Thầy Giáo Beta Bị Học Trò Enigma Điên Cuồng Chiếm Đoạt - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-11-16 10:25:39
Lượt xem: 1,022

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thầy.” Môi lướt sát vành tai , thở nóng hổi, giọng mang theo sự dịu dàng tàn nhẫn: “Thầy dạy cách xoa dịu kỳ phát tình, dạy cách đ.á.n.h dấu Omega, dạy dùng pheromone khiến đối phương khuất phục… Từng chút, từng chút một, tất cả những gì thầy , thầy đều tự tay dạy cho .”

Nhịp tim đập loạn, mạnh đến mức phá tung lồng ngực, linh cảm chẳng lành như bọt khí trong đầm lầy, sôi sục dâng lên.

“Giờ thì.” Hắn khẽ , tiếng thấp trầm chứa đầy khoái cảm của kẻ săn và ý chí chiếm đoạt đến cực điểm: “Đến lượt thầy .”

“Đến lượt thầy tự kiểm chứng… thành quả học tập của .”

Lời dứt, gáy liền truyền đến một cơn đau nhói như xuyên thủng!

Cơ quan s.i.n.h d.ụ.c vốn tồn tại trong cơ thể một Beta, ngay khoảnh khắc nanh đ.â.m xuyên qua da thịt, như thể x.é to.ạc từ hư vô, mang theo nỗi đau khủng khiếp vượt xa sự đau đớn của việc đ.á.n.h dấu, là cơn đau từ sâu trong tận cùng cơ thể.

“A—!” Tôi thét lên t.h.ả.m thiết, co giật dữ dội, mắt tối sầm .

Pheromone của Enigma, thứ chất lỏng mang sức mạnh nuốt chửng bóng tối, nóng rực như sắt nung, từ tuyến thể c.ắ.n nát dữ dội tràn cơ thể . Nó thô bạo xông qua mạch máu, gặm mòn thần kinh, thậm chí… đập thẳng nơi cưỡng ép “mở ”, run rẩy ngừng.

Đây đ.á.n.h dấu.

Đây là chiếm đoạt. Là tái tạo. Là một cuộc cướp đoạt triệt để… từ thể xác đến linh hồn.

Cơn nóng trong cơ thể như ngọn lửa hoang bùng lên dữ dội, cơn khoái cảm lạ lẫm xen lẫn nỗi đau tàn phá cuộn trào như sóng dữ. Toàn rút cạn sức lực, kháng cự đều tan biến, chỉ còn run rẩy và những tiếng nấc đứt quãng.

Hắn ghì chặt , nanh vẫn cắm sâu ở gáy, ngừng, tham lam bơm thứ pheromone của , như khắc ghi dấu ấn , từ tận tầng sâu của gen, lên chính sự tồn tại của .

Bao lâu ? Tôi .

Ý thức trôi nổi giữa cơn đau cực hạn và cảm giác choáng ngợp nhấn chìm.

Khi cuối cùng buông răng , cúi đầu thong thả l.i.ế.m giọt m.á.u ở cổ như kẻ l.i.ế.m vết thương của con mồi, thể mềm nhũn, chỉ nhờ cánh tay đang ôm chặt ngang eo giữ , mới ngã sụp xuống sàn.

Hắn xoay , để đối mặt với .

Trong làn nước mắt mờ nhòe, thấy l.i.ế.m nhẹ nơi khóe môi, ánh mắt chứa đầy sự thỏa mãn, và trong đó, là d.ụ.c vọng chiếm hữu cuồng dại, sâu thẳm đến đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-giao-beta-bi-hoc-tro-enigma-dien-cuong-chiem-doat/chuong-2.html.]

“Thầy ơi, thầy xem.” Hắn khàn giọng thở dốc, âm điệu vì hành vi đ.á.n.h dấu mà càng trở nên khàn đục, gợi cảm. “Người mà thầy tự tay nuôi lớn… con sói ngoan hiền.”

Hắn cúi gần, trán áp lên trán , chóp mũi cọ nhẹ mũi , dộng tác mật đến rợn .

“Là Enigma thể nuốt chửng thầy .”

“Thầy chạy thoát .”

“Từ ngày thầy mang về nhà… định sẵn như .”

Chiếc vali vẫn mở toang sàn, bên trong những món đồ lộn xộn như đang im lặng chế giễu. Ngoài cửa sổ, màn đêm dày đặc, còn chút ánh sáng nào.

Tôi khép mắt .

Kết thúc .

Tất cả đều kết thúc .

Hóa điểm cuối của cuộc trốn chạy , từ đầu đến cuối, trong chiếc lưới mà giăng sẵn. Tôi nhắm hai mắt, nhưng cảm giác trở nên rõ rệt đến đáng sợ. Mùi pheromone của còn là sức ép đơn thuần, mà như những sợi rễ mảnh, len từng mạch máu, khắc sâu cơ thể , cậy khoang sinh sản run rẩy đời” vì , như chiếm đoạt đến tận xương tủy.

Cơ thể còn thuộc về nữa. Mỗi tấc da thịt đều bỏng rát, bên trong là sự trống rỗng và đau đớn xen lẫn, như phá vỡ và chiếm hữu. Cánh tay siết quanh eo nóng như sắt nung, xuyên qua lớp vải mỏng khiến run lên theo bản năng.

“Sợ ?” Hắn khẽ , tiếng rung trong lồng ngực, lan sang cả cơ thể . Chóp mũi cọ lên má , đó là một nụ hôn ấm nóng, ẩm ướt rơi xuống mí mắt, buộc mở mắt , đối diện với ánh sâu thẳm đáy .

Ánh mắt , còn chút phụ thuộc ngây ngô của tuổi thiếu niên, cũng chẳng còn sự mật ngạo mạn của Alpha đây. Trong đó chỉ còn khát vọng kiểm soát tuyệt đối, ánh như đang ngắm nghía món đồ thuộc về .

“Thầy từng dạy .” Hắn , ngón tay lướt đến vết thương gáy, nơi vẫn đang âm ỉ đau, khiến cả run rẩy theo từng nhịp chạm, “Đánh dấu là chiếm hữu, là tuyên bố chủ quyền.” Lòng bàn tay dùng sức, ấn vết thương, đau đến mức hít khí, giọng trầm thấp, ánh mắt tối sầm , “Bây giờ, mới thật sự hiểu điều đó.”

Hắn cúi xuống, môi lướt nhẹ qua tuyến thể, cắn, mà nhẹ nhàng lướt qua, dùng đầu lưỡi l.i.ế.m láp dấu răng và m.á.u đó, khiến cảm thấy nhục nhã bất lực, thể căng cứng trong sự sợ hãi tột độ.

“Beta…” Hắn thấp giọng, như đang nghiền ngẫm một bí ẩn thú vị, “Thì , chỉ là ẩn sâu hơn. Chỉ cần… đủ mạnh, mới thể mở .”

 

Loading...