Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 101: Ngày Thứ Hai Mươi Ba Làm Ca Ca Bưng Nước

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:40:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Báo giấy là một thứ đồ , chuyện bách tính kinh thành sớm từ lâu.

Vào lúc triều đường sóng gió nổi lên, chuyện Liễu Vân sáng lập báo giấy, mang lợi ích thiết thực cho ít bách tính.

thư, liền thể kiếm một khoản tiền nhuận bút nho nhỏ.

gửi thư, liền thể nhận một khoản tiền công đưa thư.

Quan phủ xây xưởng làm giấy, xưởng in ấn, thể cung cấp cho bách tính nhiều lựa chọn việc làm trong mùa đông.

Hiện nay, một đám trẻ ăn mày nhờ tờ báo một công việc t.ử tế.

Báo giấy còn coi là một thứ đồ ?

Bách tính hiểu những vòng vo tam quốc triều đường, bọn họ chỉ báo giấy là thứ mà Liễu Trạng nguyên nghĩ vì bọn họ, thì bọn họ ủng hộ.

Cho nên khi thấy tiếng rao bán của đám trẻ ăn mày phố, một bách tính tiền nhàn rỗi liền mua một tờ báo về.

Cho dù trong bọn họ chữ, cũng đều cảm thấy cả.

Suy cho cùng một tờ báo tới tám tờ giấy Tuyên lớn, còn là cái gọi là 《Quốc Báo》!

Quốc Báo! Nghe xem! Thật oai phong!

Nghe cái tên còn do hoàng thượng đích ngự bút!

Hai văn tiền mua hớ, mua lừa, ở tiệm sách cũng chẳng mua mấy tờ giấy, nay thể đổi lấy tờ giấy lớn ngự bút của hoàng thượng, đầy chữ, chỉ mang về cất giữ, làm bảo vật gia truyền cũng tồi nha!

Sau đợt bách tính đầu tiên, những bán báo đón tiếp là những sách chút gượng gạo.

Những chút bài xích sự tồn tại của Quốc Báo, nhưng tràn đầy tò mò về nó.

Sau nhiều đắn đo, bọn họ rốt cuộc cũng lục tục mua một tờ Quốc Báo về.

Lúc mua báo, hành tung của nhiều trong bọn họ lén lút mờ ám, khiến đám trẻ bán báo sinh lòng nghi ngờ, chỉ thầm lầm bầm xem nên báo quan .

Theo sát những sách, chính là những kể chuyện trong các quán .

Khi tờ 《Quốc Báo》 mới mắt, các vị kể chuyện đều quá bận tâm, chỉ cảm thấy tờ báo chút mới lạ.

Cho đến khi kể chuyện của Lãm Nguyệt hiên thấy ít bách tính mua báo về nhưng hiểu, lóe lên một tia sáng, cũng bỏ hai văn tiền mua một tờ báo về.

Sau khi xem qua cái gọi là 《Quốc Báo》 , khỏi chấn động sâu sắc...

Chỉ thấy tờ Quốc Báo tám tờ giấy lớn, chất giấy dày dặn, hai mặt của mỗi tờ giấy đều in những dòng chữ vô cùng ngay ngắn, nội dung bên muôn màu muôn vẻ, nếu cắt xén đóng gáy một phen, thậm chí thể gộp thành một cuốn sách nhỏ.

Nhìn kỹ , bên thời sự chính lệnh, tạp văn kể chuyện, phá án bát quái, giải đáp thắc mắc, thậm chí cả bài văn của đại nho.

Bài văn nổi bật nhất trang nhất của tờ báo chính là do Liễu Vân đích chắp bút — 《Khánh Quốc Báo Phát Hành Thư》.

Liễu Vân văn chương lai láng, xong bài văn , kể chuyện lập tức cảm thấy hai văn tiền của tiêu uổng phí, cũng cuối cùng hiểu thế nào là "báo giấy", hiểu ý nghĩa của việc sáng lập 《Quốc Báo》.

Hắn đem bài văn nghiên cứu nghiên cứu hai , mới tiếp tục lật xem xuống .

Sau đó liền thấy một bài 《Hạ Cảnh Hi Tam Thập Niên Văn》 do Trần Dục Văn chắp bút, bên trong chi tiết những sự kiện lớn xảy trong năm Cảnh Hi thứ hai mươi chín, đồng thời chúc mừng năm Cảnh Hi thứ ba mươi sắp đến.

Đáng nhắc tới là, trong bài văn đặc biệt đề cập đến khoa cử năm thứ hai mươi chín, khiến khỏi nhớ phong thái của Trạng nguyên Liễu Vân lúc bấy giờ.

Đọc bài văn , kể chuyện mới phát hiện là một kể chuyện, mà năm ngoái bỏ lỡ nhiều chuyện lớn đến thế!

Hắn còn hóa hiện nay phương thức ghi chép sổ sách thuế lương thực đổi, đồng thời để đảm bảo địa phương vì thế mà ức h.i.ế.p bách tính, Liễu Vân đặc biệt đề xuất phái tuần tra địa phương.

Vì đề nghị của y, triều đình quả thực phát hiện ít phủ nha địa phương mượn cơ hội thu thuế để tham ô lương thực công, và vì thế mà nghĩ nhiều chiêu trò tổn hại.

Ví dụ như khi một địa phương thu thuế, nha dịch sẽ cố tình đá đổ sọt đựng lương thực của bách tính, bắt bách tính đong đầy sọt từ đầu, lương thực đá văng ngoài cuối cùng đều chui túi nha môn.

Tiên sinh kể chuyện tiếp tục lật xem 《Quốc Báo》 xuống , càng xem càng cảm thấy thực sự chút kiến thức hạn hẹp, xem xong tờ Quốc Báo mới coi như mở mang tầm mắt!

Ngay cả còn như , còn lo gì nội dung Quốc Báo thu hút khách uống trong quán?

Nghĩ như , khi hôm nay lên đài kể chuyện, vị kể chuyện trực tiếp vỗ mạnh kinh đường mộc : “Chư vị khán quan, hôm nay chúng chuyện nữ quỷ đòi mạng, cũng kể chuyện quý t.ử kinh thành, chúng hãy về tờ 《Quốc Báo》 mới phát hành hôm nay!”

Hai chữ "Quốc Báo" thốt , tất cả khách uống trong quán đều vểnh tai lên, ngay cả những bên ngoài quán cũng vì thế mà tò mò thò đầu ngó nghiêng ở cửa.

Tiên sinh kể chuyện hài lòng mở chiếc quạt xếp , trực tiếp bắt đầu chiếu theo 《Quốc Báo》 mà .

Từ bản Quốc Báo giảng đến nông sự thuế má giảng đến án oan sai...

Còn đợi giảng đến nội dung phía , Lãm Nguyệt hiên còn chỗ trống, thậm chí chật kín ! Quán bằng mắt thường cũng thể thấy sắp chen chúc đến nổ tung !

Kinh thành nhiều quán , Lãm Nguyệt hiên gì đặc biệt, thấy việc buôn bán của Lãm Nguyệt hiên đột nhiên trở nên như , ông chủ của các quán khác làm còn yên nữa? Vội vàng sai dò la.

Vừa dò la trong Lãm Nguyệt hiên đang về 《Quốc Báo》, các quán lớn trong kinh thành tuy chút nghi hoặc, nhưng vẫn thi làm theo.

Nhất thời, tất cả các kể chuyện trong kinh thành, mỗi đều cầm tay một tờ 《Quốc Báo》.

《Quốc Báo》 vì thế triệt để bước tầm của bách tính kinh thành!

Rõ ràng nơi náo nhiệt nhất trong tết Thượng Nguyên đáng lẽ là phố đèn lồng, nhưng năm nay vì một tờ báo, đều chen chúc trong và ngoài các quán lớn.

Liễu Vân dẫn theo hai phố, thấy sự náo nhiệt trong quán , trong lòng khá là cảm giác thành tựu.

Quay đầu thấy một bé bán báo đeo túi sách, y liền gọi , mua báo.

Cậu bé bán báo tiếc nuối : “ báo tay bán hết , chỉ còn một tờ, vốn định giữ cho ...”

Nói , khuôn mặt của Liễu Vân, kìm đột nhiên đổi giọng : “ nếu ca ca , ... tặng cho đó!”

Nói xong bé nhét tờ báo duy nhất còn trong túi sách tay Liễu Vân, chút ngại ngùng chạy biến như một làn khói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-101-ngay-thu-hai-muoi-ba-lam-ca-ca-bung-nuoc.html.]

Liễu Vân vội vàng đuổi theo định nhét tiền cho bé, ai ngờ bé bán báo tay chân cực kỳ lanh lẹ, chớp mắt lao xa tít tắp, bé vui vẻ vẫy tay với Liễu Vân hét lớn: “Ca ca xinh , yên tâm , một tờ báo vẫn tặng nổi mà!”

Nói xong, bé liền biến mất trong đám đông.

Tự dưng một tờ báo, Liễu Vân ngẩn hồi lâu mới vui vẻ bật .

Tạ Tễ Xuyên nụ của Liễu Vân, bé bán báo chạy , mặc dù nụ của Liễu Vân thể vì một tờ báo đơn thuần, nhưng vẫn khó tránh khỏi chua xót : “Ai thèm tặng chứ, hứ.”

*

như Liễu Vân dự đoán, 《Quốc Báo》 phát hành gây sự săn đón nồng nhiệt của bách tính, cho dù vẫn đang ngoan cố chống cự, báo giấy vẫn nhanh chóng hòa nhập cuộc sống của bách tính.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ngay cả những sách vốn phản đối báo giấy, cũng dần dần cách nào tiếp tục tẩy chay Quốc Báo.

Điều chỉ vì 《Quốc Báo》 ngự bút của hoàng thượng, mà còn vì nó thực sự là một thứ đồ .

Trước khi Quốc Báo phát hành, hưởng lợi vẫn là thiểu ; khi Quốc Báo phát hành, cùng với việc nó dần dần phổ biến rộng rãi trong lãnh thổ Đại Tĩnh, hưởng lợi dần dần đếm xuể.

Trước tiên về những gửi bài cho báo giấy.

Nhóm là những thu nhiều lợi ích nhất khi 《Quốc Báo》 phát hành, nhận tiền nhuận bút, danh tiếng, đạt danh lợi song thu theo đúng nghĩa đen.

Văn nhân đây, nổi danh dựa truyền miệng, chỉ thể chơi trong vòng tròn nhỏ của riêng .

Ngay cả Thẩm Công tuy là đại nho đương thời, cũng nhiều bách tính đến .

hiện nay cho dù là nông phu chốn thôn dã, cũng đều như sấm bên tai đối với đại danh của .

Biết là một lão nhân gia am hiểu sách thánh hiền, thi khoa cử, nhiều bài văn Quốc Báo chắc chắn sai!

Lại ví dụ như Trần Dục Văn, trong kỳ thi khoa cử mặc dù thi đỗ Thám hoa, nhưng vì Liễu Vân ngọc sáng phía , nhiều bách tính căn bản hề chú ý tới .

hiện nay nhờ một bài văn của Quốc Báo, cũng đều nhận thức về , phát hiện hóa trong những cùng năm với Liễu Vân một vị đại tài t.ử như .

Đối với chuyện , ít con cháu thế gia khác ca tụng Trần Dục Văn, đều khỏi chút phá phòng.

Bọn họ một mặt cảm thấy Trần Dục Văn phản bội bọn họ, một mặt nhịn bản cũng lén lút nghiên cứu phương thức gửi bài của 《Quốc Báo》.

Đối với chuyện , Trần Dục Văn những lời bàn tán chỉ lặng lẽ gì, chỉ tĩnh lặng bài văn của và Liễu Vân cạnh .

Trong những gửi bài, thậm chí nhờ mà lọt tầm mắt của bệ hạ.

Phương pháp nuôi lợn mà Chương Chu gửi bài, vì sự cố ngoài ý nên kịp thời gửi đến kinh thành, nhưng bên ngoài kinh thành một nông hộ vì dâng lên phương pháp ủ phân đặc biệt, Cảnh Hi Đế đích ban thưởng mười mẫu ruộng , mười lạng bạc trắng, đồng thời Liễu Vân âm thầm ghi nhớ trong lòng...

Lại đến những hàn môn t.ử bình thường, bọn họ tuyệt đối là hưởng lợi lớn thứ hai khi báo giấy phát hành.

Bởi vì báo giấy vô hình trung làm tan chảy cách giữa bọn họ và thế gia, bọn họ thể thông qua báo giấy để tìm hiểu triều đường, tiếp xúc với các ví dụ thực tế về xét xử án, xem đại nho chú giải sách thánh hiền...

Tất cả những điều đều là những nguồn tài nguyên mà đây bọn họ thể khao khát nhưng thể với tới!

Có thể , ngay khoảnh khắc thấy báo giấy, nhóm trở thành những ủng hộ trung thành nhất của 《Quốc Báo》, nếu tiêu hủy báo giấy, chính là đối đầu với bọn họ!

nếu hưởng lợi rộng rãi nhất, vẫn là những bách tính ngay cả việc học cũng kham nổi.

Bọn họ mặc dù dùng đến tất cả nội dung báo giấy, nhưng sự xuất hiện của báo giấy, giống như một ngọn đèn sáng, quả thực chỉ điểm bến mê cho ít bách tính đang mắc kẹt trong bóng tối.

Ví dụ như báo đăng một vụ án g.i.ế.c chồng nổi tiếng qua các triều đại. Ở một nơi nọ một cô nương cảnh giống hệt nữ t.ử trong vụ án

Cha nàng đều mất, còn hết thời gian để tang, bá phụ của nàng liền bán nàng cho một lão già, nàng vốn cam chịu phận, nhưng kể chuyện trong quán đến vụ án , nàng mới hóa hôn sự trong thời gian để tang tính.

Nàng c.ắ.n răng, liền đem chuyện kiện lên phủ nha.

Phủ nha vốn còn quản "chuyện nhà" , nhưng vì sự tồn tại của 《Quốc Báo》, bách tính đều hôn sự của nàng trong luật pháp tính.

Bất đắc dĩ, Tri huyện địa phương chỉ đành phán hôn sự vô hiệu.

Bất kể cô nương thể thoát khỏi bá phụ , nhưng lúc , nàng quả thực nhờ 《Quốc Báo》 mà thoát một kiếp nạn!

Còn lão nông phu từng thư hỏi tại thu hoạch hoa màu nhà ít nữa.

Bức thư của ông vì miêu tả chi tiết, may mắn Liễu Vân thấy, Liễu Vân bèn đích giải đáp cho ông báo.

Ông lúc mới ruộng nhà sâu bệnh, và thử tiến hành trị liệu những sâu bệnh theo phương pháp của Liễu Vân.

Chưa mấy ngày, hoa màu nhà ông quả nhiên tươi hơn ít, trông vẻ mọc còn hơn cả ruộng nhà hàng xóm!

Trong thiên hạ cũng một ruộng nhà gặp sâu bệnh tương tự, bọn họ làm theo nội dung báo, khi trị liệu sâu bệnh xong, thử phương pháp ủ phân báo, hoa màu trong ruộng đều bằng mắt thường thể thấy mọc càng thêm đáng mừng!

Nhìn những cây hoa màu trĩu hạt, ít lão nông phu mặt mày vàng vọt, đầy nếp nhăn khỏi mừng rỡ rơi nước mắt.

Bọn họ kìm quỳ xuống hôn lên mảnh đất vàng chân, hét lớn: “Cảm tạ ông trời! Cảm tạ tiểu thần tiên!”

*

Báo giấy nhẹ, chẳng qua chỉ vài tờ giấy, nhưng nó thực sự nặng, đủ để đổi cuộc sống của nhiều .

Nó đẩy bánh xe lịch sử cuồn cuộn tiến về phía , cuối cùng khiến những quan văn triều đường đầu là Tạ Minh Chương dần dần im lặng tiếng.

Nhìn tờ báo và sức ảnh hưởng do báo giấy tạo , bọn họ lúc mới cuối cùng nhận ngay từ đầu bọn họ hy vọng chiến thắng.

Và mãi cho đến lúc , bọn họ mới cuối cùng chú ý tới thuật làm giấy và thuật in ấn đằng tờ báo...

Bốn tháng khi báo giấy phát hành, khi Tạ Minh Chương tình cờ gặp Liễu Vân bên ngoài Càn Nguyên điện, nhịn thở dài một tiếng: “Hậu sinh khả úy.”

Người bình thường tiền bối cảm thán như , đều sẽ chỉ khách sáo một câu " ".

Liễu Vân xong ngẩng cao đầu, như một con gà trống nhỏ chiến thắng, nhận lấy lời khen ngợi của Tạ Minh Chương.

Thực tế, y thậm chí còn bổ sung một câu: Thế là gì ? Báo giấy chỉ là sự khởi đầu của thứ, còn cách thế giới mà y mong một xa.

Loading...