Thay lòng đổi dạ - Chương 5: Phiên ngoại
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:14:24
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Mộc liên tục mấy tháng đều bận rộn, bận đến mức chân chạm đất. Anh thường rời nhà từ năm sáu giờ sáng để đến công ty, và đến tận 12 giờ đêm mới trở về.
Thế cho nên trong một ngày, thời gian Dương Tô Tô chuyện với lão công yêu quý của cư nhiên chẳng mấy câu.
Hơn nữa, Hàn Mộc quá bận, bận đến mức phát hiện Dương Tô Tô thường xuyên thức đêm xem phim và tiểu thuyết khổ tình lúc , ngay cả việc đến đỏ bừng hai mắt cũng chẳng .
Tô Tô lúc đầu thấy may mắn, giống như chú sóc nhỏ ăn vụng hạt dẻ, thầm mỉm đắc ý. liên tục vài ngày , rốt cuộc còn cảm thấy vui sướng như thế nữa, ngược càng ngày càng ủ rũ, làm việc gì cũng nhấc nổi tinh thần.
Cậu thấy cô đơn, đại khái là vì Hàn Mộc còn chú ý đến như . Mà chỉ mỗi Tiểu Cá Khô là bạn , nhưng Tiểu Cá Khô cũng cuộc sống riêng, chỉ thể quanh quẩn ở trong nhà một .
Cậu cũng thấy đau lòng, bởi vì Hàn Mộc liều mạng công tác như hình như là đưa về nhà họ Dương để chuyện với lão đậu một chuyến. Tuy họ gì, nhưng Tô Tô Hàn Mộc làm tất cả đều là vì cho .
Cho nên cho dù thực sự thấy tịch mịch, Tô Tô cũng hướng nhà lão công oán giận. Cậu chỉ lặng lẽ ở bên cạnh làm những việc trong khả năng của , hy vọng thể giảm bớt chút phiền toái cho lão công, giúp chia sẻ chút việc là .
Đêm nay lão công chắc vẫn sẽ về muộn, Tô Tô quyết định đưa cơm tối cho .
Xách theo hộp cơm ba tầng, mặc áo lông vũ, quấn khăn quàng cổ, đeo khẩu trang, đội mũ, bịt tai, mang găng tay và xỏ giày cẩn thận, Tô Tô liền mở cửa xuất phát.
Cậu ngơ ngác tìm kiếm thang máy, hồn nhiên phát giác cửa nhà phía vẫn mở toang đóng. Sau khi mơ mơ màng màng xuống lầu, theo con đường ánh đèn quẹo khỏi khu chung cư.
Thấy một chiếc xe tư nhân chạy tới, liền giơ tay chặn , Tô Tô cũng thông thường chỉ chặn taxi. Cậu chỉ nhớ lão Đậu Mụ Mễ từng nếu chẳng may lạc đường ở một con phố vắng vẻ, thể thử chặn xe nhờ giúp đỡ.
Tô Tô tự động bỏ qua tính từ "vắng vẻ" và động từ "thử", cứ thế đưa tay cản một chiếc xe tư nhân .
Thực may mắn, thật sự gọi một chiếc xe.
Đó là một chiếc Land Rover, chủ xe hạ cửa kính xuống, đ.á.n.h giá Tô Tô từ xuống một lượt, đó híp mắt hỏi: "Cậu ?"
Tô Tô giơ hộp cơm trong tay lên, ngốc nghếch : "Ta đưa cơm."
Vẻ ngoài của Tô Tô thanh tú tinh xảo, qua thông minh, chỉ là một câu làm lộ tẩy sự ngây ngô.
Tên chủ xe trông lịch sự văn nhã, đeo mắt kính, lập tức ánh mắt liền trở nên cực kỳ quỷ dị, mang theo sự hưng phấn rõ rệt đang cố kiềm chế. Hắn nhàn nhạt gật đầu: "Lên xe ."
Tô Tô gật đầu, đó ghế phó lái. Cậu cái địa chỉ mà ngày thường lão công dặn nhớ kỹ.
Chiếc Land Rover chậm rãi chuyển động, trong xe mở máy sưởi ấm áp. Tô Tô liền tháo khẩu trang và mũ , lộ gương mặt thanh tú.
Tên chủ xe vẫn luôn quan sát , khi thấy rõ bộ dáng của , tia sáng trong mắt càng thêm hưng phấn, lỗ mũi thậm chí còn thở những luồng khí thô bạo. Ánh đèn neon lấp lánh đường phản chiếu lên mắt kính gọng vàng của , lóe lên những tia sáng quỷ quyệt.
"Cậu tên là gì? Đi đưa cơm cho ba ?"
Tô Tô ngẩn ngơ động đậy, mắt chằm chằm hộp cơm tay, nghĩ đến lát nữa thể gặp lão công, tâm tình giấu nổi sự vui vẻ.
Thấy Tô Tô để ý đến , đôi bàn tay đang nắm chặt vô lăng của tên chủ xe nổi đầy gân xanh, khóe miệng nhếch lên một độ cong tàn nhẫn.
Đối với những kẻ dám phớt lờ , thích nhất là đập nát răng bọn họ, móc mắt họ , khiến họ đau đớn kêu rên, cắt lưỡi đem giẫm chân cho ch.ó ăn!
Càng nghĩ càng hưng phấn, tên chủ xe trực tiếp rẽ xe một con đường dẫn tới một công viên giờ còn bóng . Ở đó, từng tay xử lý ít .
Mà Tô Tô thực sự thèm để ý đến tên chủ xe ?
Không . Chỉ là vì lão Đậu Mụ Mễ từng khi khác chuyện với nhất định sẽ gọi tên , nếu gọi tên thì cũng sẽ . Bằng , đó đang chuyện với .
Tên chủ xe gọi tên , cũng , cho nên nghĩ ông đang chuyện với . Tô Tô nghĩ như đấy.
Tên chủ xe lải nhải nhiều, nhưng Tô Tô đều quan tâm —— bởi vì cho rằng ông với . Thế nhưng đối với một tên biến thái g.i.ế.c liên mà , chứng cưỡng chế và chủ nghĩa mỹ của còn nghiêm trọng hơn cả cung Xử Nữ.
Vì thế, tên chủ xe quyết định nhất định dụ dỗ Tô Tô lên tiếng. Hắn giọng Tô Tô lúc nãy, giọng mềm mại êm tai, nếu mà hét lên t.h.ả.m thiết thì chắc chắn càng khiến hưởng thụ hơn.
"Hay là radio một chút nhé? Cậu thích gì?" Tên chủ xe điều chỉnh radio hỏi, đột nhiên radio vang lên giọng một phụ nữ: ["Hôm nay một tên biến thái g.i.ế.c liên chuyên cho hành khách nhờ xe, chở đến khu để tàn nhẫn sát hại. Được , chiếc xe đó là một chiếc Land Rover..."]
Tê —— một tiếng, radio tắt phụt.
Tô Tô kỳ quái "bác tài xế" đột nhiên lạnh mặt , đó phát hiện xe chậm rãi dừng ở một góc công viên.
Nơi tối đen như mực, bóng .
Tên sát nhân biến thái mở cửa xuống xe, phía thùng xe lấy một túi dụng cụ lớn, từ bên trong rút một cây gậy bóng chày loang lổ vết máu, ở ngoài cửa xe dữ tợn chỉ Tô Tô: "Xuống đây."
Hắn đang chờ đợi biểu tình hoảng sợ của Tô Tô.
mà Tô Tô nghĩ: Tại ông bảo xuống, còn cầm gậy bóng chày với nhiều dụng cụ thế ... À, chắc là xe hỏng , ông sửa xe đây mà.
Vì thế Tô Tô bình tĩnh trong xe, tiếp tục ôm chặt hộp cơm ba tầng của .
Tên sát nhân nổi giận, đập mạnh gậy bóng chày lên xe phát tiếng nổ vang: "Xuống đây mau!"
Tô Tô tròn mắt : Quả nhiên là đang sửa xe .
Tên sát nhân vặn vẹo mặt, gương mặt trở nên cực kỳ dữ tợn, tới định mở cửa xe để lôi Tô Tô xuống.
Cùng lúc đó, vì cảm thấy chủ xe đang gặp khó khăn nên Tô Tô nghĩ cũng nên xuống giúp một tay, thế là đột nhiên mở cửa xe. Tên sát nhân chạm tay cửa xe liền cửa xe mở bất ngờ đập mạnh một tiếng "phanh" đầu, ngã lăn đất ngay tại chỗ.
Đến khi tên sát nhân tỉnh , đầu óc vẫn còn choáng váng, trong cơn mê man liền thấy ánh mắt lo lắng của Tô Tô. Hắn cho rằng Tô Tô đang nhạo , vì thế nắm chặt cây gậy bóng chày, thừa dịp Tô Tô chú ý liền đột nhiên bật dậy định đ.á.n.h từ phía xuống.
Khổ nỗi đúng lúc Tô Tô xoay , kiểm tra xem hộp cơm của đậy kỹ . Sờ sờ thấy vẫn còn ấm, liền thấy hài lòng.
Khi đầu , liền thấy tên sát nhân đang chảy hai hàng m.á.u mũi, trông cứ như m.á.u chảy thành sông .
"Bác chủ xe, bác chứ?"
Tên sát nhân xác định Tô Tô chính là đang giả nai để lừa , vặn vẹo một nụ , : "Không... . Hình như mũi gãy , thể đỡ một chút ?"
Mũi gãy thì cần đỡ ?
Tô Tô thấy lạ nhưng vẫn làm theo, nâng tên sát nhân dậy. Lúc ngang qua túi dụng cụ, mắt tên sát nhân lộ hung quang, đột nhiên đẩy mạnh Tô Tô , chộp lấy một con d.a.o rựa c.h.é.m về phía .
Tô Tô đẩy làm chân lảo đảo, ngẩn một chút, hề chú ý tới lưỡi d.a.o sượt qua cổ trong gang tấc. Cậu ngẩng đầu oán giận tên chủ xe: "Bác chủ xe, bác đẩy cháu?"
Đột nhiên sực nhớ tới hộp cơm ba tầng, Tô Tô vội vàng kiểm tra, quả nhiên, hộp cơm đổ .
Tô Tô sinh khí.
"Bác chủ xe! Bác thật quá đáng —— bác đang làm gì hả bác?"
Tên sát nhân một chân đạp cây, hai tay dùng sức rút con d.a.o rựa đang găm chặt cây . Hắn ngượng ngùng: "Không, gì. Tôi đang rèn luyện thể thôi."
Bác chủ xe thật kỳ quái. Tô Tô thầm nghĩ, đó nhanh chóng mở hộp cơm xem cứu vãn chút gì .
Nhìn bóng lưng Tô Tô đang về phía , tên sát nhân lộ một nụ m.á.u me hưng phấn, tay giờ là một chiếc cưa điện. Nếu tránh gậy bóng chày và d.a.o rựa, để xem chiếc cưa điện mày ... trốn... ... thoát... !
"À đúng , bác ơi."
"Hửm?"
Tên sát nhân giơ cao chiếc cưa điện, từng bước lùi về phía lấy đà, định nương theo đà xông tới kéo chốt cưa điện, tốc độ đó sẽ khiến phía cưa đến mức thịt nát xương tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-long-doi-da/chuong-5-phien-ngoai.html.]
Cảnh tượng đó, chắc hẳn đến kinh ngạc.
Tên sát nhân thực hưng phấn, l.i.ế.m môi như thể thấy cảnh tượng đó .
"Tốt nhất bác đừng lùi phía nha." Tô Tô chẳng nhận điều gì, tiếp tục .
"Ồ? Vì ?" Tên sát nhân vẫn tiếp tục lùi , tay chuẩn kéo công tắc cưa điện.
"Bởi vì phía hố đó!"
"Hố ... hố? Á ——"
Đùng! Một tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.
A ——
Tiếng vũ khí sắc bén cắt da thịt vang lên rợn .
Tô Tô đầu , thấy bác chủ xe nữa, chỉ thấy phía một tấm bảng dựng sẵn ghi rằng: Phía hố!
"Ơ? Bác chủ xe, bác ngã xuống đó ạ? Không , cháu tới cứu bác đây. Bác ơi, cách nào cứu bác lên ạ?"
Tên sát nhân thở thoi thóp: "Trong cái túi phía dây thừng..."
Tô Tô vội vàng lục lọi trong túi dụng cụ lớn để tìm dây thừng, nhưng lục mãi vẫn thấy. Bất quá đây trọng điểm, trọng điểm là Tô Tô một đặc điểm khi lục đồ, đó là những thứ cầm lên tay mà thứ cần tìm là sẽ vứt đại .
Cái hố phía lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, nên luôn những thứ linh tinh ném đúng chỗ đó. Cho nên thể tưởng tượng tên sát nhân của chúng đang đau đớn và thống khổ đến nhường nào.
Cuối cùng, Tô Tô cầm sợi dây thừng lên kêu to: "Cháu tìm thấy !"
Cậu chạy tới, nhưng vì đang đeo găng tay nên cầm chắc, cộng thêm quá phấn khích, kết quả là khi Tô Tô chạy đến miệng hố, trơ mắt sợi dây thừng rời khỏi tay , rơi tõm xuống hố.
"Bác chủ xe ơi, còn sợi dây nào khác ?"
Tên sát nhân biến thái: "... Để yên một lát ."
"Dạ."
Nói về phía Hàn Mộc, vì mới bận xong một vụ án lớn, cuối cùng cũng thời gian rảnh, từ chối lời mời chúc mừng của đồng nghiệp để chạy về nhà bồi tiểu thụ của .
Mấy tháng nay ở bên cạnh Tô Tô t.ử tế, chắc hẳn ở nhà một buồn lắm.
Hàn Mộc mỉm đầy sủng nịnh, nghĩ đến tiểu thụ nhà , lòng luôn tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào.
Thật cũng ở bên Tô Tô, chỉ là hứa với ba Dương rằng đủ năng lực để mang hạnh phúc cho Tô Tô thì ông mới đồng ý giao cho .
Cho nên mấy tháng nay Hàn Mộc mới liều mạng làm việc như , chỉ cần vụ án thành, sẽ thăng chức, lúc đó thể mua nhà và đưa Tô Tô du lịch.
Hàn Mộc tươi bước khỏi thang máy, nhưng khi thấy cửa nhà mở toang, nụ mặt lập tức đông cứng . Anh điên cuồng lao trong nhà gọi lớn: "Tô Tô? Tô Tô!"
Phải là may mắn khi Hàn Mộc sớm tầm xa khi chọn thuê căn hộ trong khu chung cư cao cấp , dân cư đông và an ninh cực kỳ .
Sau khi chạy phòng và thấy đồ đạc dấu hiệu hư hại lạ đột nhập, Hàn Mộc bình tĩnh , liên tưởng đến khả năng lạc đường thần kỳ của Tô Tô, buồn lo lắng.
sự lo lắng lập tức chiếm trọn tâm trí, muộn thế , nếu ở bên ngoài gặp nguy hiểm thì ? Nếu lạnh đến mức ngất xỉu thì ? Nếu gặp kẻ thì ? Mấy ngày nay chẳng báo chí liên tục đưa tin về tên biến thái g.i.ế.c liên chuyên dùng xe tư nhân đó ?
Càng nghĩ càng hoảng hốt, Hàn Mộc nhanh chóng gọi điện hỏi ba Dương, nhưng Tô Tô cũng về nhà. Anh trấn an ba vài câu gọi cho bạn của Tô Tô là Tiểu Cá Khô, vẫn tin tức gì.
Hàn Mộc thực sự lo lắng, cầu xin đàn ông của Tiểu Cá Khô giúp đỡ, cử lưu ý truy tìm hành tung của Tô Tô.
Sau đó, Hàn Mộc vơ lấy chiếc áo vest lao ngoài, chạy đến chỗ bảo vệ hỏi xem thấy Tô Tô . May mắn là bảo vệ vẫn còn ấn tượng với Tô Tô.
Ông thấy chặn một chiếc Land Rover mất.
Nghe tin , Hàn Mộc cảm thấy tuyệt vọng cực kỳ. Anh giống Tô Tô xem phim khổ tình, thường xuyên chú ý tin tức kinh tế và xã hội, đương nhiên tên sát nhân thường lái một chiếc Land Rover.
Người đàn ông của Tiểu Cá Khô khi tin, trấn an tăng cường nhân thủ truy tìm: "Cậu đừng nghĩ quẩn, mà nghĩ cũng đừng để Cá Nhỏ nhà , đừng làm sợ, nếu đừng trách em nể mặt."
"Được , lái Land Rover nhiều, chắc là tên sát nhân đó, hơn nữa tiểu bạch si nhà vận khí lắm mà."
Ngay đó, đàn ông của Tiểu Cá Khô vả mặt.
Khi trích xuất camera từ khu chung cư, nụ quỷ quyệt của tên sát nhân phóng đại lên vô . Hàn Mộc tức khắc suy sụp, bao phủ bởi bầu khí tuyệt vọng.
Người đàn ông của Tiểu Cá Khô cũng lúng túng nên lời, cũng ngờ vận khí của Tô Tô ... nghịch thiên đến thế. Tùy tiện nhờ một chiếc xe mà cũng đúng xe của tên sát nhân.
Hàn Mộc đột nhiên dậy, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy tay, cảm giác như giây tiếp theo thể g.i.ế.c ngay.
chất gặp ai g.i.ế.c nấy.
Người đàn ông của Tiểu Cá Khô vốn lăn lộn trong hắc đạo, thấy cảnh cũng khỏi kinh hãi, vội bảo tiến lên ngăn : "Cậu điên ?"
"Nếu là của gặp chuyện, sẽ thế nào?"
"Lão t.ử c.h.é.m c.h.ế.t cả nhà nó!" Người đàn ông của Tiểu Cá Khô trả lời như .
Sau đó, Hàn Mộc thả .
Hàn Mộc nhờ vả bạn ở cục cảnh sát giúp điều tra camera giám sát thành phố, lái xe lao về hướng chiếc Land Rover từng xuất hiện.
Trên đường , Hàn Mộc trông bình tĩnh, nhưng đó là sự bình tĩnh giả tạo của một con sư tử, chỉ chực chờ giây tiếp theo sẽ nhảy lên xé xác kẻ thù.
Ly
Đến cuối cùng, chiếc Land Rover mất dấu, camera còn ghi gì nữa. Hàn Mộc suýt nữa thì phát điên, may mắn là ngay đó điện thoại vang lên.
"Alo? Lão công hả?" Đầu dây bên truyền đến giọng hớn hở của Tô Tô.
...
Cuối cùng, Tô Tô Hàn Mộc ôm chặt trong lòng suốt cả một đêm, ngay cả khi ba Tô Tô đến cũng buông tay. Tô Tô vốn thấy khó chịu, định giãy giụa, nhưng cảm nhận Hàn Mộc đang run rẩy, liền thả lỏng cơ thể để mặc ôm.
Hai tay còn làm bộ làm tịch vỗ vỗ lưng Hàn Mộc để an ủi.
Cũng chính vì chuyện mà ba Dương mới thực sự chấp nhận Hàn Mộc, chấp nhận sự thật con trai gả cho một đàn ông khác làm vợ.
cũng vì chuyện , Tô Tô cuối cùng áp đặt thêm một đạo gia quy, và cả nhà bao gồm cả Tiểu Cá Khô đều giơ cả hai tay ủng hộ.
Tuy nhiên, là nhân vật chính của sự việc, Tô Tô vì thêm cái gia quy .
Và điều cũng chính là điều may mắn đối với tất cả những yêu thương .
May mắn vì từng trải qua hiểm ác, may mắn vì vẫn như một hồn nhiên lương thiện, từng thấy mặt tối xí của thế giới .
Cậu làm những luôn bảo vệ thất vọng...
Hàn Mộc gương mặt ngủ say đơn thuần của Tô Tô, ánh mắt dịu dàng như nước. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán , ôm lấy , để cho những dây thần kinh luôn mệt mỏi căng thẳng thả lỏng mà chìm giấc ngủ.
Anh sẽ luôn bảo vệ em. Mãi mãi...
Để sự hồn nhiên và của em vĩnh viễn bao giờ biến mất.