Thay lòng đổi dạ - Chương 12: Phiên Ngoại
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:28:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói về đầu gặp gỡ của Dương Tô Túc cùng chồng , chỉ hai chữ cẩu huyết là đủ để hình dung!
Ngày đó là một buổi hoàng hôn, chừng 6 giờ tối. Lúc đang là mùa đông, đến giờ sắc trời cũng tối sầm xuống.
Dương Tô Túc là học sinh lớp 12, mỗi ngày đều học thêm. Sau một ngày học tập, đến lúc tan học thì trời tối muộn, vốn dĩ mỗi ngày đều cùng với Mặc Mặc.
Bất quá, trong thời gian Mặc Mặc cử thành phố bên cạnh tham gia thi đấu, cho nên chỉ một Dương Tô Túc tự học về.
Đường về nhà ngang qua một con hẻm tối, đương nhiên đó là con đường duy nhất, chẳng qua là do Dương Tô Túc tham gần nên mới chọn lối .
Tuy rằng thói của luôn bố và Mặc Mặc giáo huấn vì lo lắng, nhưng mãi vẫn sửa .
Nói cũng , vận khí của đến mức khiến kinh ngạc.
Phải rằng con hẻm tối thường xuyên xảy những chuyện , chuyện cướp bóc tống tiền diễn như cơm bữa. May mà xuất hiện án mạng, nếu bố xách tai Dương Tô Túc lên mà bắt bỏ cái tính tham gần .
Lại đến con hẻm tối xảy chuyện , thế mà Dương Tô Túc vài cũng gặp chuyện gì.
Vận may đúng là nghịch thiên.
Bất quá, vận may của Dương Tô Túc từ nhỏ đến lớn luôn khiến những quen trầm trồ. Cũng ai đố kỵ , cùng lắm chỉ là ghen tị một chút. khi điểm khác biệt so với bình thường, sự ghen tị đó liền biến thành đồng tình và thương tiếc.
Dù ở chung lâu mới đó là một đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức nào. Các bậc phụ trong khu phố Dương Tô Túc mềm mại đáng yêu, đứa con nghịch ngợm nhà , sự đồng tình lúc lập tức biến thành lời oán trách con cái nhà .
Cho nên khi phụ ở các khu phố khác xách tai con giáo huấn rằng con nhà học giỏi thế nào, thì phụ ở khu phố giáo huấn con rằng: Con xem Tô Tô ngoan ngoãn, đáng yêu, hiếu thảo bao nhiêu! Con thể ngừng trêu chọc váy của mấy bé gái ? Con thể ngừng đuổi đ.á.n.h ch.ó của các cụ già ?
Cũng bởi vì Dương Tô Túc từ nhỏ đến lớn luôn là con nhà trong miệng các bậc phụ , nên ít đứa trẻ trong khu phố xem thường. Chúng xô đẩy cho chơi cùng, đến khi những đứa trẻ đó trưởng thành, hiểu sự khác biệt của Dương Tô Túc và bù đắp, thì trở nên yên lặng giống như một bé gái .
Cho nên trong bộ khu phố, Dương Tô Túc cũng chỉ thiết với mỗi Mặc Mặc, còn những đứa trẻ khác thì cận.
Nói xa , đến lúc Dương Tô Túc tan học về nhà một quẹo con hẻm tối , mới liền thấy bên trong tiếng đ.ấ.m đá kịch liệt.
Người bình thường thấy động tĩnh sớm giật bỏ chạy, nếu cũng dọa cho ngây . Thế nhưng Dương Tô Túc vẫn thản nhiên , tiếng bước chân vang lên rõ mồn một.
Vào bên trong, là ai đang cầm một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng yếu ớt mang sự sáng sủa mà ngược còn thêm phần đáng sợ.
Có năm sáu đang vây đ.á.n.h một thiếu niên. Ở giữa, một kẻ vẻ là đại ca đang đặt một chân lên thiếu niên đang co quắp đất như con tôm.
Thiếu niên giãy giụa yếu ớt, giống như một con sói cô độc thương nặng, cho dù cử động nổi vẫn tận lực duy trì trạng thái chiến đấu.
Có mấy tên thiếu niên chú ý tới Dương Tô Túc, ngẩng đầu trừng mắt .
Dương Tô Túc thẳng ngang qua bọn họ, thần sắc bình thản ung dung như thể là một khiếm thị.
Là những thiếu niên đang ở độ tuổi nổi loạn, làm bọn chúng thể chịu đựng sự phớt lờ , lập tức kiêu ngạo chặn đường Dương Tô Túc. Lại thấy Dương Tô Túc chút nào sợ hãi mà giương đôi mắt to sáng ngời bọn chúng.
Lập tức cho rằng gặp cao nhân ẩn dật, các thiếu niên liền nghiêm túc đề phòng.
Dương Tô Túc nghiêm túc bọn chúng, đám thiếu niên cho rằng đây là dùng khí thế uy áp , thầm nghĩ ai mở lời thì đó thua. Nào ngờ Dương Tô Túc chẳng qua chỉ nghĩ rằng nếu bọn chúng chặn thì tự nhiên bọn chúng mở lời thôi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, gió lạnh thổi tới. Đám thiếu niên run rẩy vì lạnh, còn Dương Tô Túc vẫn im nhúc nhích, trong lòng n.g.ự.c đang xoa xoa miếng giữ nhiệt.
Thân hình đơn bạc, quần áo mỏng manh mà sợ rét lạnh. là cao nhân!
Đám thiếu niên hoảng sợ, một đẩy , nơm nớp lo sợ : Thái! Cây do trồng, đường do mở! Sau đó một cái tát trán.
Mấy tiến lên hung thần ác sát đè xuống: Bảo mày đe dọa nó, mày tự biến thành cướp đường thế hả! Thằng ngu !
Mấy đang hỗn loạn thì tên đại ca mất kiên nhẫn nhắc nhở một tiếng. Đám thiếu niên lập tức chỉnh sắc mặt, một tên trong đó lạnh lùng quát: Người tới là ai? Mau xưng tên !
Dương Tô Túc lắc đầu: Tôi quen các .
Lời tai đám thiếu niên thì cực kỳ kiêu ngạo. Chẳng khác nào câu Mẹ mày dạy mày khi tên khác thì tự xưng tên . Một thiếu niên tiến lên kiêu căng : Mày từ hôm nay trở nơi thuộc về đại ca tụi tao ? Mày dám đạp chân lên địa bàn của tụi tao mà còn kiêu ngạo như ? Cho dù mày là tuyệt thế cao nhân thì tụi tao cũng sợ mày !
Lời quá trớn. Tên thiếu niên xong thì thấy sảng khoái, nhưng làm đám thiếu niên phía sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Về phần Dương Tô Túc thì càng thêm mê hoặc, : Tôi mà. Đây là đầu tiên trong ngày qua con hẻm , cho nên .
Đám thiếu niên hít một ngụm khí lạnh: là một cao thủ ! Không thể cho một bậc thang để xuống ?
Đại ca của bọn chúng lên tiếng, bọn chúng cũng chỉ thể c.ắ.n răng tiến lên. Dương Tô Túc vẫn ngẩn mặt nhúc nhích, lâm nguy sợ, mà là căn bản chuyện gì đang xảy .
Cậu còn tưởng rằng đám thiếu niên làm bạn với nữa kìa.
Lúc , tên đại ca mới mở miệng.
Tô Tô?
Giọng chút kinh ngạc.
Ánh đèn dời về phía tên đại ca đó, Dương Tô Túc qua, phát giác chút quen thuộc. Nhìn kỹ , hóa là một cùng khu phố.
Là đứa con cả nhà họ Trương, kẻ hồi nhỏ thường cầm đầu đám trẻ trong khu cô lập .
Gặp quen, dù thích nhưng Dương Tô Túc vẫn giơ tay chào hỏi: Nhị Đản!
Gió lạnh thổi qua mặt, nhịn mà phá vỡ vẻ mặt lạnh lùng. Tiếng trộm vang lên trong con hẻm tối, đ.á.n.h tan khí căng thẳng lúc .
Gương mặt Trương Uy suýt chút nữa thì nứt , bỏ cái chân đang giẫm lên thiếu niên đất xuống, : Sao còn ở chỗ ?
Học thêm. Câu trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi.
Trương Uy cũng hiểu, gật đầu : Về đừng con đường nữa. Ngừng một chút, : Đi .
Dương Tô Túc nhúc nhích, ánh mắt chằm chằm thiếu niên mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-long-doi-da/chuong-12-phien-ngoai.html.]
Trương Uy thấy thì nhíu mày: Cậu đừng quản việc . Về .
Dương Tô Túc im lặng một lát mới : Nhị Đản, chú Trương và dì Trương nấu cơm xong , đang đợi về đó.
Lời tai Trương Uy cảm thấy chút thoải mái, đưa tay vuốt tóc, một lúc mới mất kiên nhẫn đáp : Biết .
Vậy còn ......
Được . Nể mặt đó. Trương Uy ngăn lời khuyên của đàn em, dẫn bọn chúng .
Ngay khi bọn chúng đến cửa hẻm, Dương Tô Túc đột nhiên gọi: Nhị Đản ——
Mẹ kiếp, mày còn gọi lão t.ử là Nhị Đản thử xem!! Trương Uy nổi trận lôi đình.
Dương Tô Túc im miệng, tuy rằng chú Trương dì Trương nấu cơm xong , nhưng còn thấy chú Trương đang cầm một cái cán bột lẩm bẩm đợi đ.á.n.h .
Đáng tiếc Trương Uy để hết câu.
Dương Tô Túc cúi đầu thiếu niên vẫn im bất động. Thiếu niên tuy nhúc nhích nhưng tư thế phòng và cự tuyệt. Dương Tô Túc thực buồn rầu, về nhà nhưng yên tâm về thiếu niên .
Hay là nhặt về nhỉ?
mà nhặt về thì sẽ bố mắng. Lần nữa nhặt Husky, bố . Lần nhặt mèo nhỏ, bố nếu còn nhặt thêm nào nữa thì sẽ đem Husky và mèo nhỏ cho khác.
Haizz! Cho nên là thể nhặt ?
Dương Tô Túc xổm xuống, đôi tay định nâng đầu thiếu niên lên, mới chạm tóc của , liền đột nhiên ngẩng đầu. Ánh mắt hung ác giống như một con sói cô độc.
Dương Tô Túc bỗng nhiên nhớ tới mấy ngày xem kênh CCTV, lúc thấy một hình ảnh: Giữa vùng tuyết sơn mênh mông, một con sói cô độc màu xám bạc giữa rừng cây khô héo, ánh mắt cao ngạo tuyệt trần.
Dương Tô Túc lập tức thu hút, mơ ước nuôi một con sói.
đó chỉ là mơ ước thôi.
Dương Tô Túc nuôi một con sói thật là điều thể, nhưng thiếu niên mắt rõ ràng chính là một con sói!
Dương Tô Túc nắm lấy bàn tay còn sức phản kháng của thiếu niên, đôi mắt lấp lánh: Cậu...... Có là yêu tinh ? Lang yêu? Có đuôi ? Lỗ tai ? Không ? Có thể...... Cho xem một chút ?
Hàn Mộc gắng gượng một , một phen đẩy ngã Dương Tô Túc, cho rằng mắt cũng giống như những kẻ khác đang trêu chọc . Hắn hung tợn mắng: Cút!
Dương Tô Túc ngã xuống đất, ngẩn ngơ .
Hàn Mộc thấy ánh mắt vô tội thì sửng sốt một chút, trong lòng thoáng qua một tia áy náy. Hắn nhắm mắt vùi đầu xuống, dù hạng trẻ mồ côi bối cảnh quyền thế như luôn nhiều coi khinh!
Hồi lâu , Hàn Mộc cảm giác đỉnh đầu một bàn tay nhỏ nhắn đang nhu hòa vuốt ve, thật giống như... Thật giống như viện trưởng bà nội . Hắn khẽ cử động, cảm giác trái tim lạnh lẽo của truyền một tia ấm áp.
Sao ...... Không lỗ tai nhỉ? Dương Tô Túc nhỏ giọng lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
Trái tim ấm áp của Hàn Mộc trong nháy mắt trở nên lạnh giá: Cút ngay! Nghe hiểu tiếng ?
Dương Tô Túc ngây .
Hàn Mộc nhếch môi nhạo: Cậu là kẻ thiểu năng đấy chứ?
Ánh mắt Dương Tô Túc tối sầm trong chốc lát, kiên trì : Tô Tô thiểu năng! Bố ! Tiểu cá khô !
Hàn Mộc kinh ngạc, câu ... bé mắt để ý... Điều đó chứng minh lời vô tình của đúng. Hắn làm tổn thương trái tim của bé mắt.
Hàn Mộc mím môi, tuy áy náy nhưng mở lời .
Chỉ một lát , Hàn Mộc cảm giác bóng mặt rời , tiếng bước chân càng lúc càng xa giống như mang theo tất cả ấm mất.
Hàn Mộc tự giễu , trong cơn mơ màng cảm nhận cái lạnh đang xâm chiếm, thầm nghĩ lẽ ngày mai sẽ c.h.ế.t cóng trong con hẻm tối thôi.
Hắn thương, thể cử động .
Hắn chẳng qua chỉ làm thuê kiếm học phí, nhưng một gã công t.ử nhà giàu theo đuổi một cô gái để ý, gã công t.ử đó phẫn nộ nên thuê dạy dỗ .
Vừa Trương Uy chẳng qua chỉ là nhóm thứ hai mà thôi.
Hơi ấm thoáng qua như mây khói ...... Nếu thể cảm nhận một nữa thì mấy......
Hàn Mộc khỏi tiếc nuối nghĩ thầm.
Hắn cảm thấy áy náy và hối hận, nên mắng bé đó , cùng phe với những kẻ đ.á.n.h .
Cơ thể Hàn Mộc dần trở nên lạnh băng và tê dại, trong giây phút tuyệt vọng chờ c.h.ế.t, thấy tiếng bước chân độc nhất vô nhị từ xa tới gần.
Hàn Mộc giãy giụa mở mắt , trong tầm mắt m.ô.n.g lung thấy gương mặt lo lắng sốt ruột của bé đó.
Ly
Cậu...... Không ?
Dương Tô Túc trả lời câu hỏi của , cố sức khiêng lên vai để về phía .
Dương Tô Túc hổn hển hỏi: Cậu... Cậu đang ... ?
Khóc?
Hàn Mộc cảm thấy mặt dấu vết của nước mắt, lắc đầu: Không .
mà... Trông ...... Giống như là lắm đó...
Là... ?
Trong cơn mơ màng, Hàn Mộc thấy góc nghiêng gương mặt nghiêm túc của Dương Tô Túc đang cố gắng khiêng , quật cường chịu buông tay. Trong giây lát liền hiểu , bé mắt thấu nội tâm của ngay khoảnh khắc đó, đang .
Hóa đời , ngoài viện trưởng bà nội, vẫn còn thấy nước mắt của ?