Editor: Trang Thảo.
Tay vô thức siết chặt tấm chăn: “Bà ... là như thế nào?” Mẹ ruột của .
Thẩm Dục lưng , giọng trầm xuống: “Bà là một . Mấy năm nay để chuộc tội, bà cho tất cả những gì thể, đối xử với cũng . Bà gồng gánh gần mười năm mới .”
Cậu với ánh mắt phức tạp: “Thẩm Miên, gặp từ lâu . Trước khi , bà cho sự thật. Tôi hận bà , cũng hận , nên mới về để đuổi . khi thấy đẩy phòng cấp cứu, suýt chút nữa qua khỏi...”
Lúc đó nghĩ, nếu thực sự hoán đổi thứ, giường bệnh liệu còn cơ hội sống sót ?
“Lần đó là do bệnh tim của tái phát.” Tôi khàn giọng .
Thẩm Dục bước cửa, dừng chân : “Tôi sẽ chúc phúc cho . Bà hoán đổi chúng là để cứu mạng , nhưng điều đó xóa sạch những khổ cực mà chịu. Cận Thừa Châu cứu một , đến đây những lời chỉ để trả ơn thôi. Người thích, từ đến nay chỉ .”
Cánh cửa khép . Tôi lặng thinh, nỗi lòng cuộn trào. Bỗng cảm thấy cổ lạnh, cúi xuống kéo sợi dây chuyền . Ở cuối sợi dây là một chiếc nhẫn. Bình luận hiện lên:
[Chuyện gì thế ? Chiếc nhẫn chẳng nam chính ném ?]
[Lầu nạp VIP nên truyện “trứng muối” ?]
[Các cứ mải mê ghép đôi nam chính với thụ bảo bảo, giờ vả mặt ? Đáng đời!]
[Đây là chiếc nhẫn cầu hôn do nam chính tự tay thiết kế đấy!]
[Vốn định cầu hôn kỷ niệm hai năm, ai ngờ nam phụ bỏ trốn, còn đẩy nam chính cho khác...]
[Nam chính tức giận ném nhưng đội mưa tìm suốt đêm trong bãi cỏ để nhặt về.]
[Bên trong khắc chữ đấy! Mau xem !]
Tôi đưa chiếc nhẫn lên ánh sáng. Bên trong vòng nhẫn khắc rõ hai chữ: Z & M, Cận Thừa Châu và Thẩm Miên.
lúc đó, lầu vang lên tiếng mở cửa. Tiếng bước chân dừng phòng ngủ. Tôi ngẩng đầu đàn ông bước , gương mặt vẫn lạnh lùng như khi. Tôi bỗng bật , nước mắt tuôn rơi báo .
Trước ánh kinh ngạc của , chậm rãi xỏ chiếc nhẫn ngón áp út của , thẳng mắt , nhẹ nhàng lên tiếng: “Cận Thừa Châu, m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng . Vậy nên, chịu trách nhiệm với .”
Cận Thừa Châu chôn chân tại chỗ, thở dường như ngưng trệ.
Ngoại Truyện: Hạnh Phúc Viên Mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thay-duoc-binh-luan-ac-y-chim-hoang-yen-muon-chia-tay/chuong-6-ket-thuc-ngoai-truyen.html.]
Ngày chuyển , Cận Thừa Châu đang chủ trì một cuộc họp quốc tế quan trọng tại công ty. Ngay khi nhận điện thoại, sắc mặt lập tức trắng bệch. Trước ánh mắt kinh ngạc của bộ ban lãnh đạo cấp cao, hoảng loạn lao khỏi phòng họp.
Sau , Thẩm Dục kể với rằng, ở trong phòng sinh gào thét bao lâu thì Cận Thừa Châu ở bên ngoài bấy nhiêu lâu. Ngay ngày hôm khi sinh con xong, đặt lịch phẫu thuật triệt sản vĩnh viễn dành cho Alpha.
Vừa xuất viện, Cận Thừa Châu vội vã định ngày cưới ba tháng . Ngay ngày thứ hai khi hôn lễ kết thúc, quyết đoán “đóng gói” bảo bảo gửi về nhà nội, đưa bay đến một hòn đảo tư nhân để hưởng tuần trăng mật.
Khi Khương Hạo gọi điện đến, đang lười biếng dài bãi cát trắng mịn, tận hưởng việc tắm nắng một .
“Có chuyện gì ? Tớ kết hôn mà dám đến dự ?” Tôi nhấc máy hỏi.
Khương Hạo ở đầu dây bên ấp úng hồi lâu, cuối cùng như buông xuôi mà nhỏ giọng hỏi: “Cậu... lúc khi mới mang thai, cảm giác sớm nhất là gì?”
Tôi hút một ngụm nước dừa bên cạnh, cẩn thận hồi tưởng: “Đầy bụng, lúc nào cũng thấy buồn nôn, còn chịu mùi dầu mỡ...”
Đầu dây bên truyền đến tiếng lẩm bẩm đầy tuyệt vọng của : “Xong , lẽ thật sự làm một đứa trẻ ?”
Trang Thảo
“Cái gì cơ?” Tôi rõ.
“Tất cả là tại lão Cận nhà đấy!” Khương Hạo như tìm chỗ trút giận, nghiến răng : “Người đàn ông thù dai quá mức !”
“Không tình cờ gặp vị nhà tớ thương trường kiểu gì, mà bảo rảnh rỗi thì nên ở nhà nghiên cứu cách sinh con , bớt thả tớ ngoài để dạy hư .” Cậu nổi trận lôi đình: “Làm hại tớ tháng hầu như chẳng xuống nổi giường!”
“Anh còn cái gì mà t.h.a.i chắc chắn là do đủ nỗ lực. Cái lý lẽ gì chứ!”
Tôi nhịn mà đến chảy nước mắt. Cái phong cách thù tất báo quả nhiên là việc mà Cận Thừa Châu thể làm .
Đêm đó, gió biển mang theo men say nhè nhẹ. Cận Thừa Châu bế lên bàn ăn ngoài ban công hướng biển, trao một nụ hôn tinh tế và triền miên.
Bỗng nhiên, dừng , khẽ lùi một chút ngước . Ánh trăng soi rọi lên gương mặt góc cạnh của , lan tỏa một vầng sáng ôn nhu. Ánh mắt đầy thành kính và chăm chú.
“Vợ ơi.”
Anh lên tiếng, giọng chút khàn nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Có vẫn chính miệng với em...”
“Anh yêu em.”
Gió biển thổi qua mang theo vị mặn ấm áp. Tôi thấy sự thâm tình và cả chút thấp thỏm hề che giấu trong đôi mắt , trái tim mềm nhũn.
Tôi giơ tay, xoa nhẹ mái tóc đen đỉnh đầu .
“Vâng.” Tôi cong mắt hạnh phúc: “Em cũng yêu nhất đời.”