THẾ THÂN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-30 03:49:06
Lượt xem: 1,434

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng chẳng gì để cả."

Thẩm Gia Dự mỉm Văn Tân đang cách đó xa, đầu nhỏ với : "Nói chuyện chút , lẽ chị sẽ làm phiền em nữa ."

Chẳng là do ánh đèn đêm là trong mắt cô thực sự ẩn chứa nước mắt. Những lời từ chối thốt nữa, cùng cô đến một góc vắng . Văn Tân và Tề Minh cũng theo, ở vị trí quá xa cũng chẳng quá gần chúng .

"Cô gì?" Tôi hỏi.

Thẩm Gia Dự chỉ , thần sắc mặt đắc ý ai oán. Bất chợt một luồng sáng mạnh hắt tới, nheo mắt giơ tay lên chắn thì thấy tiếng Thẩm Gia Dự nhỏ: "Tiểu Dương, chị sẽ hại em , rõ Văn Tân theo chị về nhà nhé? Chị còn nhiều thời gian nữa ."

Tiếng còi xe chói tai và tiếng hét thất thanh cùng lúc ập tới, nghiêng đầu chiếc xe màu đen đang lao tới với tốc độ kinh hồn. Khoảng cách vốn dĩ thể chạy kịp, nhưng chợt hiểu dụng ý của Thẩm Gia Dự - cô dùng cách cực đoan để chứng minh cho thấy trong lòng Văn Tân là cô .

Tôi bảo: "Sao cô chắc chắn là sẽ thắng? Sao cô dám khẳng định kẻ coi là thế chứ là cô?"

Chưa kịp rõ biểu cảm của Thẩm Gia Dự khi câu đó, giây tiếp theo một lực mạnh đẩy văng . Gương mặt hoảng loạn của Văn Tân phóng đại ngay mắt, lo lắng hỏi: "Có thương ở ?"

Tôi liếc một cái, sang Thẩm Gia Dự. Chiếc xe vốn đang lao với tốc độ cao dừng khựng ngay sát chân Thẩm Gia Dự. Tài xế bước xuống xe, mặt cô : "Đại tiểu thư, cô chứ?"

Thẩm Gia Dự thèm để tâm đến gã tài xế, mà thẳng tới mặt Văn Tân, giáng cho một bạt tai. Một tay cô túm lấy cổ áo Văn Tân, ép cúi xuống mặt : "Ý gì đây? Anh giỡn mặt với ?"

Tôi Thẩm Gia Dự đang giận dữ và Văn Tân với gương mặt bàng hoàng, lạnh lướt qua họ mà rời .

Tề Minh kiểm tra khắp một lượt, cuối cùng vì yên tâm còn đưa đến bệnh viện khám tổng quát một chuyến.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Lúc về đến nhà, thấy Văn Tân với bộ dạng t.h.ả.m hại đang xổm cửa nhà , "Em khóa ?"

Tôi chẳng buồn đáp lời, im lặng mở cửa nhà. Văn Tân định theo nhưng ngăn : "Cút."

Nếu là đây, lẽ sẽ dùng sức mạnh để chen phòng, nhưng hôm nay im lặng đến kỳ lạ. Bị quát một tiếng, lông mi Văn Tân run rẩy, cúi đầu im lặng vài giây mới mở lời: "Gia Dương, sai ! Anh cứ ngỡ ..."

Tiếng đóng cửa dứt khoát ngăn cách những lời còn của ở bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/the-than-bimp/chuong-7.html.]

7.

Tôi luôn rằng Văn Tân chỉ coi Thẩm Gia Dự là thế của mà thôi. Lần đầu tiên họ gặp , Văn Tân Thẩm Gia Dự lâu, ngơ ngác gọi tên : "Gia Dương?"

Thẩm Gia Dự đang cách đó xa, mỉm giải thích: "Tôi tên là Thẩm Gia Dự, Dư Gia Dương là em trai ."

Sau khi họ bên , từng nhắc nhở Thẩm Gia Dự: "Văn Tân thích cô ."

Thẩm Gia Dự lúc đó còn kiêu ngạo hơn bây giờ nhiều, cô ngẩng đầu, giống như một nàng công chúa cao quý: "Sao em thích chị? Tiểu Dương, em sợ chị cướp mất đúng ?"

Tôi gì thêm, bỏ .

Giờ tự học buổi tối ở trường cấp Ba giáo viên quản lý, Văn Tân gục mặt xuống bàn, ánh mắt dán chặt . Anh thường xuyên như , thích thật lâu, đôi khi còn đột ngột thốt một câu vô thưởng vô phạt: "Gia Dương, thật xinh ."

Bạn học xung quanh thấy, ném cho những cái kỳ lạ, thế là vội vàng bào chữa: "Nhìn cứ như con gái , chẳng chút khí chất đàn ông nào cả."

Lúc đầu thấy phiền, thấy giận, nhưng dần dần nhận những ý vị khác trong ánh mắt của . Tôi luôn hiểu rõ Văn Tân thích , nhưng chịu chấp nhận tình cảm đó, thậm chí còn cảm thấy hoảng sợ và hổ vì sự rung động .

...

Sáng sớm mở cửa thấy Văn Tân đang xổm ở góc tường, mở mắt ngước , đôi mắt đỏ ngầu những tia máu. Tôi cảnh giác lùi một bước, khép bớt cửa mới hỏi: "Anh ở đây làm gì?"

Động tác nhỏ đương nhiên lọt mắt . Văn Tân dậy. Thấy định đóng cửa, đưa tay chặn : "Gia Dương, chúng chuyện ."

"Tôi với chẳng gì để cả."

Đang lúc giằng co dứt, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng của Tề Minh: "Anh Gia Dương?"

Tôi đầu thấy Tề Minh lao tới như một cơn gió, vật ngã Văn Tân xuống đất: "Mẹ kiếp, sáng sớm xuất hiện ở đây định làm trò gì?"

Ban đầu Văn Tân kịp phòng , đến khi phản ứng , hai liền lao ẩu đả. Thấy Tề Minh bắt đầu rơi thế yếu, mới can ngăn. Che chắn Tề Minh lưng, gào lên với Văn Tân: "Tôi gì để với cả, mời rời khỏi đây ngay lập tức!"

Loading...