[Thập niên 90] Cẩn Ngôn - Chương 237: Nhật Bản Sa Lầy, Vạn Dặm Quy Hương
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:09:35
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức tàu buôn đ.á.n.h chìm nhanh chóng đăng tải trang nhất các tờ báo lớn ở Mỹ.
Đã tiền lệ về tàu ngầm Đức, Mỹ đặc biệt nhạy cảm với việc tàu buôn tập kích. Chính vì tàu buôn Arabic tàu ngầm Đức đ.á.n.h chìm mà Mỹ mới đoạn tuyệt quan hệ ngoại giao với Đức, cộng thêm việc Đức ý định kết minh với Mexico, Mỹ mới tuyên chiến với Đức.
Đại quân Mỹ tại mặt trận phía Tây châu Âu đang tiến nhanh như chẻ tre ở Saint-Mihiel, đầy hai ngày đột phá phòng tuyến quân Đức, bắt sống 13.000 , thu giữ hơn bốn trăm khẩu đại pháo. Người Mỹ đang hết lời ca ngợi chiến tích , trong lúc đang phấn khích tột độ thì nhận tin bất hạnh như . Có thể tưởng tượng Hoa Kỳ sẽ phẫn nộ đến mức nào.
Mặc dù đa các tờ báo chỉ dùng những từ ngữ như “ lẽ”, “đại khái”, nhưng những sống sót sự kiện chìm tàu khi trả lời phỏng vấn của phóng viên khẳng định chắc chắn: “Là Nhật Bản!”
“Trên tàu ngầm biểu tượng của Nhật Bản! Tôi đó là quốc kỳ Nhật Bản!”
Không lâu , một con tàu buôn khác của Mỹ đ.á.n.h chìm gần quần đảo Philippines, bất kỳ ai sống sót. Liên kết thời gian và địa điểm của hai chìm tàu, ngọn lửa nghi ngờ một nữa thiêu đốt lên Nhật Bản.
Người Nhật Bản sinh sống tại Mỹ thể cảm nhận sự đổi của môi trường xung quanh, ánh mắt của những cảnh sát da trắng trở nên vô cùng thiếu thiện cảm, cuộc sống trở nên gian nan hơn bất cứ lúc nào đây.
Nguyên bản, loại cảm giác lo sợ chỉ thuộc về Hoa Hạ. Mỹ dự luật bài Hoa rõ ràng, Hoa Hạ luôn là đối tượng chế giễu và khinh nhục.
Theo những chiến thắng liên tiếp của Hoa Hạ trong các cuộc chiến đối ngoại, nhiều hàng hóa tràn Mỹ, cộng thêm chiến quả đạt khi xuất quân sang châu Âu, các tờ báo và đài phát thanh Mỹ bắt đầu chuyển hướng dư luận. Mặc dù lời lẽ vẫn còn gai góc, nhưng rõ ràng “ thiện” hơn nhiều.
Thế kỷ , một lượng lớn công nhân Hoa ôm ấp giấc mộng tìm vàng, lừa lên những con tàu hàng hướng về lục địa Mỹ, họ miệt thị gọi là “heo con”. Làm những công việc khổ cực nhất, mệt nhọc nhất, nhiều bỏ mạng nơi đất khách quê .
Người Hoa Hạ lao động gian khổ, một lời oán thán, vì chẳng qua chỉ là mong chút thù lao ít ỏi để nuôi sống gia đình.
Khi làn sóng bài Hoa ở Mỹ xuất hiện, ngay cả chút hy vọng xa vời đó cũng thể đạt . Đánh đập, tàn sát, xua đuổi, càng trở thành chuyện thường ngày.
Cảnh sát da trắng thấy Hoa Hạ ấn ngã xuống đất đá đ.á.n.h nhục mạ, những tiến lên ngăn cản, ngược còn khoanh tay xem như một trò tiêu khiển. Nếu Hoa nào phản kháng, kết cục duy nhất chính là tống cục cảnh sát, ở nơi đó, họ sẽ đối mặt với những t.h.ả.m cảnh còn bi t.h.ả.m hơn.
Có nghĩ đến việc về nhà, cho dù mạo hiểm chính phủ Thanh c.h.é.m đầu.
một tờ vé tàu mỏng manh khiến con đường về nhà trở thành hào sâu ngăn cách. Họ đổ m.á.u đổ mồ hôi, tiền kiếm thậm chí đủ để mua một tấm vé về nước!
Nghe vẻ khoa trương, nhưng đây là sự thật xảy với nhiều công nhân Hoa.
Giờ đây, Hoa Hạ trở nên cường thịnh, những lưu học sinh và thương nhân từ trong nước sang với họ rằng, ở Hoa Hạ, họ thể tìm việc làm, nếu một ngón nghề tinh thông thì càng cần lo lắng về kế sinh nhai.
“Trong nước đang tu sửa đường sắt, còn nhiều nhà máy đang tuyển công nhân.” Một thanh niên bước xuống tàu thủy với những Hoa Hạ đang tụ tập ở bến tàu: “Chính phủ kế hoạch di dân sang Siberia, mỗi đều thể chia đất. Ngay cả khi thể làm việc trong nhà máy, cũng thể trồng trọt, hơn là ở đây cơm áo khó bảo , bắt nạt.”
“Cho dù tiền mua vé tàu cũng , thể đến lãnh sự quán Hoa Hạ tại Mỹ, thể về nhà .”
Có bán tín bán nghi, nhưng nhiều hơn lựa chọn tin tưởng. Mặc dù nửa đời từng bước chân “nha môn quan phủ”, nhưng giấc mơ về nhà vẫn thúc giục họ lấy hết can đảm, bước bước đầu tiên.
Dưới sự hợp tác giữa Chính phủ Liên hiệp Hoa Hạ và các bang phái Hoa như Trí Công Đường, từng đợt công nhân Hoa và hậu duệ của họ bước lên những con tàu khách trở về quê hương. Tổ quốc rộng mở vòng tay đón chờ họ trở về.
Trên tàu ít những cụ già tóc trắng xóa, theo tiếng còi tàu vang lên, mảnh đất phía từng cho họ hy vọng nhưng cũng là nơi chôn vùi hy vọng, đôi bàn tay già nua che lấy đôi mắt, nước mắt tuôn rơi qua kẽ tay. Về nhà, cuối cùng cũng thể về nhà ...
Người Hoa Hạ mở con đường về nhà, nhưng cuộc sống của Nhật Bản trở nên nước sôi lửa bỏng.
Không lâu khi sự cố chìm tàu xảy , Mỹ tìm đến công sứ Nhật Bản tại Mỹ, yêu cầu Nhật Bản đưa một “lời giải thích” cho Hoa Kỳ.
Chính phủ Nhật Bản tin tức thì kinh hãi.
Thủ tướng Terauchi Masatake vội vàng triệu kiến Bộ trưởng Hải quân, yêu cầu xác nhận chuyện do Nhật Bản làm, nếu sẽ rắc rối lớn!
Địa điểm và thời gian chìm tàu quá mức trùng hợp, vặn chiến hạm Nhật Bản đến quần đảo Philippines “làm việc”. Nếu là tấn công nhầm, thì...
Terauchi yên, Bộ trưởng Hải quân khi hỏi thăm hạm trưởng của mấy chiếc tuần dương hạm, khẳng định trả lời rằng chuyện liên quan đến Nhật Bản.
“Thưa ngài, Bộ Hải quân vẫn phái tàu ngầm tham gia hành động.” Bộ trưởng Hải quân vẻ mặt nghiêm túc, “Đội tàu ngầm của Hạm đội 2 vẫn luôn lưu hải cảng, chiếc nào xuất động.”
“Vậy thì ai đ.á.n.h chìm tàu của Mỹ, còn khéo ở Philippines!”
Bộ trưởng Hải quân gì, trong lòng suy đoán, liệu thể là Hoa Hạ ? Hoa Hạ từ khi nào tàu ngầm?
Bởi vì tổ chức tình báo của Nhật Bản thiết lập tại Hoa Hạ phá hủy , đối mặt với Hoa Hạ hiện nay, Nhật Bản giống như kẻ mù chữ, những gì thể thấy chỉ là bề nổi, còn những tầng sâu hơn thì đừng hòng nghĩ tới. Tin tức mà Công sứ Nhật Bản tại Hoa Hạ là Yamaza Enjirō gửi về nước ít đến t.h.ả.m thương, những thủ đoạn kết giao với quan viên Hoa Hạ còn tác dụng. Những quan viên Hoa Hạ mà tiếp xúc đều là những kẻ “cực kỳ xảo quyệt”.
Tiền thì vẫn nhận, nhưng đừng hòng cài cắm quân cờ, chuyện nhờ vả thì tăm cũng thấy .
“Dù thế nào nữa, nhất định chứng minh sự việc liên quan đến Nhật Bản!” Thủ tướng Terauchi lạnh giọng : “Trong thời gian đừng đến Philippines nữa, cho đến khi tình hình định .”
“Rõ!”
Thủ tướng Terauchi và Bộ trưởng Hải quân thương định kế hoạch chia thực hiện, ngờ ngay trong lúc đang bàn bạc, hai chiếc tuần dương hạm của Nhật Bản một nữa nhổ neo. Vừa vặn đụng một chi hạm đội của Hạm đội Đại Tây Dương Mỹ đang phụng mệnh đến gần quần đảo Philippines để điều tra sự kiện chìm tàu.
Lịch sử đùa một ván bài “ác liệt” với Nhật Bản, và kết quả của trò đùa là chí mạng.
Bộ trưởng Hải quân tin tàu nhổ neo thì cảm thấy , chỉ thể ôm tâm lý cầu may, hy vọng Mỹ hành động nhanh đến thế. liên tiếp mấy ngày thấy tuần dương hạm trở về, tâm chìm xuống đáy biển, tay chân lạnh toát.
Đã xảy chuyện , nhất định là xảy chuyện !
Ngay khi Thủ tướng Terauchi đang lo lắng thôi vì sự kiện chìm tàu ở Philippines, thì trong nội bộ Nhật Bản cũng yên .
Từ tháng Tám, phong trào bạo động chiếm gạo bùng nổ từ Hokkaido một nữa leo thang, Tokyo, Osaka và nhiều nơi khác đều xuất hiện tình trạng cửa hàng gạo cướp, thương nhân bán gạo đ.á.n.h đập. Cảnh sát điều động đến nhưng đám đông những giải tán, ngược còn xảy xung đột với cảnh sát. Đến cuối tháng Chín, công nhân cũng gia nhập, các cuộc bãi công diễn liên miên, một lượng lớn công nhân và nông dân xuống đường đối đầu với cảnh sát, những ngôn luận phản đối chính phủ cấm đoán nhưng vẫn mọc lên như nấm.
“Hoặc là để chúng ăn no bụng, hoặc là lật đổ chính phủ!”
“Lũ Hoa Hạ vô năng chiếm vùng lãnh thổ rộng lớn, còn chúng đến gạo tẻ cũng mà ăn!”
“Terauchi là kẻ nhát gan, chúng cần một thủ tướng nhát gan!”
Bãi công và diễu hành khiến nền kinh tế Nhật Bản mới khôi phục đôi chút chịu đòn giáng nặng nề. Cứ đà , đừng đến việc trả hết nợ cho Anh quốc tái chiếm Hoa Hạ, e rằng trong ba mươi năm tới Nhật Bản đều sống trong nghèo đói.
Khổ nỗi Mỹ tìm đến tận cửa!
Nội các vốn kế hoạch mượn cuộc cách mạng ở Nga, lợi dụng phận nước Hiệp Ước để xuất quân sang Siberia. Chưa đợi Sư đoàn 12 lên tàu hỏa thì tin Hoa Hạ và chính phủ Xô Viết ký kết “Hiệp ước Ulan-Ude”, gần nửa Siberia rơi túi Hoa Hạ, chặn con đường tiến Nga từ Đông Siberia của Nhật Bản.
Người Hoa Hạ sẽ cho phép Nhật Bản đổ bộ từ hải cảng do nắm giữ ? Đừng mơ!
Băng qua Bắc Băng Dương ư? Chỉ sợ tới Nga, lũ Nhật lùn tàu c.h.ế.t cống hết .
“Khốn kiếp!”
Thủ tướng Terauchi tức giận đến mức ném vỡ chén . Không thể xuất quân sang Siberia thì thể lấy cớ trì hoãn nợ nần với Anh, cũng thể vay tiền từ các thành viên khác của phe Hiệp Ước. Lúc nước Anh do chiến tranh kéo dài nên quốc khố trống rỗng, giảm miễn nợ cho Nhật Bản ư? Không tăng thêm lãi suất là lắm .
Mặc dù Nhật Bản chính thức “từ bỏ” khoản bồi thường năm Canh Tý, nhưng Anh bàn giao hải quan cho Hoa Hạ, Nhật Bản nhảy dựng lên cũng vô dụng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tất cả rắc rối đều tập trung bùng nổ cùng một lúc, Terauchi Masatake hiểu rõ rằng, chiếc ghế thủ tướng của sắp lung lay . Sớm thế , thà ở Triều Tiên dọn dẹp đống hỗn độn còn hơn là như hiện tại!
Ít nhất ở Triều Tiên còn thể g.i.ế.c . Còn ở Nhật Bản, phái quân đội cũng thể g.i.ế.c sạch những bạo động, càng cần đến lũ “quỷ súc” Mỹ đang tìm đến tận cửa!
Nếu Toàn quyền Triều Tiên Hasegawa Yoshimichi ý nghĩ của Terauchi Masatake, lão sẽ cảm tưởng thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thap-nien-90-can-ngon/chuong-237-nhat-ban-sa-lay-van-dam-quy-huong.html.]
Terauchi cho rằng đống hỗn độn ở Triều Tiên dễ xử lý hơn vấn đề nghiêm trọng mà Nhật Bản đang đối mặt, nhưng Hasegawa thì thắt cổ tự t.ử .
Kể từ khi nội các lệnh dốc lực vơ vét của cải ở Triều Tiên, phong trào phản kháng trong nước Triều Tiên ngày càng lớn mạnh. Trong tháng Tám, quân phản kháng còn từng đ.á.n.h tới tận ngoại ô Seoul, trong thành cũng nổ khởi nghĩa. Sư đoàn 20 và Sư đoàn 19 rút về từ Bình Nhưỡng dùng hết sức bình sinh mới trấn áp cuộc khởi nghĩa và đ.á.n.h lui quân phản kháng.
Khổ nỗi lúc chính phủ Hoa Hạ phát biểu tuyên bố, khẳng định vô cùng quan tâm đến tình hình Triều Tiên. Nói suông thì quan trọng, điều Toàn quyền Hasegawa lo lắng chính là liệu Hoa Hạ nhân cơ hội xuất quân .
Lúc Nhật Bản vì chiếm lĩnh Triều Tiên mà dùng thủ đoạn, khi đ.á.n.h bại hạm đội Bắc Dương thì khí thế càng thêm kiêu ngạo. Giờ đây vị thế đảo ngược, chỉ vì một lời tuyên bố của chính phủ Hoa Hạ mà Nhật Bản lo lắng đề phòng ngày đêm.
Hasegawa Yoshimichi gửi điện về nước, cả bức điện chỉ một ý duy nhất: Hoa Hạ mà xuất quân thì chút binh lực ở Triều Tiên chắc chắn chống đỡ nổi, làm đây?!
Bộ Tổng tham mưu hồi đáp chậm trễ, phong trào phản kháng ở Triều Tiên càng lúc càng nghiêm trọng, ngay cả vị cựu vương Lý Hi đang giam cầm cũng những hành động liên tiếp, dường như lo lắng Hasegawa sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u để làm bô tiểu.
Thế cục Triều Tiên, tình hình nội bộ Nhật Bản, cộng thêm một nước Mỹ đang hùng hổ dọa , Terauchi Masatake cuối cùng cũng chịu đựng nổi. Vào cuối tháng Chín, lấy lý do bệnh để từ chức thủ tướng, buông xuôi làm nữa, mà cũng làm nổi nữa.
Yamagata Aritomo vốn định đề cử Saionji Kinmochi, từng hai lập nội các, nhưng Saionji từ chối và đề cử Hara Takashi, một xuất bình dân và cũng tư tưởng lập hiến, lập nội các.
“Tình hình trong nước bắt đầu cần như thế.”
Hara Takashi lên đài đại diện cho một loại thỏa hiệp của chính phủ Nhật Bản đối với “dân chủ”, cũng khiến sự phản đối của dân chúng đối với chính phủ giảm bớt đôi chút. Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, vị thủ tướng bình dân đầu tiên của Nhật Bản thể thành tâm nguyện chính trị của , nhiệm kỳ kết thúc ám sát.
Tuy nhiên, lúc nội các Hara Takashi vẫn phát huy tác dụng tích cực nhất định, ít nhất là phong trào trong nước đối đầu hơn hai tháng qua cuối cùng cũng trạng thái bình , vấn đề nghiêm trọng mà chính phủ Nhật Bản đối mặt đều chuyển hướng nước ngoài.
vấn đề nước ngoài còn khó giải quyết hơn vấn đề trong nước.
Triều Tiên tạm thời bàn tới, Mỹ dễ dàng đuổi như ?
Con đại bàng đầu trắng chọc giận xòe bộ móng vuốt sắc nhọn, dính m.á.u thì sẽ chịu bãi hưu.
Lý Cẩn Ngôn nhận điện báo từ nhân viên tình báo gửi về, cũng quá nhiều biểu cảm. Sau khi xem xong, gấp tờ điện báo và : “Chú Ách, phái gửi tin cho Tư Đồ Mậu, bảo ông nhanh chóng rút .”
Nhật Bản một chân bước vũng bùn, chân lún xuống chỉ là chuyện sớm muộn, cần thiết dây dưa với lũ lùn nữa. Chẳng mấy chốc, bọn chúng cũng nổi .
“Phía Nga tin tức gì ?”
Chú Ách lấy giấy bút mang theo bên , một dòng chữ đưa cho Lý Cẩn Ngôn.
Nhìn thấy nội dung đó, mắt Lý Cẩn Ngôn chợt trợn tròn. Không trách kinh ngạc, Kirov thế nhưng thế Trotsky, phụ trách huấn luyện quân đội cho chính phủ Bolshevik. Khasan cũng trở thành chỉ huy cấp cao trong quân đội, xuất “ ” càng khiến nhận sự tán thưởng của cấp cao chính phủ, trao quân hàm Thượng tá. Trotsky, vốn nên là sáng lập Hồng quân, vì vụ ám sát Vladimir (Lenin) mà liên lụy, đẩy rìa quyền lực của chính phủ Bolshevik.
Lý Cẩn Ngôn cảm thấy thật thể tin nổi.
Lịch sử vẫn tiến về phía theo quỹ đạo định sẵn, nhưng đường luôn vô tình rẽ sang những lối khác.
Khasan thành công thâm nhập tầng lớp thượng lưu của quân đội, tự nhiên sẽ thuận tiện cho thu thập tình báo, nhưng cũng làm tăng độ khó khi rút . Nếu phận bại lộ, tuyệt đối là cửu t.ử nhất sinh.
Đối với “kẻ thù” bên trong, Bolshevik luôn bao giờ nương tay. Số sĩ quan c.h.ế.t tay lẽ còn nhiều hơn cả c.h.ế.t tay Đức trong Thế chiến II.
“Chú Ách, tình hình của Khasan nguy hiểm.” Lý Cẩn Ngôn nhíu chặt mày, “Hắn tính đến chuyện rút lui thế nào ?”
Chú Ách gật đầu cũng lắc đầu, Lý Cẩn Ngôn đoán câu trả lời.
“Chú Ách...” Giọng chút khàn , định gì đó nhưng cuối cùng thốt chữ nào.
Cuối tháng Chín, tại mặt trận phía Tây châu Âu, quân đội Bỉ cùng quân Anh đ.á.n.h chỗ lồi Ypres. Người Bỉ đặc biệt vui mừng khôn xiết, trong bốn năm chiến tranh, phần lớn lãnh thổ Bỉ quân Đức chiếm đóng, một lượng lớn Bỉ buộc lưu vong nước ngoài, giờ đây họ cuối cùng thể về nhà.
Ở tuyến phía Bắc, quân đội Bỉ cũng biểu hiện vô cùng dũng mãnh, so với Anh, họ chiến đấu để giành lãnh thổ. Cho dù quân Đức đường rút lui áp dụng chính sách tiêu thổ, để bất cứ thứ gì dọc đường, Bỉ cũng quan tâm. Nhà cửa thể xây , ruộng vườn thể khai khẩn , hiện tại họ chỉ trở về quê hương của .
Quân viễn chinh Hoa Hạ khi công phá Amiens bước giai đoạn nghỉ ngơi ngắn ngủi. Quân viễn chinh Mỹ nhờ trận Saint-Mihiel mà lòng tin tăng vọt, bám sát quân Đức rời. Nhiệt huyết dâng cao khiến những cao bồi Mỹ tin rằng họ sẽ sớm đ.á.n.h Berlin.
Trên thực tế, quân Mỹ đ.á.n.h bại ở Saint-Mihiel chỉ là các đơn vị hậu cần của Đức, đụng những đơn vị tinh nhuệ. Dù , việc thể độc lập giành một chiến thắng cũng đủ để tướng Pershing nở nụ .
Quân đội Mỹ sẽ tiếp tục chứng minh bản , ông lệnh cho các đơn vị tiến về phòng tuyến Hindenburg, tiến rừng Argonne.
Quân Đức lúc đang kế hoạch rút lui quy mô lớn khỏi các khu vực chiếm đóng. Sau trận Amiens, Bộ Tổng tư lệnh quân Đức ban hành mệnh lệnh .
Ngày 26 tháng 9, Bulgaria rút khỏi cuộc chiến. Ludendorff kiến nghị Hindenburg rút quân khỏi các khu vực chiếm đóng ở châu Âu, đồng thời dựa 14 điểm của Tổng thống Mỹ Wilson để cầu hòa với phe Hiệp Ước. Tình hình chiến trường vô cùng bất lợi cho Đức, cầu hòa lúc thì tình hình sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Hindenburg chấp nhận kiến nghị của Ludendorff, tâu lên Đức hoàng Wilhelm II: “Ngưng chiến lúc là để tránh một t.h.ả.m họa lớn hơn.”
Vì sự phong tỏa biển của Anh, cuộc sống của Đức ngày càng sa sút. Binh lính tác chiến ở tiền tuyến cũng giống như dân thường ở hậu phương đều đang chịu đói. Binh lính dù kiên cường đến cũng thể chiến đấu với cái bụng rỗng. Kinh tế liên tục sẽ chỉ gây hại cho sự thống trị của Đức hoàng, Sa hoàng Nicholas II lật đổ chính là tấm gương tày liếp.
Wilhelm II dẫm vết xe đổ của em họ, ông chấp nhận kiến nghị của Hindenburg.
Đầu tháng Mười, đại dịch cúm Tây Ban Nha càn quét châu Âu bùng nổ , mỗi ngày đều c.h.ế.t vì bệnh tật. Dù là binh lính tiền tuyến quý tộc và dân thường ở hậu phương, ai thể may mắn thoát khỏi. Khi tin vua Tây Ban Nha cũng nhiễm bệnh, nỗi sợ hãi bắt đầu lan rộng.
Cái C.h.ế.t Đen suýt chút nữa hủy diệt cả châu Âu, nhiều cho rằng vận rủi một nữa giáng xuống.
Không thể xác định nguyên nhân, t.h.u.ố.c đặc trị, ngày càng nhiều nhiễm bệnh, tình hình tệ nhất là ở Tây Ban Nha, cả thị trấn đều là bệnh.
Bệnh viện quá tải, giá khẩu trang cao ngất ngưởng. Một bác sĩ chọn mua Sulfanilamide với giá cao để điều trị cho bệnh nhân viêm phổi, nhưng đợi bệnh nhân khỏi hẳn thì bác sĩ và y tá ngã xuống.
Binh lính chiến đấu ở tiền tuyến cũng ít mắc bệnh, lượng nhiễm liên tục tăng lên.
Người châu Âu cảm thấy kinh hoàng, Mỹ cũng bó tay biện pháp. Lúc , phát hiện rằng quân viễn chinh Hoa Hạ cho đến nay binh lính nào t.ử vong vì căn bệnh . Cho dù binh lính mắc bệnh, họ cũng sẽ nhanh chóng khỏi bệnh sự điều trị của các y sĩ theo quân đội.
Người đầu tiên phát hiện điều là Mỹ. Khi một binh lính sốt cao khác khiêng , một y sĩ Mỹ từng tiếp xúc với quân viễn chinh Hoa Hạ đột nhiên : “Người Hoa Hạ nhất định cách!”
“Người Hoa Hạ?”
“ , họ ít khi bệnh, cho dù bệnh cũng t.ử vong.”
Suy đoán của y sĩ Mỹ thu hút sự chú ý của cấp , tin tức nhanh chóng đưa đến mặt tướng Pershing. Chiến tranh tiến hành đến lúc , chỉ còn cách thắng lợi một bước chân, nếu vì dịch bệnh bùng phát mà dừng bước, thể sẽ nảy sinh những biến khác.
Trong bộ chỉ huy quân viễn chinh Hoa Hạ, Tống Võ đặt điện thoại xuống, đầu với Lâu thiếu soái đang xem bản đồ: “Liệt Phong, việc tính đây?”
“Tôi thấy cần quản.” Mã thiếu soái ở bên cạnh gõ gõ chiếc mũ sắt đặt bàn, “Làm khéo đổ hết lên đầu chúng . Chẳng bệnh là do chúng mang đến ? Nếu họ Long ngăn , lão t.ử tẩn c.h.ế.t thằng ranh đó !”
“Sao lôi ?” Long thiếu soái nhíu mày.
Vài vị thiếu soái theo đợt quân viễn chinh thứ hai hiểu rõ nội tình trong quân nên tùy tiện lên tiếng. Xem tình hình thì quan hệ giữa họ cũng chẳng .
“Không t.h.u.ố.c chữa bệnh.” Lâu thiếu soái cuối cùng cũng ngẩng đầu, đặt bút chì xuống, “Cứ thật .”
“Lúc chúng uống thuốc, đám Mỹ đó đều thấy cả.”
Giọng Lâu thiếu soái bình thản: “Nói với họ là uống t.h.u.ố.c Trung y thể phòng ngừa, họ chịu uống ?”
Mọi , đúng , cho họ thì cũng chắc chịu uống.
Còn về loại t.h.u.ố.c đặc trị mà Lý Cẩn Ngôn từng nhắc đến trong điện báo, do Kiều Nhạc Sơn và Đinh Triệu nghiên cứu phát triển, Lâu thiếu soái vẫn ý định tiết lộ cho nước ngoài .