Cô tháo găng ren trắng, đưa tay : “Giờ nghĩ , đó chỉ là âm mưu của Tây, quá nông, lỡ đề nghị hôn sự. Không ngờ gây phiền cho ông, là suy nghĩ chu , xin .”
Cô gọi phục vụ, cầm túi: “Bữa mời, coi như xin thầy.”
Rồi cô nghịch ngợm lè lưỡi, hiệu phía : “À, Mạnh , tiểu thiếu gia nhà họ Họa đang chằm chằm gáy ông kìa.”
Tôi giật , thì Minh Vận đối diện. Mắt đầy tia máu, giọng khàn khàn: “Thầy ơi, thầy thích em… Có thật ?”
Cậu chớp, mắt ngấn lệ, như chỉ cần phủ nhận, sẽ ngay. Tôi nhớ đến những lá thư lấy đêm qua.
CoolWithYou.
Năm trăm bức, chữ nào yêu, nhưng từng chữ đều là yêu.
Tôi căng thẳng đưa tay bàn, khẽ nắm tay . “Thật.”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y , thẳng mắt: “Thầy nghĩ thông . Họa Minh Vận. Đời ngắn ngủi, thử một .”
16
Tôi thật với Minh Vận rằng lẽ sẽ xe lăn mãi. Nói xong, chỉ cúi đất.
Minh Vận đặt chân chậu gỗ, múc nước dội lên mu bàn chân. “Em còn tưởng thầy cần em nữa.”
Tôi ngạc nhiên: “Em thấy phiền ?”
Cậu : “Thầy cũng chê em hồi nhỏ ồn ào vô lễ? Em Tây học y, sẽ đưa thầy khám.”
Tôi im lặng.
Tôi vốn hại từ trong bụng , kinh mạch và ngũ tạng đều tổn thương, độc tố thể giải. Minh Vận thử Tây y, để thử.
Song trời chẳng chiều lòng, Đông Tây y kết hợp cũng cứu .
Cơ thể ngày càng gầy gò, xương lộ rõ. Khám thận hỏng, mà y học lúc thể thế. Bệnh nặng thêm, thường đau đến tỉnh giấc nửa đêm.
Minh Vận đưa khắp bệnh viện lớn, vẫn vô ích. Cậu ngày ngày sắc thuốc, càng lúc càng tiều tụy, cũng ám mùi t.h.u.ố.c như .
Tôi sợ vị đắng, nhưng càng sợ nếu uống, thời gian sống sẽ ngắn hơn.
Thật sống đến giờ, còn phá bỏ lễ giáo mà thổ lộ cùng Minh Vận, thấy đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-oi-sao-lai-that-hua-roi/chuong-6.html.]
Người nên tham lam, càng giữ, càng dễ mất.
Minh Vận đưa ăn hoành thánh, mới ăn vài miếng nôn hết. Cậu đau lòng lau sạch cho .
Tôi chống giường, khó nhọc : “Thôi, thầy nuốt nổi, khỏi ăn.”
Cậu khựng , giả vờ nhẹ nhàng: “Thầy ơi, ăn chút , còn uống t.h.u.ố.c nữa.”
Tôi kéo chăn che kín, chỉ ló đôi mắt, lẩn tránh: “Minh Vận, t.h.u.ố.c đắng lắm, thầy uống.”
Cậu xoa đầu , dỗ dành như trẻ nhỏ, ép uống thuốc: “Thầy ngoan, uống t.h.u.ố.c sẽ khỏi.”
17
Dối trá thôi, bệnh uống t.h.u.ố.c là khỏi.
để Minh Vận yên lòng, từng bỏ sót nào.
Uống t.h.u.ố.c xong, thích dựa , trò chuyện:
“Thận hỏng , kéo theo chỗ nào cũng hỏng. Minh Vận, may mà thầy còn em. Tây y thầy vô sinh, ha, vốn dĩ chúng cũng chẳng thể con.”
Minh Vận vuốt tóc , tay run rẩy. Tôi nhận , bèn vùi mặt n.g.ự.c , nhịp tim mạnh mẽ. Tôi cố giữ thở đều, giả vờ ngủ.
Dạo ngoài loạn lạc, Minh Vận thường sớm về muộn. Đất nước cũng bệnh, như , chữa thì muộn mất. Tôi vì mà trói buộc .
Ngay mặt , tự tay rút kim truyền. Máu đỏ tươi chảy xuống ngón tay trắng bệch, nhỏ giọt xuống đất. Tách, tách.
Tôi che vết máu, cố tỏ tự nhiên, mỉm với : “Cả bàn tay vết kim, xí quá.”
Tôi lấy giấy lau sạch vết m.á.u đất, thẳng : “Minh Vận. Thầy chữa nữa. Đau lắm… em đưa thầy về nhà .”
Tôi bước tới, ôm chặt lưng , cố nén cơn đau. Lâu lắm , mới ôm , giọng nghẹn ngào: “Được. Thầy ơi, em sẽ đưa thầy về nhà.”
18
chúng vốn nhà. Họa phủ dung nạp vết nhơ, nhà họ Mạnh từng chỗ cho .
Minh Vận đưa đến Tây An. Cậu , đồng chí đều ở đó. Mỗi nhắc đến việc làm, ánh mắt sáng rực, chói lòa.