Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 111: Ngày Thứ Mười Làm Ca Ca Của Vị Thuần Thần
Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:40:53
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rau xanh nuôi trồng trong nhà kính ôn thất vô cùng giới quyền quý ở kinh thành ưa chuộng, nhờ mà những loại rau mang lợi nhuận kếch xù cho hoàng trang.
Chỉ với vài loại rau tươi mà thể mang tới nguồn tài lộc ngoài ý , điều khiến bất kỳ ai cũng nỡ buông tay.
Thế là, sự gợi ý của Cảnh Hi Đế, Liễu Vân đặc biệt trích hai tòa nhà kính vốn dùng cho việc thí nghiệm giống để chuyên môn bồi thực rau củ mùa đông.
Nếu việc làm ăn tiếp tục hưng thịnh, quy mô của nhà kính còn thể tiếp tục mở rộng.
Một thương nhân về loại rau nhà kính thì bắt đầu rục rịch, đặc biệt tìm ngóng bí quyết bên trong. Liễu Vân ngăn cản những đến thăm dò , thậm chí y còn đặc biệt đích một bài văn liên quan đến nhà kính ôn thất để đăng lên 《Quốc Báo》.
Chẳng mấy ngày , phường thủy tinh bỗng nhiên nhận một lượng lớn đơn đặt hàng.
*
Doanh thu từ rau xanh chỉ là niềm vui bất ngờ, điều khiến Liễu Vân vui mừng nhất về sự thành công của nhà kính ôn thất chính là công tác thúc đẩy nghiên cứu giống .
Có nhà kính ôn thất, ruộng thí nghiệm dù trong tiết trời đông giá rét vẫn thể tiếp tục công việc nghiên cứu giống lương thực.
Chỉ là loại nghiên cứu vẫn khó thể thấy ngay thành quả, chung quy vẫn cần kiên nhẫn chờ đợi.
Mặc dù Liễu Vân nhiều kiến thức nông học trong giấc mơ, nhưng việc nghiên cứu giống vẫn dựa nông hộ của hoàng trang, cùng với những tay trồng trọt giỏi mà y tìm kiếm từ khắp nơi trong những năm qua.
Ví dụ như lão nông từng hiến tặng bí phương ủ phân , kể từ khi Nông Tang cục thiết lập, Liễu Vân đặc biệt thư, phái mời lão tới.
Những nông hộ là những tay lão luyện nhiều năm, nhưng về mặt nghiên cứu lý luận thì vẫn còn chút thiếu sót.
Liễu Vân cũng nóng vội là , vì để tránh gây thêm áp lực cho những nông hộ , y bao giờ khắt khe thúc giục bọn họ.
Sau khi làm nhà kính ôn thất, y hỏi han quá nhiều về tình hình ruộng thí nghiệm, mà trong lòng sớm suy tính về phương hướng bước tiếp theo ——
Có lẽ đến lúc phái khơi, đến các nơi tìm kiếm các loại cây trồng cao sản .
Những loại cây trồng như hồng thự, thổ đậu, ngô mặc dù thích hợp để làm lương thực chính, nhưng sản lượng mỗi mẫu cao, hàm lượng tinh bột lớn, dùng để ăn no lót là quá đủ.
Trong thế giới trong giấc mơ của Liễu Vân, từng một đoạn thời gian dài đằng đẵng, bách tính đều dựa hồng thự để vượt qua năm mất mùa.
Đến mức nhiều già trong giấc mơ vì lúc trẻ ăn quá nhiều hồng thự, khi về già, hễ ngửi thấy mùi hồng thự là thấy ăn ngon.
Nghĩ đến đây, Liễu Vân bỗng ngẩn , trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc.
Y hiểu, tại tồn tại ký ức về việc “bách tính dùng hồng thự qua ngày”.
Từ khi ký ức đến nay, thế giới trong giấc mơ mà y thấy là những tòa nhà cao tầng san sát , dường như bao giờ cảnh tượng cả nước đều đói bụng.
tại , trong ký ức của y một đoạn phim nghi ngờ là khi các tòa nhà cao tầng mọc lên?
Liễu Vân chỉ cảm thấy ký ức của dường như chút hỗn loạn, nhưng dù y nhớ thế nào nữa, vẫn thể gỡ rối đầu đuôi.
Tình huống đối với Liễu Vân thật sự hiếm thấy, khiến y nhất thời nên làm thế nào cho , đành tạm gác sự khác thường sang một bên, tiếp tục suy nghĩ về chuyện giống lương thực.
Những năm qua, Liễu Vân thực chất vẫn luôn tìm kiếm cây trồng cao sản ở khắp nơi.
Y thậm chí còn chủ động liên lạc với các lộ Hồ thương, sẵn sàng bỏ giá cao để tìm mua giống lương thực dị vực.
là trong tay Hồ thương vốn loại lương thực cao sản như , là bọn họ cố ý giấu riêng, Liễu Vân vẫn thể thấy hồng thự và thổ đậu mà y ngày đêm mong nhớ.
Chính vì , Liễu Vân lúc mới nảy sinh ý định phái khơi tìm kiếm, và bắt đầu hạ bút phác thảo, cố gắng thiết kế một con thuyền biển thể cung cấp cho xa.
Không ngờ bản vẽ thuyền mới bắt đầu vẽ, Hồ thương tìm đến cửa cầu kiến Liễu Vân.
“Thiếu gia, Hồ thương Phàn Đại cầu kiến.” Người hầu thông báo.
“Phàn Đại?” Liễu Vân thấy cái tên liền liên tục, “Mau mời .”
Hồ thương Phàn Đại và Liễu Vân vài phần duyên phận.
Năm đó khi Liễu Vân kinh ứng thí, kinh thành thấy sạp hàng của Phàn Đại.
Lúc đó Liễu Vân còn định ghé qua sạp của xem thử.
Chỉ là khi đó nhóm Liễu Vân đang vội kinh tìm chỗ dừng chân, nên lỡ mất Phàn Đại .
Sau khi Liễu Vân trưng tập giống lương thực cao sản từ các Hồ thương khắp nơi, mới gặp Phàn Đại, và khá uy tín trong giới Hồ thương, ai nấy đều gọi một tiếng “Phàn lão đại”.
Những năm qua, vẫn luôn là Phàn Đại liên lạc giữa Liễu Vân và các Hồ thương khác.
Trước đó thông qua Phàn Đại, Liễu Vân tuy tìm thấy hồng thự, nhưng cũng tìm thấy phiên già mà Đại Tĩnh , cũng chính là thứ gọi là tây hồng thị.
Loại tây hồng thị đó hình dáng giống như đèn lồng, vui mắt chua ngọt dễ ăn, đưa Đại Tĩnh chiếm lòng yêu mến của bách tính.
Giờ đây món tây hồng thị xào trứng cũng trở thành một món ăn thường ngày bàn ăn của những gia đình bình thường ở kinh thành.
Nay Phàn Đại bỗng nhiên tới cửa, cũng phát hiện gì mới .
*
Khi Phàn Đại bước cửa, dường như mang theo thứ gì, chỉ mang theo khuôn mặt đầy râu và lòng nhiệt huyết trao cho Liễu Vân một cái ôm.
Tạ Tễ Xuyên thấy , vội vàng chắn giữa và Liễu Vân.
Tuy vì nguyên nhân gì mà Tạ Tễ Xuyên còn bám lấy Liễu Vân để ngủ cùng nữa, nhưng ban ngày, vẫn theo sát bên cạnh Liễu Vân như cũ, hễ ai tiến gần, sẽ như một vị môn thần hộ vệ mặt Liễu Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-111-ngay-thu-muoi-lam-ca-ca-cua-vi-thuan-than.html.]
Hành vi đối với Hồ nhiệt tình mà , lẽ thất lễ, nhưng Phàn Đại chặn cũng giận.
Ngược Tạ Tễ Xuyên, Liễu Vân, mặt lộ vẻ “ hiểu ”, cũng rốt cuộc hiểu cái gì.
Vì Tạ Tễ Xuyên ở bên cạnh với ánh mắt quắc thước, Phàn Đại còn cố gắng tiếp cận nữa, chuyển sang trực tiếp bàn về mục đích đến tìm Liễu Vân .
Hóa Phàn Đại đến đây chỉ vì một thứ —— thủy tinh.
Liễu Vân thì khựng một chút, cảm thấy bất ngờ, đó nghĩ , thấy chuyện cũng hợp tình hợp lý.
Khi thủy tinh đời, công nghệ lưu ly bản địa của Đại Tĩnh bằng các nước Tây Vực.
Do đó, nghề nghiệp chính của nhiều Hồ thương khi đến Đại Tĩnh kinh doanh chính là bán lưu ly.
Lúc đầu khi Liễu Vân nghiên cứu chế tạo thủy tinh, thực chất cân nhắc nhiều, y thậm chí còn nghĩ đến việc gương thủy tinh thịnh hành thể sẽ ảnh hưởng đến sinh kế của những thợ mài gương.
Vì , y đặc biệt sắp xếp những thợ phường thủy tinh, để bọn họ chuyên trách việc mài giũa thấu kính.
Liễu Vân dù cũng chỉ là một quan viên của Đại Tĩnh, y suy tính chu đến cũng chỉ nghĩ đến bách tính nước , suy nghĩ sâu xa về sự ảnh hưởng của thủy tinh đối với Hồ thương.
Chắc hẳn vì sự xuất hiện của Thiên Công Ly phường mà việc làm ăn lưu ly của các Hồ thương chịu đòn giáng nặng nề, bọn họ bây giờ vội vàng đến tìm lối thoát, từ đó tìm đến Liễu Vân, cũng là lẽ thường tình.
Cuối cùng cũng nghĩ đến việc đập vỡ bát cơm của , Liễu Vân trời đất, chớp chớp mắt vẻ vô tội, đó mới hỏi Phàn Đại: “Không Phàn lão đại tìm là dự tính gì? Nếu chỗ nào thể giúp , nhất định sẽ dốc hết sức .”
Nhìn thấy thần sắc của Liễu Vân, Phàn Đại khổ một tiếng, đó như cam chịu mà : “Liễu đại nhân quả nhiên bất phàm, cư nhiên cũng kiến giải về việc chế tác lưu ly.
Ta và các đồng bạn của mang theo lưu ly tinh mỹ đến Đại Tĩnh, thấy lưu ly của Đại Tĩnh cư nhiên còn mỹ lệ hơn cả lưu ly thượng đẳng mà chúng mang tới, hơn nữa còn thực dụng và rẻ tiền hơn.
Ta và các đồng bạn liền suy tính xem, liệu thể chuyển bán thủy tinh của Đại Tĩnh sang tệ quốc .”
Nghe Phàn Đại , Liễu Vân khỏi Phàn Đại một cái, chỉ cảm thấy chẳng trách thể khiến các Hồ thương khác tin phục, quả thực chút bất phàm.
Hắn lặn lội đường xá xa xôi đến Đại Tĩnh làm ăn, khi phát hiện hàng hóa tay trở nên đáng một xu, cư nhiên cũng nản lòng oán hận, ngược lập tức chuyển đổi tư duy, nghĩ đến việc xuất khẩu chuyển thành nhập khẩu.
Công nghệ lưu ly của các nước Tây Vực tuy hơn Đại Tĩnh nhiều, nhưng cũng thể làm rẻ tiền như thủy tinh, quan trọng nhất là, bên đó vẫn nghiên cứu cách làm kính mắt và gương thủy tinh.
Gương thủy tinh khó vận chuyển, lợi nhuận dày, nhưng kính mắt nhỏ gọn nhẹ nhàng, tính thực dụng tính trang trí, nếu thể mang về nước, đủ để bù đắp tổn thất của bọn họ trong ngành !
Nói cho cùng, Phàn Đại chung quy là một thương nhân, thứ cầu chẳng qua là lợi nhuận. Nếu kiếm tiền của Đại Tĩnh, thì kiếm tiền của các lão gia nước cũng là cực .
Chỉ là Phàn Đại với phận Hồ, hợp tác với Thiên Công Ly phường bối cảnh triều đình thì chút khó khăn, Phàn Đại lúc mới đến tìm Liễu Vân, nhờ Liễu Vân tạo chút thuận tiện, để thể nhập một ít kính mắt từ Thiên Công Ly phường mang về nước bán.
Liễu Vân thấy yêu cầu của Phàn Đại thì chút do dự.
Theo lý mà Phàn Đại giúp y nhiều, là y đập vỡ việc làm ăn lưu ly của những Hồ thương , y vốn tính lương thiện, bù đắp cho bọn họ một hai cũng là thể.
Nếu những Hồ thương mang kính mắt về nước bán, cũng thể khiến quốc khố Đại Tĩnh thêm một khoản thu nhập mới.
Thế nhưng kính mắt vật thường, nếu Tây Vực tài, lẽ sẽ thông qua kính mắt mà trực tiếp nghiên cứu —— kính viễn vọng.
Thần khí như kính viễn vọng nếu rơi tay nước khác, đối với Đại Tĩnh mà , là chuyện gì.
Liễu Vân suy nghĩ một chút, định mở miệng từ chối.
đúng lúc , Phàn Đại từ trong túi áo lấy một vật : “Liễu đại nhân tiên đừng vội từ chối tại hạ, nếu ngài sẵn lòng ứng thuận chuyện , nguyện hiến lên một bảo vật —— một món bảo vật mà ngài tìm kiếm nhiều năm.”
Liễu Vân đầy vẻ nghi hoặc sang, liền thấy Phàn Đại lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc hộp gấm to bằng bàn tay.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khi chiếc hộp gấm mở , thấy một khối rễ trông vẻ mộc mạc, thậm chí còn dính chút bùn đất.
Nếu đổi là khác, lẽ sẽ nhận vật , nhưng Liễu Vân rõ thứ trong hộp gấm, liền đột ngột bật dậy.
Y liếc mắt một cái nhận , đây chính là thứ mà khổ công tìm kiếm nhiều năm —— hồng thự!
Vào khoảnh khắc thấy hồng thự, Liễu Vân suýt chút nữa nhận lời thỉnh cầu của Phàn Đại ngay tại chỗ.
Những năm qua, Liễu Vân tuy tốn hết tâm sức khiến sản lượng lương thực ở nhiều nơi nâng cao, nhưng tổng sản lượng lương thực vì sự hạn chế của hạt giống nên chung quy vẫn tồn tại những cục diện khó thể vượt qua.
Một khi gặp thiên tai, bao nhiêu bách tính sẽ chịu đói.
Mà hồng thự chỉ sản lượng mỗi mẫu cực cao, cực kỳ dễ sống.
Nếu Đại Tĩnh loại cây trồng , thể cứu sống bao nhiêu sinh mạng!
Tuy nhiên Liễu Vân những năm qua cũng rèn luyện vài phần trầm , y rõ Phàn Đại mở miệng như , tất sẽ để đường lui, nên đáp ứng ngay lập tức.
Thế là y chỉ chuyện cần tấu báo triều đình , xin bệ hạ thánh tài, và hỏi ý kiến của quần thần, đồng thời nhờ Phàn Đại đưa củ hồng thự trong tay cho y để y dâng lên ngự tiền, cho Cảnh Hi Đế xem qua một hai.
ngờ Phàn Đại tính cảnh giác khá nặng, đáp ứng chuyện , thẳng thừng chỉ khi Liễu Vân đồng ý chuyện , mới hiến lên bảo vật trong tay.
Phàn Đại khi lời , vẻ khá ung dung tự tại, chắc chắn thể nắm thóp Liễu Vân.
Hắn Liễu Vân coi trọng giống , là một chính nhân quân t.ử mười phần, nếu như , Liễu Vân nhất định sẽ trịnh trọng cân nhắc yêu cầu của .
Sự thật đúng là như , lời , Liễu Vân quả nhiên nhíu chặt lông mày, đang suy tư điều gì đó.
Phàn Đại đắc ý Liễu Vân trẻ hơn nhiều tuổi, nhưng bỗng nhiên cảm thấy một trận trời đất cuồng!
Khi hồn , Tạ Tễ Xuyên đè nghiến xuống đất, mà chiếc hộp gấm đựng hồng thự trong tay cũng rơi tay Tạ Tễ Xuyên.
Phàn Đại vùng vẫy tay Tạ Tễ Xuyên, cố gắng ngẩng đầu chất vấn Liễu Vân: “Liễu đại nhân đây là ý gì?!”