Thay lòng đổi dạ - Chương 8: Phiên ngoại
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:20:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cùng chồng cùng trở về nhà ba chồng ăn cơm tối, tuy rằng hiện tại và chồng dọn ở riêng, nhưng thứ Bảy hàng tuần đều sẽ đưa về nhà.
Ba chồng đối với việc vui mừng, dù mỗi thấy họ đều nhíu mày một cái, nguyền rủa béo lên.
Cơm nước xong xuôi, ôm cái bụng nhỏ ườn ghế sô pha. Ba chồng nấu cơm quá ngon, nào cũng ăn sạch sành sanh. Cho dù no nhưng vẫn nỗ lực ăn hết.
Mẹ chồng tới đá đá chân , lời thâm thúy: "Tô Tô , con định biến thành heo ."
Ta chớp chớp mắt, khó hiểu: "Không , con gầy mà."
"Cái gì?! Bảo bối Tô Tô của gầy á!? Để xem nào..."
Mẹ đau lòng nâng mặt lên ngắm nghía trái , véo véo đống mỡ thừa eo , đó bi thương : "Tô Tô, con học dối thế hả?"
"Con dối. Con thật sự gầy mà."
"Cái cảm giác ... véo kiểu gì cũng thấy béo cả. Mẹ nhớ rõ là... lớn chừng ." Mẹ dùng hai tay bộ vẽ một vòng tròn, đó bà mở rộng cái vòng đó . "Hiện tại, to chừng ."
Ta nổi giận: "Mẹ! Rõ ràng là tự gầy nên lọt mắt chuyện con béo! Mẹ, đây là... đây là bịt tai trộm chuông! Lừa dối !"
Mẹ cũng nổi giận: "Nói bậy! Rõ ràng béo lên . Rõ ràng là con gầy mới đúng."
Ta tức giận đến mức hừ hừ: "Ngày hôm qua chồng cân cho con , con gầy ba cân đó." Ta giơ ba ngón tay hiệu.
Mẹ thấy thế, đắc ý giơ bốn ngón tay: "Hôm nay mới cân xong. Béo lên bốn cân."
Ta xụ mặt, cam lòng.
Không ngờ thua .
Thắng cuộc, ngân nga tiểu khúc cầm trái cây bàn đắc ý quơ quơ mặt : "Ăn ? Tô Tô nhỏ."
Ta mặt : "Không ăn!" Đã thua còn ăn uống cái gì nữa.
Trong nhà bếp, hai đàn ông đang rửa bát.
Ba vợ: "Cảm ơn con nhé Hàn Mộc."
Chàng con rể ngoan ngoãn lắc đầu khổ: "Phỏng chừng khi trở về em đòi tuyệt thực giảm béo cho xem."
Ba vợ thở dài: "Cũng chẳng hai con họ ham thích cái trò tỉ thí mỗi cuối tuần như . Hôm nay Tô Tô về, nó cứ ầm ĩ đòi ăn mấy tô cơm lớn, nhất định béo hơn Tô Tô mới chịu. May mà ba chỉnh cái cân để gian lận. Cũng may con báo cho ba cân mà Tô Tô giảm ."
Con rể ngoan cũng thở dài: "Con cũng chỉnh cân . Nếu để Tô Tô em béo lên ba cân, phỏng chừng sẽ tuyệt thực cả tuần mất."
Ba vợ nên lời, hồi lâu mới bảo: "Nếu để nó bà thật gầy một cân, chắc ba cũng hành hạ đến c.h.ế.t mất."
Chàng con rể im lặng, đó hỏi: "Mẹ và Tô Tô tại ... ham thích cuộc tỉ thí đến ?" Hơn nữa phương hướng tỉ thí của hai còn... quỷ dị như thế.
"Chuyện từ khi Tô Tô còn nhỏ..."
————
Chuyện kể rằng khi Tô Tô mới chỉ năm tuổi, của em vốn là mẫu hàng đầu trong giới thời trang, vì để giữ dáng nên thường xuyên chỉ ăn dưa leo và trái cây.
Trái ngược là tiểu Tô Tô, bé cực kỳ thích ăn sạch món thịt thơm ngon mà ba chuẩn , dẫn đến việc Tô Tô năm tuổi trông chẳng khác gì một con lật đật.
Dù bạn đẩy thì em vẫn cứ đó, sừng sững ngã.
Một chỉ ăn thịt gần như quá độ là Tô Tô và một chỉ ăn trái cây dưa leo là đương nhiên sẽ mất cân bằng dinh dưỡng. Một mỡ m.á.u quá cao, huyết áp tăng, còn một thì gầy trơ xương, đường huyết quá thấp.
Thân là cha, chồng, ba của Tô Tô thể là lòng nóng như lửa đốt, nhưng cả hai đều là tổ tông cả, chỉ cần một câu là y như rằng sẽ màn "Mạnh Khương Nữ tái thế" đổ thành trì ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-long-doi-da/chuong-8-phien-ngoai.html.]
Mà một còn tới hẳn hai .
Bất đắc dĩ, ba của em đành dùng tới hạ sách. Đó chính là chiêu thức trăm trận trăm thắng, thử một là thấy hiệu quả ngay — ngoại tình!
Đương nhiên chỉ là giả vờ thôi.
Ba em tìm đến chị gái của sếp tổng công ty lúc bấy giờ, khẩn thiết nhờ chị giúp đóng vai "tiểu tam", cái giá trả là hy sinh sắc tướng để chị sếp tổng tha hồ véo khuôn mặt trẻ con của ông.
Cả hai làm bộ như tình cờ gặp gỡ để bắt gian ngay tại trận, đó ba còn cố ý lộ vẻ mặt kinh hãi ngoài ý — ai dè thiếu dây thần kinh như em hớn hở chào hỏi họ.
Sau đó còn lao đến vuốt ve bộ thời trang phiên bản giới hạn chị sếp tổng mà khen ngợi hết lời: "Chị ơi, bộ đồ chị mua ở thế? Màu xám bạc tạo cảm giác tinh , giản dị, tôn lên khí chất lạnh lùng kiêu sa của chị vô cùng nhuần nhuyễn. Đường cắt may ôm dáng, thể hiện hình mỹ của chị, che những phần quá đẫy đà chuẩn. Thật sự bộc lộ vẻ nhu mì gợi cảm của phụ nữ một cách tuyệt vời. Quá tuyệt luôn ạ."
Vẻ mặt kiêu ngạo của "tiểu tam" mặt chị sếp tổng lập tức biến mất, trở nên ấm áp như gió xuân mười dặm. Chị nắm lấy tay em , một tiếng em gái hai tiếng em gái khen thật mắt thẩm mỹ.
Hai họ chị chị em em thiết, ai cứ tưởng ba của Tô Tô thuật ngự nữ cao siêu, khiến cho chính thất và tiểu tam chung sống hòa bình.
Trời mới lúc ba em chỉ xách cổ áo em lên mà gào lăn lộn, nước mắt ngắn dài chất vấn xem bà rốt cuộc từng yêu .
"Ơ? Chị ơi, em thấy ở tầng ba bộ suit mới cực tán luôn. Chúng xem ."
"Được đó. Đi thôi nào."
Thế là hai chị em nắm tay mất.
Để ba em đưa tay như kiểu "Nhĩ Khang" mà nên lời, cùng với nhóc đậu đinh Tô Tô hai cha con trân trối.
Ba em rơi một dòng lệ nóng, thầm nghĩ: May mà bảo bối con trai ngoan còn yêu .
Định cúi ôm lấy đứa con nhỏ nhắn đáng yêu, ai ngờ tiểu Tô Tô trực tiếp lướt qua ba mà chạy về phía cửa hàng thức ăn nhanh đằng , dán chặt mặt cửa kính bên trong một cách mòn mỏi.
Ba em hình.
Kế hoạch thất bại, buồn bã mất vài ngày, ba em rốt cuộc thể rưng rưng dùng đến tuyệt chiêu mà ông vốn bao giờ sử dụng — đừng hiểu lầm, ly hôn gì cả, vẫn là ngoại tình thôi.
Chỉ điều đối tượng từ phụ nữ biến thành đàn ông, từ chị gái sếp tổng biến thành chính ông sếp tổng luôn.
Mẹ em đương trường liền suy sụp: "Tại ... chồng ơi, tại phản bội em? Chẳng lẽ còn yêu em nữa?"
Ba em mặt cảm xúc, nhưng nội tâm thì tan nát: Tại phụ nữ em tin mà đàn ông em tin ngay hả??!! Anh còn kịp gì mà em tin !! Tại chứ??!! Em làm gay đến mức đó !!!
Mẹ em nước mắt lưng tròng, u uất lướt qua khuôn mặt trẻ con búng sữa mười năm như một của ba em : "Em thế nào cũng ngày làm gay mà... tại chọn một 'công' béo như chứ?"
Tiểu nhân trong lòng ba em phun một ngụm m.á.u lớn, quỳ rạp đất giãy giụa hồi lâu bò dậy nổi. ông vẫn lạnh lùng vô tình : "Bởi vì thích những béo một chút."
Mẹ em chấn động. Tiểu Tô Tô cũng kinh ngạc, cho dù quá thông minh nhưng , em cũng ba yêu định học theo phim tivi mà bỏ rơi con em .
Thế là tiểu Tô Tô đang chấn động liền vác cái bụng bia nhỏ, lăn cái đống thịt mỡ của tới ôm chặt đùi ba, ngửa đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nước: "Ba ơi ba ơi, Tô Tô béo mà. Ba đừng ."
Tiểu nhân đang thẳng cẳng trong lòng ba em tức khắc sống tràn đầy máu, nhưng vì sức khỏe của hai yêu nhất, ông vẫn lạnh lùng vô tình : "Ba thích con trai gầy một chút cơ. Nhà một đứa nhỏ gầy gò lắm."
Mắt em sáng lên, mắt tiểu Tô Tô tức khắc cũng sáng rực. Hai đồng thanh: "Vậy nếu em/con béo (gầy) , ba đừng rời bỏ con em/con ?"
Ly
Tiểu nhân trong lòng ba em đắc ý giơ tay làm chữ "V" thật lớn, nhưng mặt vẫn lộ biểu cảm miễn cưỡng: "Hai sẽ đổi ý cho xem."
"Em thề là sẽ ."
Tiểu Tô Tô thấy giơ bốn ngón tay, cũng theo ngơ ngác giơ bốn ngón tay nhỏ lên : "Con phát bốn (phát thệ)."
Vẻ mặt ba em lạnh lùng, miễn cưỡng chấp nhận: "Vậy ."
Trong lòng vui như nở hoa, ba kéo vợ con đang vui vẻ nhảy cẫng lên cùng hạnh phúc trở về nhà. Không ngừng cảm thán trí thông minh tài trí của , ba em ngờ rằng rắc rối mới sắp tìm đến, thậm chí rắc rối còn trở thành nỗi phiền muộn ngọt ngào của một đàn ông khác trong tương lai.
Gia đình ba gương vỡ lành, tràn đầy hạnh phúc. Chỉ còn ông sếp tổng béo ú từ đầu đến cuối chẳng câu nào: "......"