Thế Giới Tổng Tài Điên Rồ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-21 14:14:50
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

30.

Tôi là tổng giám đốc, bây giờ đang du lịch cùng Trương Tam, nhưng hiểu nổi, tại chỗ mới tám chín giờ tối mà khách sạn kín phòng hết ?

Tôi và Trương Tam xách hành lý giữa đường hóng gió…

"Ê, Tam Nhi, thất sách , chúng nên đặt phòng khách sạn mới . , bên còn một khách sạn nữa chúng hỏi, xem thử ."

Bên ngoài khách sạn nhấp nháy mấy chữ cái tiếng Anh "hotel", nghĩ nhiều lập tức cùng Trương Tam bước .

Cô lễ tân thấy hai chúng , hiểu mắt sáng rực, liên tục : "Chỉ còn một phòng cuối cùng thôi, hai vị thật sự quá may mắn."

Trong lòng nghĩ, ừm, quả thật may mắn, ít nhất chúng vẫn còn chỗ để ở, dù hai đàn ông ở chung một phòng cũng chẳng , cũng cần né tránh.

Cho đến khi mở cửa phòng, thấy những đồ trang trí màu hồng mộng mơ bên trong và chiếc giường tròn lớn che phủ lờ mờ bởi màn che ở giữa. Đến lúc mới nhận , mấy chữ tiếng Anh sáng đèn bên ngoài khách sạn lẽ là "Love Hotel" chứ chỉ là “Hotel”.

Tôi và Trương Tam ngượng ngùng : "Không , chúng đãquen lâu thế , cứ tạm bợ thế , cũng sẽ làm gì ."

Cậu ậm ừ gật đầu, vành tai lén lút ửng đỏ.

Tôi cam chịu phận mà bật đèn. Trời đất ơi, cái thể loại nhạc lãng mạn chứ?

Trương Tam theo , tắt cái công tắc mà lỡ tay nhấn .

Tôi cố gắng lờ mấy món đồ đôi ở khắp nơi, định bụng tắm rửa xong là ngủ. mà, chiếc gương lớn phía bồn tắm chứ? Tôi cái sở thích tắm ngắm nghía cơ thể !

Tôi tắm qua loa hai cái định lên giường ngủ. Giường lớn, đủ cho và Trương Tam mỗi một đầu. đầu giường cũng một cái gương chứ?

Khoan , mấy thứ đều quan trọng nữa , cái giường đột nhiên rung lên ?

Tôi và Trương Tam luống cuống tìm kiếm cái công tắc nào đó vô tình chạm .

Hình như đột nhiên phát hiện , nửa đè hẳn qua, áp lên . Tuy rằng vẫn còn một cách, nhưng tư thế cộng thêm mức độ rung lắc từ từ của chiếc giường, khuôn mặt ửng đỏ khi tắm xong trong gương.

Sao mà trông cứ như đang làm chuyện hổ chứ?

Tôi dám nhúc nhích, căng cứng , "cạch" một tiếng, cuối cùng chiếc giường cũng ngừng rung lắc.

Có lẽ cũng ngượng, khô khan một câu: "Ngủ ."

Tôi hy vọng một giấc mơ .

31.

Tôi vẫn là tổng giám đốc, nhưng tối qua mơ một giấc mộng xuân. Vấn đề là, đối tượng là Trương Tam, mà còn là đè...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/the-gioi-tong-tai-dien-ro/chuong-7.html.]

Nhất định là do khí của khách sạn ! Chắc chắn là .

Trương Tam dùng ánh mắt ngây thơ của trai thẳng : "Đi ăn sáng ?"

Tôi bất giác nhớ trong mơ, cũng dùng giọng điệu với "Thoải mái ?".

Mẹ kiếp, vội vàng quẳng cái giấc mơ đó khỏi đầu.

Tôi, Cố Đại Sơn, thể vì một giấc mộng xuân mà làm biến chất tình bạn giữa em chứ?

Trương Tam thấy đồ xong thì đặt tay lên vai , dẫn xuống sảnh khách sạn ăn sáng.

Để làm dịu cái khí ở khách sạn tình yêu, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho những chuyện thú vị của công ty khi .

Ví dụ như, Điền Bạch Sa vì làm công việc dọn dẹp quá công ty đối thủ tranh giành, nhưng cô lóc ầm ĩ bảo ; hai trai Tiểu Trương và Tiểu Vương ở phòng PR vì quá thiết nên đồng nghiệp nữ đồn thổi tình cảm.

Đôi mắt Trương Tam tối sầm .

Để chứng minh là trai thẳng, hề kiêng dè kể cho Trương Tam về giấc mộng xuân tối qua, đương nhiên những chi tiết thì .

Tôi phá lên : "Hai thằng đàn ông cứng nhắc thế thì làm chuyện đó chứ, mơ như , đúng là hoang đường hết sức."

Trương Tam , môi mím thành một đường thẳng, dừng một chút : "Đi thôi, trượt tuyết ."

Cậu tiếp tục đề tài nữa.

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

32.

Tôi là Trương Tam, chuyện ở khách sạn tình yêu là do và Lâm Hữu Hữu sắp xếp từ . Còn làm cách nào thì, đợi theo đuổi Cố Đại Sơn sẽ cho mấy .

Sáng nay, kể chuyện mộng xuân, trong lòng một chút rung động, tưởng mục đích của sắp đạt , nhưng câu đó đẩy xuống vực sâu.

Tôi chuyện với Lâm Hữu Hữu, cô tự tin : "Yên tâm , chắc chắn Cố Đại Sơn là của , hiểu rõ nhất."

Tôi nhớ hồi mới quen Cố Đại Sơn, luôn trượt tuyết, nhưng công ty quá bận nên cơ hội. Vì đưa đến đây. cái đàn ông đang la hét ầm ĩ sân trượt tuyết là ai ?

Tôi ở cuối sân trượt tuyết đợi , mang theo tiếng la hét và tiếng gió lao về phía .

Tôi né, vì nếu né thì té chính là .

Forgiven

"Ầm" một tiếng, cả hai chúng cùng đáp xuống đất, cam tâm tình nguyện làm đệm thịt cho .

Anh bò dậy, đầu tiên là vỗ vỗ tuyết , đó vỗ vỗ của , một câu: "Anh em , quả nhiên đủ nghĩa khí!"

Anh mang theo sự trẻ trung và nhiệt huyết, vui vẻ : "Tôi còn chơi nữa."

Loading...