THẾ THÂN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-30 03:48:30
Lượt xem: 232

1.

Tôi dồn hết tâm huyết buổi hòa nhạc kỷ niệm mười năm . Bởi lẽ đây chỉ là dấu mốc mười năm sự nghiệp của Văn Tân, mà còn là kỷ niệm mười năm chúng bên .

Ánh đèn sân khấu rực rỡ lướt qua gương mặt điển trai của đàn ông . Nhìn đám đông hâm mộ đang hò reo cuồng nhiệt phía , khóe môi tự chủ mà khẽ cong lên.

Đột nhiên, Văn Tân đưa ngón tay trỏ thon dài lên môi: "Tiếp theo đây, một chuyện quan trọng thông báo với tất cả ."

Đoạn trong kịch bản tổng duyệt. Tôi khẽ nhíu mày, trái tim bỗng chốc đập loạn nhịp.

"Tôi cảm ơn một yêu lâu. Chúng quen từ khi còn là một ngôi . Người là nàng thơ truyền cảm hứng, là ánh trăng sáng, cũng là thanh mai trúc mã của ."

Giọng trầm ấm, thanh sạch của Văn Tân truyền tai mỗi mặt tại đó. Cả khán đài chìm im lặng, cũng nín thở, dán chặt mắt đàn ông đang tỏa sáng rực rỡ đài cao.

Hàng ghế đầu hâm mộ lớn tiếng hỏi : "Văn Tân, yêu của tên là gì?"

Nhịp tim tăng tốc, lòng tràn đầy mong đợi sẽ thốt tên . Thậm chí ngay khoảnh khắc đối phương chuẩn mở lời, dợm bước, sẵn sàng tâm thế để bước lên sân khấu.

Khóe môi Văn Tân khẽ nhếch lên, ánh mắt thêm vài phần dịu dàng đầy tình tứ: "Cô tên là Thẩm Gia Dư."

Trong phút chốc, dường như tim ngừng đập. Tôi bàng hoàng Văn Tân, mà lúc , đang hướng ánh về phía phụ nữ đang chậm rãi bước từ phía cánh sân khấu.

Người phụ nữ đó dáng mảnh mai, khí chất xuất chúng, gương mặt bảy phần giống . Đó chính là chị cùng cha khác của - Thẩm Gia Dư.

Tôi trân trân Văn Tân bước về phía cô , dắt tay Thẩm Gia Dư giữa trung tâm sân khấu. Hai họ cạnh , trai tài gái sắc, trông vô cùng xứng đôi lứa.

Đại não trống rỗng, dường như mất khả năng suy nghĩ, cứ thế ngây tại chỗ hồi lâu. Cho đến khi nhân viên bên cạnh nhắc nhở: "Giám đốc Dư, điện thoại của ..." Tôi mới sực tỉnh, mở điện thoại xem. Trên màn hình là một tin nhắn từ lạ: [Tiểu Dương, chị về .] Tôi lập tức đoán đây là tin nhắn hẹn giờ mà Thẩm Gia Dư gửi cho .

Khi ngẩng đầu lên nữa, Văn Tân vặn đang ôm chầm lấy Thẩm Gia Dư. Không là ảo giác của , luôn cảm thấy ánh mắt của Thẩm Gia Dư đang hướng về phía . Biểu cảm của cô đầy đắc ý, như thể đang khoe khoang: "Cậu thấy , dù hai bên mười năm thì ? Chỉ cần chị xuất hiện, Văn Tân sẽ ngần ngại mà vứt bỏ để chọn chị!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/the-than-bimp/chuong-1.html.]

Văn Tân vẫn đang tiếp tục kể về quá khứ của họ: "... Sau khi cô nước ngoài du học, vẫn luôn chờ đợi. Cuối cùng, ngày hôm nay cô mà trở về!"

Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy, thậm chí ít hâm mộ còn rơi nước mắt vì mối tình đầy cảm động và gian truân của họ.

Chỉ là chân tay lạnh ngắt, run rẩy. Rõ ràng khi lên đài Văn Tân còn nâng mặt để hôn cơ mà, tại mặt công khai tình cảm với phụ nữ khác ngay sân khấu?

là Ánh trăng sáng, là thanh mai trúc mã của , còn là cái gì?

Điện thoại thông báo tin nhắn mới. Tôi buồn xem nữa, siết chặt máy trong tay, định xông lên hỏi cho lẽ. Thế nhưng mới bước hai bước, mấy nhân viên bảo vệ nhanh chóng lao tới chặn mặt .

"Cút ."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Bảo vệ hề nhúc nhích. Thay đó, trợ lý nhỏ của Văn Tân vội vã chạy đến: "Giám đốc Dư, Sếp mong hãy bình tĩnh, chuyện gì thì đợi buổi diễn kết thúc hãy ."

Nhìn mắt trợ lý, đột nhiên hiểu chuyện. Hóa ngay từ khi lên sân khấu, Văn Tân sắp xếp sẵn tất cả những điều .

Thấy vẫn ý định bỏ cuộc, trợ lý do dự một lát tiếp: "Sếp buổi hòa nhạc cũng là tâm huyết mười năm của , mong đừng tự hủy hoại tương lai của ."

Câu châm ngòi cho cơn giận trong : "Đến cả ngôi đỉnh lưu như còn chẳng màng, dám công khai ngay trong buổi diễn, thì một đại diện như còn cần quan tâm cái gì nữa?"

Trợ lý của Văn Tân tính cách giống , gặp chuyện vẫn vô cùng bình tĩnh: "Sếp nếu làm ngôi nữa thì vẫn còn Văn gia làm đường lui, còn nếu làm đại diện nữa thì sẽ chẳng còn gì cả."

Tôi bỗng chốc lặng thinh.

2.

Văn Tân quá hiểu , luôn cách nắm thóp .

Anh sai, học chuyên ngành liên quan đến quản lý nghệ sĩ, những năm qua khi nghiệp cũng luôn làm công việc . Nếu lúc đó xông lên làm loạn đến mức khó coi, kết quả cuối cùng chắc chắn là phong sát khỏi ngành, công sức phấn đấu nửa đời coi như đổ sông đổ biển.

Buổi hòa nhạc kết thúc, Văn Tân và Thẩm Gia Dư bước khỏi nhà thi đấu đám phóng viên chờ đợi bấy lâu vây kín.

Loading...