Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 1: Ngày Đầu Tiên Làm Ca Ca "Hời"
Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:36:49
Lượt xem: 13
Gió nóng thổi qua, ve sầu râm ran.
Vân Bảo đang trốn bóng cây suy tư về cuộc đời.
Y mới chỉ bốn năm tuổi, đúng độ tuổi vô lo vô nghĩ nhất.
Thế nhưng ngay ngày hôm qua, tuổi thơ vô tư của y thêm một áng mây u ám — y thêm một !
Có thêm một cũng chẳng gì , thời coi trọng “đông con nhiều phúc”, đám trẻ con cũng chẳng suy nghĩ cha nương chỉ một .
Chẳng xa, ngay nhà Vân Bảo, mấy phòng cộng cũng ít trẻ nhỏ .
của Vân Bảo chút đặc biệt — ruột của y!
Từ nhỏ Vân Bảo thường mơ. Trong mơ lúc xuất hiện những tòa nhà cao chọc trời, những con quái vật bằng sắt thép, lúc hiện một câu chuyện.
Câu chuyện kể về một vị Hầu gia và một gia đình nghèo khó vì sự cố mà tráo đổi con cho .
Đứa trẻ nhà nghèo nhầm lẫn trở thành bảo bối trong lòng bàn tay của Hầu phủ, còn đích thiếu gia của Hầu phủ thành một đứa trẻ nhà nông.
Một giả thiếu gia, một thật thiếu gia.
Khi giả thiếu gia ở Hầu phủ ăn sung mặc sướng, thật thiếu gia chỉ thể ở nhà nông uống nước cho no bụng.
Khi giả thiếu gia ở Hầu phủ mặc gấm vóc lụa là, thật thiếu gia năm nào cũng cóng đến nổi mẩn ngứa.
Khi giả thiếu gia ở Hầu phủ sách tập , thật thiếu gia chỉ thể đồng giúp nhặt lúa rơi.
Đợi đến khi thật thiếu gia và giả thiếu gia lớn đến mười sáu tuổi, Hầu phủ mới phát hiện manh mối, tìm thật thiếu gia trở về.
Thật thiếu gia tráo đổi cuộc đời, lòng đầy uất ức.
Giả thiếu gia một sớm chân tướng, cách nào chấp nhận.
Bất kể là thật giả, ai từ bỏ cuộc sống giàu sang phú quý để về quê làm ruộng.
Hai vị thiếu gia đều ở Hầu phủ, mắt, bắt đầu đấu đá.
Trước đây Vân Bảo chỉ coi những gì thấy trong mơ là chuyện kể, xem hai vị thiếu gia đấu đá vô cùng thích thú.
Mãi cho đến hôm qua, khi nương sinh cho y một trong chùa, y thấy vết bớt hình hoa mai lưng mới cảm thấy trời sập —
Thật thiếu gia trong câu chuyện lưng một nốt ruồi hình hoa mai, mà gia đình cha nuôi của hình như… họ Liễu…
Ha! Thật trùng hợp, nhà Vân Bảo cũng họ Liễu!
Hu hu, Vân Bảo mà nước mắt, lòng đầy lo âu. Xác nhận câu chuyện là thật, cả nhà chính là gia đình nuôi pháo hôi của thật thiếu gia trong truyện!
Trong mơ, kết cục của nhà họ Liễu chẳng gì.
Đối với nhà họ Liễu, giả thiếu gia thừa nhận, thật thiếu gia một lòng thoát ly.
Cả nhà họ Liễu còn điều.
Lấy một trăm lạng vàng của Hầu phủ vẫn đủ, luôn miệng nhà ơn dưỡng d.ụ.c với thật thiếu gia, ơn sinh thành với giả thiếu gia, thỉnh thoảng đến Hầu phủ ăn vạ, mượn danh Hầu phủ tác oai tác quái.
Cuối cùng chọc cho Hầu phủ chán ghét, đuổi khỏi cửa, cùng vì tham gia cuộc đấu đá của thật giả thiếu gia mà kẻ điên, tàn, kẻ c.h.ế.t.
Giấc mơ của Vân Bảo trọn vẹn, y nhớ trong mơ một Liễu Vân Bảo , nhưng nếu câu chuyện là thật, tương lai của y hẳn là cùng nhà họ Liễu một mất một còn.
Nghĩ đến cũng thể rơi cảnh “điên, tàn, c.h.ế.t”, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Bảo trắng bệch, cảm thấy thể chờ c.h.ế.t như .
Chỉ là một đứa trẻ bốn năm tuổi như y, làm để tránh kết cục trong truyện đây?
Sớm đổi của y về?
thứ nhất, Vân Bảo Hầu phủ ở .
Thứ hai, Vân Bảo rõ trong mơ Hầu phủ làm thế nào để nhận phận của hai vị thiếu gia.
Nếu y thẳng với nhà rằng nhà bế nhầm, chỉ coi là năng hồ đồ.
Hay là giấu nhẹm chuyện thật giả thiếu gia, đến lúc đó ngăn cản hai nhận ?
Vân Bảo nhăn chiếc mũi nhỏ, thầm nghĩ: Trẻ ngoan dối.
Vậy thì quản thúc nhà họ Liễu, yêu cầu họ khi phận thật giả thiếu gia làm rõ thì đừng đến cửa gây phiền phức?
Có thể thử, nhưng Vân Bảo cảm thấy thật giả thiếu gia và Hầu phủ vốn ưa nhà họ Liễu, nhà họ Liễu an phận đến mấy cũng chắc lòng họ.
Giống như nhà nhị gia gia hàng xóm, ưa nhà thì chính là ưa, Vân Bảo ăn thêm một quả trái cây, nhà nhị gia gia cũng y là “đồ tham ăn”.
Nghĩ đến đây, Vân Bảo bĩu môi bất mãn, đứa trẻ nào mà tham ăn chứ? Nhà nhị gia gia chính là thích y!
Hoặc là… hoặc là… khiến nhà họ Liễu trở nên giàu và quyền thế như Hầu phủ?
Đôi mắt đen láy của Vân Bảo đảo hai vòng, ngày càng sáng lên, cảm thấy tìm cách nhất đời!
Người “vợ chồng nghèo khó trăm bề khổ sở”, thực chỉ vợ chồng? Hễ dính đến nghèo khó thì chẳng gì .
Thật giả thiếu gia đấu đá đến mức đó, xét cho cùng chẳng vì nhà họ Liễu quá nghèo hèn ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nếu nhà họ Liễu tiền thế, cho dù hai nhà bế nhầm con, cũng chẳng đến mức thật thiếu gia giả thiếu gia, chỉ thật giả mà thôi!
Nếu nhà họ Liễu vốn tiền thế, nhà họ Liễu cũng cần đến Hầu phủ ăn vạ gây phiền phức.
vấn đề là, một gia đình nông dân cày cuốc đồng ruộng làm để trở nên giàu và quyền thế?
Vân Bảo cúi đầu, Vân Bảo trầm tư.
Nửa canh giờ , Vân Bảo chạy về nhà, níu lấy vạt áo nãi nãi : “Nãi nãi! Vân Bảo thi khoa cử!”
Liễu gia nãi nãi , chẳng phản ứng gì, cứ tự nhóm bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-1-ngay-dau-tien-lam-ca-ca-hoi.html.]
Bởi vì đứa cháu nhỏ của bà quá nhiều thứ.
Từ khi , thường những lời kinh .
Lúc thì bay lên trời làm cái gì đó hỉ chi lang; lúc thì cho giống lúa ngoài đồng lai tạp để sinh thật nhiều lúa…
Ôi chao, xem, lai tạp cái gì mà lai tạp, thật là hổ c.h.ế.t .
So với những điều đó, đứa trẻ thi khoa cử cũng chẳng gì to tát.
Vân Bảo thấy nãi nãi để tâm đến lời , tức giận phịch xuống đống củi.
Một đứa trẻ nhỏ bé, ngay cả lời cũng chẳng trọng lượng.
Đừng là nãi nãi, đến bữa cơm, khi Vân Bảo nhắc chuyện khoa cử, cả nhà chỉ ha hả hai tiếng sang chuyện khác.
“Nhà lão tam, đặt tên cho cháu trai mới sinh ?” Đại bá của Vân Bảo hỏi cha y.
Cha của Vân Bảo, Liễu Tam Thạch, gãi đầu, đông ngó tây một hồi, cuối cùng dừng mắt thùng cơm : “Hay là gọi thằng nhóc là Phạn Dũng*? Ăn là phúc mà!”
(*Phạn Dũng: Thùng cơm, chỉ ăn hại.)
Người ở quê ai cũng kém khoản đặt tên, thường thấy cái gì thì đặt tên cho con cái nấy.
Ví như Vân Bảo sở dĩ tên là Vân Bảo, là vì lúc sinh mây trời rực rỡ.
Mà giả của Vân Bảo may mắn như , lúc đặt tên cho , Liễu Tam Thạch chỉ thấy thùng cơm!
Cả nhà họ Liễu còn thấy gì , chỉ gật đầu Liễu Tam Thạch lý.
Chỉ tiểu Vân Bảo ngây , thầm than rằng chẳng trách thật thiếu gia khi về Hầu phủ nhà họ Liễu.
Ăn no mặc ấm thì thôi, còn ngày ngày gọi là “Phạn Dũng”, ai mà chịu nổi?
Chưa đến khó , cái tên đặt cho thật thiếu gia là vô cùng hợp.
Thế là Vân Bảo đập bàn, hét lớn: “Không ! Ta đồng ý!”
Y hừ hừ : “Nếu đặt tên là Phạn Dũng, lớn lên, sẽ tưởng chúng đang mắng ăn hại.”
Lời của Vân Bảo trọng lượng, nhắc đến chuyện thi khoa cử chỉ ; phản đối cha , cha y cũng coi trọng, còn trêu y: “Vân Bảo thích tên cha đặt cho ? Vậy Vân Bảo tên là gì?”
Vân Bảo suy nghĩ một lát, thốt hai chữ: “Tễ Xuyên.”
Cái tên thực do Vân Bảo đặt, mà là tên thật thiếu gia khi về Hầu phủ tự đặt.
Vân Bảo lắc đầu nghêu ngao lặp lời của Hầu gia trong mơ: “Vân tiêu vũ tễ, xuyên lưu bất tức*, nguyện cho con … bĩ cực thái lai, tiền đồ vạn dặm.”
(*Mây tan mưa tạnh, sông chảy ngừng.)
Cả nhà họ Liễu khỏi ngẩn . Liễu Tam Thạch còn ngoáy ngoáy tai.
Hắn vốn chỉ trêu đứa con trai đáng yêu của , ngờ tiểu Vân Bảo thật sự đặt tên cho , mà còn năng đấy.
Người nhà họ Liễu đều từng học, nhưng ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy. Lời thấy văn vẻ, rõ ràng là lời của học mới !
“Con trai, cái gì mà Xuyên, con ai ?” Liễu Tam Thạch hỏi.
“Nói các cũng tin.” Vân Bảo vẻ già dặn lắc đầu, “Đây là mơ thấy!”
Đứa trẻ bốn năm tuổi tâm cơ, chuyện Vân Bảo mơ, cả nhà đều , những thứ như hỉ chi lang, lai tạp, cũng đều y là trong mơ mà .
Vân Bảo cũng từng với họ trong mơ còn thể gặp học!
Liễu Tam Thạch nhất thời cảm thấy Vân Bảo bừa, nhất thời cảm thấy cái tên “Tễ Xuyên” giống như đặt bừa.
Hắn luôn cảm thấy nếu làm rõ chuyện , ăn cơm cũng ngon.
Vì sáng sớm hôm , cầm theo hai quả trứng gà, dắt Vân Bảo tìm tư thục trong thôn.
“Con trai ngoan của , lời hôm qua một nữa.” Liễu Tam Thạch .
Vân Bảo liền tên của giả một nữa.
Tư thục cầm hai quả trứng gà, vuốt râu gật đầu, khen ngợi: “Không tệ, là một cái tên .”
Thấy Vân Bảo bậy, Liễu Tam Thạch trong lòng kinh ngạc, đó vui vẻ bế con trai về nhà, khoe khoang với những khác trong nhà: “Ha ha, Liễu Tam Thạch thật sự sinh một tiểu Văn Khúc tinh! Tiên sinh trong tư thục cũng tên đặt cho tệ!”
Những khác trong nhà họ Liễu cũng mừng kinh ngạc.
Vân Bảo từ nhỏ hoạt bát đáng yêu, cả nhà đều thích y, qua chuyện , càng cảm thấy Vân Bảo tầm thường.
Từ đó, tên của “hời” của Vân Bảo định , gọi là Liễu Tễ Xuyên.
Vân Bảo ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, bước khệnh khạng đến tã lót của Liễu Tễ Xuyên: “Đệ , cứu vớt cuộc đời của ngươi đó!”
Lời tuy phần khoa trương, nhưng cũng vài phần đạo lý. Một cái tên tuy thể giúp nghịch thiên cải mệnh, nhưng cũng thể giúp đứa trẻ tránh nhiều lời chế nhạo.
Đứa trẻ sơ sinh hiểu gì, chỉ mút ngón tay, ca ca giả của , “khúc khích” .
Tên của Liễu Tễ Xuyên định xong, nhưng chuyện Vân Bảo thi khoa cử vẫn .
Biết Vân Bảo là Văn Khúc tinh hạ phàm, gia gia nãi nãi nhà họ Liễu động lòng.
đêm đó, Liễu gia nãi nãi ôm hũ tiền tiết kiệm của đếm tới đếm lui, cũng đếm thêm một đồng nào.
Bà gì, chỉ lão bạn đời của một cái uể oải xuống.
Người lớn cả ngày cày cấy, nhắc gì đến khoa cử nữa, Vân Bảo tuy thất vọng nhưng vì thế mà chán nản.
Cầu bằng cầu !
Vân Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ, từ bỏ, quyết định tự kiếm tiền thúc tu học!