[Thập niên 90] Cẩn Ngôn - Chương 234: Hiệp Ước Ô Lan Ô Đức Và Huyết Chiến Cambrai

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:09:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Dân Quốc thứ tám, tức ngày 24 tháng 2 năm 1918 theo công lịch, nước Đức và Xô Nga tái khởi động cuộc đàm phán đình chiến.

Cuộc đàm phán thể là đầy rẫy những biến cố bất ngờ, tầng lớp lãnh đạo Xô Nga vẫn thống nhất ý kiến, cuối cùng vẫn là do thái độ của Trotsky đổi mới khiến lời thề “ thể hòa đàm thì từ chức” của Vladimir ứng nghiệm. Một ngày khi đại diện Xô Nga lên đường tới Brest, quân đội Đức vẫn phát động tấn công mạnh mẽ ở mặt trận phía Đông, dù là thật giả thì điều quan trọng là Nga cuối cùng “chịu thua”.

Sau hơn một tuần đàm phán, Xô Nga chấp nhận cắt nhường một vùng lãnh thổ rộng lớn, mất một lượng lớn dân cư, đồng thời bồi thường cho nước Đức 6 tỷ Mark để đổi lấy việc rút khỏi cuộc đại chiến.

Ký tên hiệp ước ngoài đại diện hai bên đàm phán còn Đế quốc Áo-Hung, Thổ Nhĩ Kỳ và Bulgaria.

Một khi hiệp ước ký kết, nước Nga chỉ mất lãnh thổ và dân cư, mà còn mất cả các khu công nghiệp, khoáng sản tại vùng cắt nhường, cùng với hệ thống đường sắt xây dựng từ thời Sa hoàng.

“Hiệp ước Brest-Litovsk” khiến gấu Bắc Cực tổn thương nguyên khí nặng nề, nhưng đó vẫn là kết thúc.

Quân đội Hoa Hạ đang chiếm giữ Đông Siberia và Trung Siberia, lực lượng Bạch vệ đang hoạt động tại Tây Siberia, cùng với phe Bảo hoàng tập hợp quanh Nữ đại công Tatiana và Hoàng thái tử, tất cả đều là mối họa tâm phúc của chính quyền Xô non trẻ.

Bạch vệ và phe Bảo hoàng thậm chí còn là mối đe dọa lớn hơn cả quân đội Hoa Hạ.

Trước khi “Hiệp ước Brest-Litovsk” ký kết, Trotsky bãi nhiệm chức vụ Ủy viên Nhân dân Ngoại giao, Ủy viên Ngoại giao mới làm theo ý kiến của Vladimir. Để giải quyết triệt để các vấn đề nội bộ, tầng lớp lãnh đạo Xô Nga một nữa biểu quyết, cho rằng thể tiến hành đàm phán với chính phủ Hoa Hạ. Nếu đến “Hiệp ước Brest-Litovsk” còn ký , thì còn gì là thể thương lượng?

Thái độ của Bukharin và những khác vẫn cứng rắn, Trotsky cũng bày tỏ ý kiến phản đối, nhưng Kirov kiên định về phía Vladimir. Ngoài những đơn vị quân đội Sa hoàng khởi nghĩa phản chiến, tổ chức kháng chiến do Kirov lãnh đạo là lực lượng vũ trang trung thành nhất với Bolshevik, ý kiến của thể ngó lơ.

Vì Xô Nga vẫn chính thức cử “nhân viên ngoại giao” sang Hoa Hạ, tại Hoa Hạ vẫn là Kudashev – đại diện quyền thời Sa hoàng. Để hy vọng giải quyết vấn đề Siberia thông qua đàm phán, tiên họ tìm cách “thiết lập liên lạc” với chính phủ liên hiệp Hoa Hạ.

Kudashev liên lạc với Nữ đại công Tatiana và phe Bảo hoàng quanh bà, hiện đang theo lệnh của Nữ đại công, tận dụng tối đa thời gian khi chính phủ Hoa Hạ hủy bỏ đãi ngộ công sứ của để “bôi nhọ” Xô Nga.

Đáng tiếc là hiệu quả đạt mấy “rõ rệt”.

Trong mắt chính phủ Hoa Hạ, bất kể là Sa hoàng Nga thì đều là bọn mũi lõ. Bọn mũi lõ là hạng gì? Bất cứ Hoa Hạ nào từng trải qua loạn Canh Tý, t.h.ả.m sát Giang Đông lục thập tứ truân và Hải Lan Phao đều hiểu rõ.

Việc Xô Nga yêu cầu đàm phán, chính phủ Hoa Hạ từ chối thẳng thừng, Triển Trường Thanh đích tiếp đãi Ủy viên Nhân dân Ngoại giao của Xô Nga: “Việc đàm phán do một quyết định, cần trình lên Quốc hội.”

Trong khi Quốc hội Hoa Hạ đang “thảo luận” xem nên đàm phán và nên đưa điều kiện gì, quân đội Hoa Hạ vẫn tiếp tục tiến nhanh Siberia.

Có quân đội Bắc Lục Tỉnh và đại binh Tây Bắc đ.á.n.h nền móng, các đơn vị tiếp theo chỉ việc vác cột mốc biên giới tiếp tục hành quân. Đối với các lính , khó khăn duy nhất đối mặt là sự kháng cự của quân Nga, mà là việc thích nghi với khí hậu Siberia.

Lính Bắc Lục Tỉnh và Tây Bắc “rèn luyện” , còn lính Tấn quân và Ký quân thì cần nỗ lực thêm.

Lúc , Lâu thiếu soái ở tận châu Âu cũng gặp một “phiền phức”.

Cuộc tấn công mùa xuân của quân liên minh bắt đầu, biển việc thuận lợi, nhưng bộ chiến trường liên tiếp thất bại, đặc biệt là khi mặt trận phía Đông đình chiến, quân Đức thể điều động một lượng lớn binh lực từ phía Đông sang phía Tây tác chiến. Trong khi quân liên minh tấn công quân Đức, họ quân Đức phản công mạnh mẽ và đẩy lùi khỏi những khu vực chiếm đóng đó. Quân Đức bắt đầu sử dụng xe thiết giáp và xe tăng trong tấn công, mang hiệu quả lớn. Quân Anh còn thể chống đỡ, nhưng quân Pháp phòng thủ ở một khu vực dấu hiệu tan rã.

Tại sông Marne và Saint-Mihiel, quân Đức tiến quân cực nhanh, cứ đà chẳng mấy chốc sẽ nối liền với các mũi nhọn tại Ypres, đến lúc đó quân Anh Pháp khả năng sẽ mất sạch thành quả chiến đấu trong ba năm qua.

Để trì hoãn tốc độ tiến quân của Đức, quân liên minh quyết định lấy quân đội Hoa Hạ làm chủ lực, phát động một cuộc tấn công tại Cambrai nhằm thu hút sự chú ý của quân Đức, tạo điều kiện cho quân liên minh tập hợp viện binh.

Nói ngắn gọn là quân đội Hoa Hạ hứng đạn, Anh Pháp nhân cơ hội xả và tăng binh. Còn việc quân đội Hoa Hạ thương vong bao nhiêu, Anh và Pháp thèm quan tâm, dù Hoa Hạ c.h.ế.t sạch thì chẳng vẫn còn Mỹ ?

Mục đích của Anh Pháp rõ ràng, việc bố trí chiến thuật cũng cực kỳ “nhanh chóng”, thông báo cho quân đội Hoa Hạ mà hạ lệnh tác chiến.

Khoảng cách từ khi hạ lệnh đến khi phát động tấn công đầy một ngày.

Sắc mặt Lâu thiếu soái lạnh băng, Mã thiếu soái thì tức giận đến mức quất roi.

“Thế ý gì?”

Tống Võ lạnh: “Xem chúng vẫn coi là quả hồng mềm.”

“Đánh đánh?” Long thiếu soái gõ gõ bàn, dù giữ nguyên biên chế độc lập tác chiến, quân viễn chinh Hoa Hạ vẫn phục tùng sự điều phối của “cấp ”. Lâu thiếu soái chỉ là Tổng chỉ huy quân viễn chinh Hoa Hạ, Tổng chỉ huy quân liên minh.

Các sư trưởng, lữ trưởng trong phòng chỉ huy cũng sắc mặt khó coi, bất kể là ai khi ép buộc như cũng thể thoải mái.

“Không đánh.” Lâu thiếu soái dậy, “Điện trả lời, đơn vị thiếu hụt vật tư, đạn d.ư.ợ.c đủ, đủ lực lượng để phát động tấn công kẻ địch.”

Thiếu hụt vật tư, đạn d.ư.ợ.c đủ?

“Phong Mạnh.”

“Hửm?”

“Cái cớ là...” quá ?

“Từ khi đơn vị đến chiến trường, quân liên minh cấp cho một khẩu súng, một viên đạn nào ?”

“Chưa từng.”

“Có cấp quân lương vật tư ?”

“Chưa.”

“Trận chiến , thương vong của đơn vị bổ sung ?”

“Không .”

“Đã , là sự thật?”

“...” Tống mỗ nhân còn gì để .

Mã thiếu soái đập bàn ha hả: “Lâu Phong Mạnh, phục ông !”

Long thiếu soái lên tiếng hỏi: “Nếu bọn họ cứ bám lấy buông thì ?”

“Sẽ .” Lâu thiếu soái cầm lấy mũ sắt, “Vẫn còn quân bạn mà.”

Quân bạn?

Mấy khác , đám lính Mỹ đó ư? Bọn họ đ.á.n.h trận ?

“Biết thì liên quan gì đến chúng ?”

Dứt lời, Lâu thiếu soái dậy rời khỏi phòng chỉ huy để tuần tra chiến hào. Mã thiếu soái cũng lập tức đuổi theo: “Phong Mạnh, đợi .”

Long thiếu soái bỗng nhớ cũng việc, hai ba bước biến mất dạng. Việc gửi điện trả lời cho bộ chỉ huy liên minh chỉ thể để Tống thiếu soái “làm ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thap-nien-90-can-ngon/chuong-234-hiep-uoc-o-lan-o-duc-va-huyet-chien-cambrai.html.]

Tống Võ tại chỗ lắc đầu, thôi , gửi thì gửi.

Nghĩ đoạn, dứt khoát gửi điện báo mà gọi trực tiếp cho bộ chỉ huy liên lạc, trình bày hết những “khó khăn” của quân viễn chinh Hoa Hạ, đồng thời nhiệt tình tiến cử quân Mỹ đảm đương “trọng trách” .

“Không chúng , mà là thực lực cho phép. Thấy quân đội Hoa Kỳ quân dung chỉnh tề, ý chí chiến đấu sục sôi, nên giao trọng trách cho họ.”

Một đoạn văn chương bóng bẩy dịch sang tiếng Anh cũng trôi chảy.

Khi đặt ống xuống, trong bộ chỉ huy liên minh lâm một sự im lặng kỳ quái.

Vật tư thiếu thốn, thiếu vũ khí, quân giảm, thương binh điều trị, sĩ khí thấp kém, thể tấn công... Ảo giác ? Cách đây lâu, quân viễn chinh Hoa Hạ chẳng nhận một lô vật tư mới ? Không chỉ lượng lớn bột mì, đồ hộp mà còn nhiều t.h.u.ố.c kháng sinh!

Tuy nhiên, sự thật là từ khi quân viễn chinh Hoa Hạ đến châu Âu, quân liên minh hề điều phối đủ vật tư và đạn d.ư.ợ.c vũ khí, so với đó, quân Mỹ ngay cả mũ sắt cũng là do Pháp cung cấp.

“Người Hoa Hạ đang dối!”

Tướng quân Mangin đập bàn dậy, nhưng Haig cau mày , quanh trong bộ chỉ huy, cuối cùng vẫn quyết định đổi quân Mỹ làm chủ lực phát động tấn công tại Cambrai.

“Dù thế nào nữa, kế hoạch tấn công thực hiện.” Haig , “Một khi quân Mỹ lâm khổ chiến, Hoa Hạ cũng sẽ .”

Pershing cũng hạng , cũng chẳng hứng thú gì với việc làm bia đỡ đạn. xét thấy quân Mỹ tham chiến tại châu Âu thực sự cần biểu hiện gì đó, lệnh tấn công cuối cùng cũng “thành công” hạ đạt.

Ngày 1 tháng 4, lúc 6 giờ 45 phút sáng, tại thị trấn Cambrai miền Bắc nước Pháp, tiếng pháo vang lên rền trời. Quân Mỹ tập hợp một ngàn khẩu đại pháo, mười lăm vạn binh lính, phát động tấn công mãnh liệt trận địa quân Đức.

Quân Anh chi viện cho quân Mỹ 80 chiếc xe tăng, 400 chiếc máy bay, quân đội Hoa Hạ cũng sẽ làm lực lượng dự chi viện cho các cao bồi Mỹ tấn công. Đây là đầu tiên các cao bồi Mỹ tham gia chiến đấu kể từ khi đến lục địa châu Âu, nhiệt huyết chiến đấu dâng cao đủ để bù đắp cho sự thiếu hụt kinh nghiệm chiến thuật.

Tiếng pháo nổ vang, tiếng s.ú.n.g rền trời, quân Đức bắt đầu đ.á.n.h trả.

Quân đội Hoa Hạ xuất quân, nhưng các sĩ quan vẫn luôn chú ý đến tình hình chiến trường.

“Người Đức tăng binh .” Một sư trưởng nhíu mày, “Toàn là lính cựu.”

Trong chiến tranh hào phong, kẻ nổ s.ú.n.g là lính cựu lính mới, cứ lượng lính Mỹ t.ử trận ở vùng đệm là .

“Mặt trận phía Đông đình chiến .” Lâu thiếu soái bỏ kính viễn vọng xuống, “Trận dễ đ.á.n.h .”

“Nếu đổi là chúng ?”

“Khó lắm.” Lâu thiếu soái trả lời, trả lời là Long thiếu soái, “Binh lực và hỏa lực ngang , bên tấn công bao giờ cũng chịu thiệt.”

Chưa đầy ba tiếng đồng hồ chiến đấu, vùng đệm giữa trận địa hai bên đầy rẫy thương vong, khắp nơi là xác lính Mỹ, xe tăng bốc cháy, s.ú.n.g ống vương vãi. Mặt tàn khốc nhất của chiến tranh cuối cùng hiện mắt quân Mỹ.

“Tôi thà c.h.ế.t trận sa trường còn hơn làm kẻ hèn nhát.”

Rất nhiều lính Mỹ từng câu ở cuối thư gửi về nhà, đáng tiếc là tinh thần hùng cá nhân của họ thể giúp họ thoát khỏi lưỡi hái của T.ử thần.

Sau ngày đầu tiên tấn công, quân Mỹ t.ử trận và thương lên tới hơn ba vạn , nếu quân đội Hoa Hạ bất ngờ phát động pháo kích phút cuối, cao bồi Mỹ thể bình an trở về hào giao thông còn giảm một phần ba nữa.

Sắc mặt Tướng quân Pershing u ám như sắp nhỏ nước, bộ chỉ huy liên minh nhận tin tức cũng gì thêm, chiến trường châu Âu, thương vong như là quá đỗi bình thường. Ngược , con tổn thất trong trận chiến của quân đội Hoa Hạ đó mới là “chân thực”.

Ba ngày tiếp theo, quân Mỹ tiếp tục phát động các cuộc tấn công ngừng nghỉ trận địa quân Đức. Quân Đức phòng thủ kiên cố, còn phát động vài cuộc thâm nhập và phản kích quân Mỹ.

Lâu thiếu soái dựa đó kết luận, đối diện quân Đức tăng thêm ít nhất ba sư đoàn.

Ngày 5 tháng 4, cái giá là lượng lớn thương vong của quân Mỹ cuối cùng cũng đổi một thành quả chiến đấu, việc bố trí binh lực của quân Đức bắt đầu đổi, quân liên minh Anh Pháp thể thong dong điều binh. liệu quân Đức thực sự đổi binh lực vì quân Mỹ tấn công tại Cambrai?

Lâu thiếu soái bản đồ châu Âu trải bàn, đôi mày nhíu chặt.

Ngày 8 tháng 4, tiếng s.ú.n.g tại Cambrai cuối cùng cũng tạm dừng.

Các cao bồi Mỹ đều đ.á.n.h đến nản lòng, cái gọi là “trò chơi của đàn ông” giống như họ tưởng tượng. Một binh lính Mỹ trẻ tuổi khi đối mặt với cái c.h.ế.t của đồng đội bắt đầu nảy sinh cảm xúc hối hận.

Tại đến mảnh lục địa xa lạ để đ.á.n.h trận?

Trước khi bước lên tàu vận tải sang châu Âu, ai với họ rằng chính nghĩa và tự do trả giá bằng m.á.u và mạng sống. Khi đổ m.á.u là lạ, thương vong chỉ là một con , nhưng khi đó là bạn bè quen thuộc thậm chí là chính , hiện thực sẽ trở nên cực kỳ tàn khốc.

So với đó, các binh sĩ Hoa Hạ cũng đến châu Âu đ.á.n.h trận tỏ “bình tĩnh” hơn hẳn.

Một lính Mỹ nhịn hỏi một lính Hoa Hạ trông vẻ “ thiện”, lính Hoa Hạ liếc một cái: “Đánh trận thì sẽ c.h.ế.t , c.h.ế.t thì g.i.ế.c , mấy cái ai với ? Anh đến châu Âu đ.á.n.h trận vì cái gì? Tôi là vì quốc gia, chúng đ.á.n.h thắng thì quốc gia mới bắt nạt nữa. Còn ? Thật sự là vì cái thứ tự do ch.ó c.h.ế.t đó ?”

Chàng cao bồi Mỹ trẻ tuổi mờ mịt lắc đầu, nhớ những lời , lưng dâng lên một luồng khí lạnh.

Người lính Mỹ may mắn sống sót qua cuộc chiến, trở về quê hương và một cuốn hồi ký về những trải nghiệm tại châu Âu, trong đó một chương như : “Người lính Hoa Hạ đó khiến cảm thấy hổ thẹn và sợ hãi, cho đến tận hôm nay vẫn thể quên cảm giác lúc đó. So với , giống như một gã ngốc, một gã ngốc cầm vũ khí mà vì cái gì...”

Cuối tháng Tư, quân Đức chủ động phát động tấn công quân liên minh, bộ mặt trận phía Tây đều rực lửa chiến tranh. Hiển nhiên, khi mất ưu thế biển, nước Đức bù đắp bộ.

Tình hình chiến sự tại Cambrai kịch liệt, ít nhất là đối với quân viễn chinh Hoa Hạ.

Đầu tháng Năm, cuộc đàm phán giữa Hoa Hạ và Xô Nga chính thức bắt đầu.

Điều kiện mà đại diện Hoa Hạ đưa hề “hà khắc”, so với nước Đức, Hoa Hạ chỉ đưa yêu cầu về đất đai. Lấy sông Yenisei làm ranh giới, phía Bắc đến cao nguyên Trung Siberia, phía Nam đến dãy Sayan Tây, bộ phần phía Đông thuộc về Hoa Hạ. Để bồi thường, Hoa Hạ sẽ mua đoạn đường sắt xuyên Siberia chạy qua Trung Siberia và Đông Siberia từ chính phủ Xô Nga với mức giá thích hợp.

So với việc nước Đức vắt chày nước, Hoa Hạ ít nhất còn chịu đưa tiền.

Sau khi mặc cả, Nga giữ một phần khu vực cao nguyên Trung Siberia và dãy núi Verkhoyansk, đồng thời tăng giá bán đường sắt cho Hoa Hạ thêm hai thành. Ngoài , Hoa Hạ chịu nhượng bộ thêm bất cứ điều gì.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Không đồng ý thì tiếp tục đánh.”

Nga ký hiệp ước với phe Liên minh “phản bội” phe Hiệp ước, Hoa Hạ phát động tấn công mà gặp bất cứ áp lực nào.

Cùng lúc đó, vài thế lực phản đối Bolshevik liên kết , đang âm mưu phát động tấn công Petrograd và Moscow. Họ cũng nhận sự ủng hộ của một thành viên phe Hiệp ước.

Dưới áp lực từ nhiều phía, Nga đành chấp nhận các điều kiện của Hoa Hạ, ký tên hiệp ước do Triển Trường Thanh soạn thảo. Từ đó, vùng lãnh thổ rộng lớn 4,9 triệu km vuông sáp nhập bản đồ Hoa Hạ.

Vì hiệp ước ký kết tại Ulan-Ude nên đời còn gọi là “Hiệp ước Ulan-Ude”.

Từ tháng Ba đến tháng Tư, Xô Nga liên tiếp ký kết Hiệp ước Brest-Litovsk và Hiệp ước Ulan-Ude, trực tiếp tổn thất hơn 6 triệu km vuông lãnh thổ, trong đó còn bao gồm các quốc gia Trung Á và Tây Á nhân cơ hội thoát ly khỏi nước Nga để tự lập.

Sau khi nước Đức bại trận, Xô Nga tuyên bố hủy bỏ “Hiệp ước Brest-Litovsk”, đồng thời tuyên bố “Hiệp ước Ulan-Ude” là hiệp ước bất bình đẳng, nước Nga thừa nhận. tại Hội nghị Hòa bình Paris, đại diện Hoa Hạ lấy việc từ bỏ một phần “lợi ích tại châu Âu” làm cái giá để đạt thỏa thuận với Anh, Pháp và các nước khác, khiến họ chính thức thừa nhận “quyền lợi vốn ” của Hoa Hạ tại Siberia.

Điều khiến Nga đau đầu hơn nữa là chính phủ Hoa Hạ chỉ ký hiệp ước với Xô Nga, mà còn ký mật ước với hậu duệ Sa hoàng thành lập “chính quyền phản động” tại Tây Siberia, đồng thời đạt thỏa thuận với thủ lĩnh Bạch vệ Kolchak. Bất kể phe nào cuối cùng nắm quyền kiểm soát nước Nga, Nga cũng đừng hòng quỵt nợ.

Loading...