.c Tôn nha nhân.
Tôn nha nhân trợn ngược mắt, khuôn mặt méo mó, cổ họng phát những tiếng khò khè đứt quãng, m.á.u tươi tuôn xối xả từ lỗ thủng ngực, nhanh chóng nhuộm đỏ cả chăn nệm và giường chiếu.
Trước khi về Báo Quốc Tự, Lý Tòng Chu danh gã họ Tôn : Gã phất lên nhờ cái nghề buôn bán "dê hai chân". Năm đó vùng Quan Trung đại hạn, xác c.h.ế.t đói khắp nơi, dân nghèo lâm cảnh đổi con cho mà ăn thịt.
Tôn Nha Nhân thấy cơ hội làm giàu, bèn bắt cóc hàng trăm đứa trẻ từ vùng Quan Đông.
Kẻ thì bắt , kẻ thì gã lừa nhà chuộc về, là giới thiệu đến Quan Trung làm việc, nhưng thực chất đến nơi, gã bán chúng cho những phú hộ địa phương với giá cao gấp mấy chục thị trường để làm "thức ăn".
"Dê hai chân" dê, mà chính là cái nghề ăn thịt .
Năm c.h.ế.t ở Quan Trung la liệt, mà mấy nhà phú hộ vẫn còn bàn luận xem thịt nữ hài bảy tám tuổi là thượng hạng nhất, còn thịt nam hài ăn sẽ chua đến ê răng, bảo Tôn nha nhân bớt đưa "dê đực" tới.
Sau sự việc triều đình phát giác, Tôn nha nhân bỏ một tiền lớn hối lộ quan thẩm án, chỉ tù một năm thả, nay ngựa quen đường cũ làm cái nghề môi giới .
Nhìn cái xác cứng đờ của Tôn nha nhân, khóe miệng Lý Tòng Chu khẽ nhếch, trong mắt lóe lên tia sáng khát máu.
Hắn tiến gần lục lọi, hất tung tấm chăn đẫm máu, quả nhiên tìm thấy một ngăn bí mật ván giường. Bên trong là một rương bạc —— chắc hẳn là tiền tích cóp bấy lâu nay của gã.
Lý Tòng Chu lấy cái rương , trải một mảnh vải xuống đất đổ bạc , đó buộc chặt túi bạc, trở sân ném cho đám Miêu:
"Cầm lấy."
Thiếu niên gần nhất đón lấy, túi vải hé một góc để lộ ánh bạc lấp lánh bên trong. Đám Miêu kinh ngạc , hiệu hỏi tại .
Lý Tòng Chu chỉ nhướng mày, một nữa hiệu: Đi .
Nói đoạn, chẳng màng họ hiểu , ngược phòng Tôn Nha Nhân.
Hắn bên giường một lúc, cuối cùng cũng thấy một cái túi tiền đè xác gã. Túi tiền chìm trong vũng máu, lớp vải vàng vốn nay nhuộm thành một màu đỏ thẫm.
Lý Tòng Chu nhạo một tiếng, cầm lấy ước lượng vài cái, cũng chẳng chê bẩn mà thu ngay trong ngực.
Sau đó rời khỏi tửu quán, gốc cây ngoài trạm dịch cởi dây cương, thúc ngựa trở về núi Tế Long.
Một tiếng roi vút lên, hắc mã tung bốn vó chạy , cùng lúc đó tiếng chuông đêm của trạm dịch vang lên, thì phía xa bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa kinh thiên động địa, khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía Tây Bắc ——
"Cháy ! Mau cứu hỏa!"
Lý Tòng Chu hề ngoảnh đầu , chỉ ánh trăng tàn đỏ rực như máu, nụ nơi đầu môi càng thêm đậm nét.
Trở về tăng xá, Lý Tòng Chu ngạc nhiên thấy đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa bước , hóa Minh Nghĩa đang lật xem quyển sách bìa vẽ đóa mẫu đơn .
Trang sách bên trong tô màu và vẽ minh họa vô cùng sống động, từ xa thấy trắng nhởn một mảnh. Dù sống qua hai đời, Lý Tòng Chu cũng nhịn mà nhắm mắt , bực dọc gọi một câu: "Sư !"
Minh Nghĩa đang xem đến mê mẩn, tiếng gọi làm cho giật nảy , theo bản năng nhét vội quyển sách xuống gối: "Về... về đấy ?"
Lý Tòng Chu y bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Thế nhưng Minh Nghĩa chẳng chút hổ: "Sư giờ đang bệnh, chút sức lực thì mà trả sách ? Đằng nào đây cũng việc gì làm, xem tạm cho đỡ chán, chờ mấy nữa khỏe sẽ mang trả cho ."
Biết rõ tính nết sư là thế, Lý Tòng Chu đảo mắt trắng một cái, xoay leo lên giường đất, mặt trong xuống.
"Sư tắt đèn ."
Minh Nghĩa , nhưng chỉ dùng vạt áo tăng bào che bớt ánh nến. Chờ đến khi Lý Tòng Chu ngủ say, y lén lút lôi quyển sách .
Phải là gia đình quyền quý thật sự khác biệt, loại sách y ít, nhưng bao giờ thấy quyển nào "độc lạ" thế ——
Mấy quyển khác chỉ chuyện nam nữ ái ân, cùng lắm là thêm thắt chút yêu ma quỷ quái, kiếp kiếp .
Quyển thì khác hẳn:
Mở đầu chuyện lão phú hộ góa vợ thầm thương một thư sinh tuấn tú, lật thêm trang nữa là thư sinh hẹn phú hộ tìm một nữ t.ử khác, năm trang thì ba cùng hành lạc, tám trang thì cả tiểu lẫn nhạc mẫu cũng gia nhập cuộc vui.
Minh Nghĩa như mở mang tầm mắt, càng xem càng dứt , thế là thức trắng cả đêm để , cứ thế cầm quyển sách mà ngủ .
Sáng hôm , Lý Tòng Chu mở mắt thấy một thứ gì đó đắp mặt . Hắn đưa tay sờ thấy tiếng giấy sột soạt, cứ ngỡ là kinh cuốn để đầu giường rơi nên để ý.
Đến khi dậy kỹ , mới thấy đập mắt là câu: "Mặc giáp cầm thương, đột nhập hồng môn", bên còn vẽ hình hai nam nhân trong tư thế hạ lưu đang quấn lấy .
Hơi thở Lý Tòng Chu bỗng chốc trở nên nặng nề, ánh mắt sắc lẹm như g.i.ế.c .
Hắn Minh Nghĩa đang ngáy o o bên cạnh, nghiến răng kèn kẹt, đó dùng tấc kình ở lòng bàn tay chấn một cái, những trang giấy mỏng manh lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Lý Tòng Chu xoay lướt qua sư xuống giường, theo lệ thường gánh nước bổ củi trong núi.
Chỉ là khi ngang qua cầu Cửu Khúc, ném một cái hình viên đạn đầy hằn học về phía tiểu viện của Vương phủ ——
○○○
Cách đó một bức tường, trong sương phòng.
Cố Vân Thu thức dậy sách, đang ghé bên án thư, cầm những quyển sách thương nhân xem đến say sưa —— Điểm Tâm làm việc thật đắc lực, những quyển sách đều hữu ích, trong đó còn một cuốn giảng về tiếng lóng trong giới phố phường, thật sự đúng ý .
Ví như cái gọi là "Niết ký hiệu" thịnh hành ở vùng Thiểm Tấn, chính là việc mua và kẻ bán giấu tay trong nón lá hoặc ống tay áo, dùng cách sờ ngón tay để thỏa thuận giá cả. Làm giữ bí mật, để thứ ba .