Thay Tình Đổi Người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-06 02:55:44
Lượt xem: 40

Nghe ở Na Uy, qu/an h/ệ của và Lục Tranh thể pháp luật công nhận.

 

Tay nắm ch/ặt hai tấm vé máy bay Oslo, ngoài cửa phòng VIP trong trạng thái căng thẳng.

 

Cánh cửa hé mở, lộ khuôn mặt ngang tàng phóng khoáng quen thuộc.

Tôi định lao ôm chầm lấy .

 

Bỗng thấy đùi Lục Tranh, một trai điển trai đang .

Cậu ngửa cổ chuyền chút rư/ợu vang từ miệng sang môi .

Lục Tranh nếm thứ rư/ợu , cúi xuống phong tỏa đôi môi hồng của trai.

 

Nụ hôn kéo dài kinh khủng.

Đến khi đông cứng, chân tay tê dại, mới buông cái mềm nhũn như bún của đối phương.

 

Xung quanh vang lên tiếng hò reo huýt sáo.

"Vẫn là Lục tổng chơi sang nhất!"

Hình như trong giới , chuyện thành thường tệ.

 

Chỉ Đại Hắc - bạn cùng lớp cấp ba của chúng đỏ mặt tía tai, mấy định thôi.

Lục Tranh li /ếm mép, lạnh lùng liếc : "Có chuyện gì thế Đại Hắc?"

 

Đại Hắc liếc trai , do dự mở lời: "Lục Tranh... sợ Ngụy Ương đ/au lòng ?"

 

Lục Tranh khịt mũi: "Tôi giữ cho cả đời ? Đàn ông với đàn ông đến với , trách nhiệm ràng buộc, nhu cầu là sướng vui thôi ?"

 

" với Ngụy Ương khác mà! Từ hồi phổ thông đến giờ, tám năm trời dễ..."

 

Lục Tranh nhấp ngụm rư/ợu, buông thõng ghế: "Món ngon ăn mãi cũng ngán! Đổi khẩu vị chút cho mới lạ. Tôi dỗ dành tám năm trời, đủ ?"

 

Đại Hắc bức bối: "Ngụy Ương tâm lý yếu, lỡ như..."

 

"Đại Hắc!" Lục Tranh quát ngắt lời, giọng đầy u/y hi*p, "Còn mảnh đất phía nam thành phố thì c/âm miệng !"

 

Đại Hắc thở dài, gục mặt uống rư/ợu trong góc phòng.

 

Có kẻ nịnh nọt: "Lục tổng vì 'mỹ nam băng giá' mà tám năm tìm của lạ, đủ nghĩa tình !"

 

Lại bỡn cợt: " thật, Ngụy Ương thật. Tôi lăn lộn bao năm thấy ai hơn. Nhất là giọt nước mắt giả ở đuôi mắt, đúng là khêu gợi ch*t ."

 

Khóe miệng Lục Tranh nhếch lên đầy mỉa mai: "Đừng mặt mà bắt hình dong. Hắn mặt thì như yêu tinh, lên giường cứng đơ như khúc gỗ, đ/au chỉ thút thít, chán phèo."

 

"Chỉ cần cái mặt đó thôi cũng đủ khiến đàn ông phấn khích !"

 

Kẻ còn dứt lời, trai trong lòng Lục Tranh kéo nhẹ ve áo , giọng đượm gh/en: "Lục tổng~ Em cũng thể khiến tổng phấn khích... suốt đêm nay."

 

Ngón tay thon thả chọc nhẹ ng/ực .

 

Lục Tranh bật , véo má quét mắt cả phòng: "Tối nay cấm nhắc đến cái đồ bệ/nh tật đó. Bé cưng của gh/en ."

Thực , nếu còn yêu, Lục Tranh thể thẳng thắn với , sẽ níu kéo làm gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-tinh-doi-nguoi/chuong-1.html.]

chọn cách tà/n nh/ẫn nhất.

Tôi về nhà thế nào.

Thu xếp hành lý xong, lặng lẽ đợi trong phòng khách, lời chia tay cuối cùng với Lục Tranh.

Mãi đến đêm khuya, tiếng mở khóa vang lên ngoài cửa.

Xào xạc mãi vẫn mở .

Tôi từ từ dậy, kéo cánh cửa từ bên trong.

Chỉ thấy trai nhỏ nhắn đang bám eo Lục Tranh, hai dính ch/ặt , đung đưa.

Hóa họ mở khóa, mà là từng ý định nhà.

Những lời chia tay chuẩn cả đêm bỗng chốc hóa thành thừa thãi.

Tôi bật , lòng nhẹ tênh.

"Lục Tranh, cách chia tay của thật hèn hạ."

Lách qua cánh tay , lặng lẽ rời .

 

Chỉ mang theo vé máy bay và chứng minh nhân dân.

Chiếc bùa bình an mà từng ba bảy lượt c/ầu x/in cho năm 16 tuổi, đeo suốt 8 năm.

Giờ cũng xếp ngay ngắn đầu tủ.

Lục Tranh bắt đầu thích Ngụy Ương từ năm 16 tuổi.

 

Khi Ngụy Ương học lớp 10, cha qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn xe. Những họ hàng bất nhân bất nghĩa nhanh chóng cư/ớp  sạch gia sản nhà họ Ngụy.

Lúc , Ngụy Ương còn ai thích, tâm h/ồn dần héo úa.

Cậu coi th/uốc an thần như lối thoát, chìm hôn mê triền miên.

Lục Tranh lóc van xin bác sĩ c/ứu bạn.

Bác sĩ , tỉnh phụ thuộc ý chí sống của bệ/nh nhân.

Bất lực, Lục Tranh xông pha gió tuyết, quỳ lạy 1080 bậc thang lên đến mặt Đức Phật

 

Chỉ cầu đ/á/nh đổi mười năm tuổi thọ để Ngụy Ương tỉnh .

Về , Ngụy Ương thực sự tỉnh dậy.

đầu gối Lục Tranh mang thương tật suốt đời, mỗi khi trở trời đ/au nhức tận xươ/ng.

Ngụy Ương rơi nước mắt xót xa.

Lục Tranh an ủi đầy bất cần: "Vết thương nhỏ tính làm gì? Chỉ cần em trở về, mạng lão t.ử cũng đưa luôn."

 

Sau khi nghiệp cấp ba, họ cùng chung trường đại học.

Ra trường, Ngụy Ương học lên cao học, Lục Tranh về tiếp quản công ty  gia đình.

Không vì chứng kiến quá nhiều thứ ngoài xã hội

Suốt tám năm chiều chuộng Ngụy Ương, Lục Tranh đột nhiên cảm thấy ngán ngẩm.

Tối nay, cố tình dẫn trai trẻ về nhà để thử thách giới hạn của Ngụy Ương.

Anh tưởng Ngụy Ương sẽ /ên cuồ/ng gào , van xin đừng bỏ rơi khi thấy cảnh .

Lúc đó, sẽ nhẫn nại dạy cho bài học: bản chất đàn ông vốn , tình yêu của chỉ dành riêng cho .

Ngụy Ương cũng chẳng gi/ận.

arrow_forward_ios

Đọc thêm

Pause

00:00

01:25

01:31

Mute

 

 

Ngay cả khi thốt lên câu "kinh t/ởm", giọng điệu vẫn phẳng lặng như mặt hồ.

Lục Tranh đột nhiên thấy thứ thật vô vị.

 

Loading...