Thay lòng đổi dạ - Chương 10: Phiên ngoại

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:23:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chồng thở dài một tiếng bế bổng lên đặt lên mép giường, chính khỏi phòng, một lát đẩy một chiếc xe thức ăn. Trên xe nhiều món ngon: canh đầu cá nấu đậu phụ, tôm luộc, đùi gà xào nấm đậu phụ... Toàn là những món thích.

Ta vội vàng cầm đũa gắp một con tôm lột vỏ, lúc thấy chồng : "Trên tàu vốn những món cơm gia đình , là Vệ Mặc thương cái dày kén chọn của em nên mới cố ý nhờ đầu bếp làm đó. Lát nữa em nhớ cảm ơn nhé."

Vệ Mặc chính là cái tên khác chẳng đáng yêu chút nào của Cá Khô Nhỏ. Cậu cố ý bảo đầu bếp làm những món chắc chắn là năn nỉ đàn ông nhà .

Đáng thương cho Cá Khô Nhỏ, nhất định là đàn ông của bắt nạt thê t.h.ả.m lắm.

Hừ! Ta quả nhiên là ghét đàn ông của Cá Khô Nhỏ!

Ta hung hăng c.ắ.n một miếng tôm, lột thêm một con nữa nhét miệng chồng. Anh định từ chối, liền trừng mắt: "Anh ăn ?"

Chồng , bàn tay lớn xoa xoa đầu : "Anh ăn . Em ăn ."

"Dạ."

Ta hung hăng gặm đùi gà, bên tai truyền đến tiếng kìm của chồng: "Lần đầu tiên thấy ăn cơm mà cứ như đang gặm quân thù . Tô Tô, em đang giận cái gì thế? Ăn cơm lúc đang tức giận là cho tiêu hóa ."

Ta bĩu môi : "Em giận đàn ông của Cá Khô Nhỏ!"

"Giận làm gì?" Chồng kinh ngạc.

"Anh nhất định là bóc lột Cá Khô Nhỏ. Cá Khô Nhỏ đáng thương luôn áp bức, thoát khỏi ma chưởng của . Em mà, mỗi thấy dáng vẻ của Cá Khô Nhỏ đều suy sụp và đáng thương. Hơn nữa còn cấm Cá Khô Nhỏ chuyện với em! Tại chứ? Đây đúng là cường quyền bất công! Mỗi em đến gặp Cá Khô Nhỏ đều đuổi ngoài!"

Lúc đầu , chồng phản ứng gì, nhưng đến khi kể việc đuổi ngoài, thần sắc chồng liền đổi.

Vẻ mặt trở nên chút lạnh lùng, hỏi: "Cậu đuổi em ?"

Ta ngập ngừng gật đầu: "Dạ... cũng hẳn là lộ liễu lắm ạ. Chỉ là dùng lời lẽ để chọc tức em thôi, kiểu như 'khó chịu thì rời ' 'chẳng ai giữ ' đại loại thế, ngoài cũng gì khác. Dù thì nào em cũng mặt dày ở mà."

"À, còn nữa, nào cũng mặt em là loại ham ăn như em thì sớm muộn gì chồng cũng bỏ em mà thôi ——"

"Cậu dám những lời như ?" Chồng c.ắ.n răng, gằn từng chữ một.

Sắc mặt chồng tệ, trông vẻ vô cùng khó chịu. Ta lo nổi giận nên vội vàng : "Chồng ơi đừng giận mà. Cùng lắm thì em lén tìm Cá Khô Nhỏ, để cho đàn ông của bắt gặp là ."

Chồng im lặng, lo lắng . Cuối cùng cũng dịu mặt : "Ăn . Ăn xong ngoài chơi."

"Dạ!"

Ta hớn hở gật đầu.

Ăn xong hơn 5 giờ chiều, đây chính là lúc tàu bắt đầu náo nhiệt. Vừa bước khỏi phòng là thể thấy tiếng nhạc truyền đến từ đại sảnh.

"Chồng ơi, chúng tìm Cá Khô Nhỏ . , ba ?"

"Bọn họ chắc đang ở đại sảnh đó. Nói cũng lạ, Vệ Mặc còn mời cả ba đến nữa."

"Có gì ạ. Đối với Cá Khô Nhỏ mà , ba em cũng là ba của mà."

"Hửm?"

"Chồng ?"

"Em bao giờ ."

"Dạ. Cá Khô Nhỏ từ sớm ba quan tâm . Họ thường xuyên về nhà, luôn thui thủi một . , nhà ở ngay sát vách nhà em, học về em thấy xổm ở cửa lâu. Thế là em kéo về nhà luôn. Sau đó ba em cũng thích , khi hóa ăn mì gói qua ngày thì chẳng màng đến việc ngại , cứ thế kéo về nhà ăn cơm. Một ăn là ăn luôn suốt bao nhiêu năm trời."

Nghe , chồng thấp giọng : "Lại là do cái thói quen nhặt đồ lung tung về nhà của em ."

"Không ạ? Anh cũng là em nhặt về nhà đó thôi."

"Chính vì thế mới em, ngộ nhỡ em nhặt thêm thứ gì khác cướp mất em thì ?"

"Hả?" Giọng chồng nhỏ quá, chẳng gì.

"Không ." Chồng dắt tay . "Đi thôi."

Chồng đầu với một cách ôn nhu, tức khắc liền cảm thấy mơ màng. Bị nụ đó mê hoặc đến mức tâm hồn treo ngược cành cây, cứ ngây ngốc "" một tiếng để chồng dắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-long-doi-da/chuong-10-phien-ngoai.html.]

"Tô Tô!"

Ly

Từ xa Cá Khô Nhỏ vẫy tay với , hưng phấn vẫy tay thật mạnh đáp chạy như bay tới: "Cá Khô Nhỏ ——"

Ta nhào thẳng lòng Cá Khô Nhỏ, dụi dụi n.g.ự.c . Sau đó liền thấy kêu đau một tiếng, kinh ngạc vội vàng buông : "Cá Khô Nhỏ, đau eo ?"

Ta Cá Khô Nhỏ với vẻ mặt kỳ quái khi thấy đang xoa eo một cách đầy gượng gạo, hỏi , động tác của liền cứng đờ. Cậu miễn cưỡng với : "Không... việc gì . Vừa sái eo chút thôi."

Ta u uất : "Cá Khô Nhỏ, đừng coi tớ là kẻ thiểu năng ? Cái lý do sái eo cũng , rõ ràng là ——"

Cá Khô Nhỏ tức khắc nín thở, căng thẳng . "Tô Tô..."

"Rõ ràng là đánh!"

Ta chỉ tay đàn ông của Cá Khô Nhỏ, lập tức chột mà ho khụ khụ.

"Cá Khô Nhỏ, tớ với . Bạo lực gia đình là thể dung túng , loại đàn ông . Có một thì sẽ hai, ngộ nhỡ đ.á.n.h cho tàn phế đ.á.n.h c.h.ế.t thì đây..." Nghĩ đến đây liền bi thương mà rơi nước mắt, "Cậu xem , hồi lúc gặp tên cầm thú , vui vẻ bao nhiêu. Chạy còn khỏe hơn cả ch.ó Husky, mà bây giờ nào gặp cũng che eo. Sao cứng đầu thế nhỉ? Mau chia tay ."

"Được , ngoan nhé. Để hôm khác tớ sẽ chia tay ——"

"Vệ Mặc!"

"Câm miệng!" Cá Khô Nhỏ đầu trừng mắt dữ dội với đàn ông của , đó xoay ôm về phía . Ta dựa đầu cổ Cá Khô Nhỏ, lén liếc đàn ông đang tức nổ đom đóm mắt của .

Ta đắc ý làm mặt quỷ với , cho tức c.h.ế.t luôn! Hừ, ai bảo nào thấy và Cá Khô Nhỏ ở bên cũng bên cạnh lời mỉa mai . Thậm chí còn nguyền rủa chồng ngoại tình nữa chứ.

Hừ!

Tức c.h.ế.t !

Lúc đang làm mặt quỷ với thì chú ý thấy chồng cũng đang ngay cạnh , vì thế cũng chẳng để ý thấy thần sắc chồng lúc đó cổ quái đến nhường nào.

————

Hàn Mộc vẻ mặt cổ quái: "Lần nào hai gặp cũng là tình cảnh ?" Cứ đấu đá lẫn ?

Lý Chiêu, cũng chính là đàn ông của Vệ Mặc, xanh mặt cáo trạng: "Cậu thể quản lý nhà một chút ? Đừng suốt ngày ly gián tình cảm của với vợ như thế. Cứ hở là đ.â.m chọc, ngay cả một vết muỗi c.ắ.n đỏ cũng đổ hết lên đầu . Cứ nào gặp là Mặc Mặc nhất quyết cho lên giường."

Hàn Mộc lạnh: "Chẳng cũng thích mặt Tô Tô là hoa tâm ? Chẳng thích mặt em ngoại tình ?"

"Chậc, em với , đừng nhỏ mọn như chứ. Tôi thì thôi, vấn đề là cái vị nhà cũng thật sự rời bỏ , cũng cấm lên giường. Còn cái vị nhà , thật sự đuổi khỏi cửa luôn đó."

"Cái vị nhà đuổi khỏi cửa là vì đúng là cái đồ đầu lợn. Huống hồ, Tô Tô cũng sai chỗ nào."

"Tê —— chứ Hàn Mộc, chúng đều là 'công' cả mà, cùng chiến tuyến chứ. Không 'tính phúc' thì làm hạnh phúc đây."

Hàn Mộc một cách âm trầm: "Tôi giống ." Sau đó rảo bước về phía , mỉm ôn hòa với Vệ Mặc, đón lấy Dương Tô Túc từ tay . Anh còn "thấp giọng" với một Dương Tô Túc đang tình nguyện: "Ngoan nào, đừng quấy rầy 'tính phúc' của đàn ông của Cá Khô Nhỏ."

Lý Chiêu: "...... Hàn Mộc, cũng quá keo kiệt đó. Vợ ơi ——"

"Anh gọi ai đó?"

"Không , Mặc Mặc, tên Hàn Mộc đúng là một tên thê nô mà. Hắn nhà bất bình, đang ghen tị với tình cảm của chúng đó. Em đừng tin nhé?"

"Em tin." Vệ Mặc tủm tỉm.

"Thật ? Mặc Mặc, em với quá." Lý Chiêu mặt mày hớn hở.

"Đêm nay em ngủ phòng khách."

"Hả???"

"Có ý kiến gì ?" Một ánh mắt lạnh lùng quét qua.

Anh vội vàng lắc đầu: "Không... ạ. Mặc Mặc, để ngủ phòng khách."

Vệ Mặc chằm chằm Lý Chiêu đang ngày càng dáng nô tài một hồi lâu, phát một tiếng "Hừ" cao lãnh bỏ .

Lý Chiêu mặt mày khổ sở đuổi theo, nhưng cũng chẳng khổ sở bao lâu. Dù đến tối cứ thút tha thút thít kể khổ với vợ, chờ mềm lòng là .

Còn về phía đôi phu phu nhà họ Hàn, tổng kết tìm cơ hội để chỉnh một trận mới !

Loading...