Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-05-01 04:22:01
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện gì xảy thế? Sao bỗng dưng đến lượt hỏi ?

"Không , em còn ——"

Minh Anh kịp hết câu sực nhớ chính hỏi con lai cách đây một phút. Cậu trợn tròn mắt: "Cái đó cũng tính là một câu hỏi á?"

"Sao tính?" Silas nhướng mày: "Minh, đặt vấn đề thì tuân thủ quy tắc chứ, ý kiến gì ?"

... Nói ngài.

Minh Anh ngẩng đầu, hạ quyết tâm: "Hỏi thì hỏi!"

Trong lòng thầm nhủ cũng gan thật, dám dùng cái giọng điệu chuyện với Giáo đổng. Minh Anh đại khái đoán Aston sẽ hỏi gì, quanh quẩn chắc cũng là về XI thôi. Cứ hỏi , đây sẽ thề sống thề c.h.ế.t nhận, phong cách nhất quán của bạn học Minh Anh là , chuyện gì làm thì cậy miệng cũng xong, làm ốc sên rụt cổ chính là nơi đem cảm giác an cho .

Thế nhưng, ngờ Silas chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó. Hắn từ cạnh sofa bước gần , khẽ : "Căng thẳng thế ? Vậy thôi hỏi nữa."

"..." Không chứ, cái làm ???

"Ách, ngài cứ hỏi ." Minh Anh bày vẻ mặt coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng.

Silas liếc , bắt đầu lên tiếng với vẻ cực kỳ lý tính: "Minh, nếu thể, cần hiện tại đang độc , cũng như từng giữ mối quan hệ yêu đương hoặc quan hệ thể xác với nhiều cùng lúc ."

"Không trả lời cũng ." Silas vô cùng săn sóc bổ sung: "Tôi thấu hiểu."

Ong một tiếng, Minh Anh cảm thấy đầu óc như trải qua một trận địa chấn dữ dội vì câu hỏi .

"..." Đây đích thị là công khai trêu ghẹo nam sinh ngay giữa thanh thiên bạch nhật ! Nghỉ , dẹp nghỉ ! Mà cái loại câu hỏi gì thế ? Trông giống hạng đó lắm ??? Với , ngài thấu hiểu cái gì cơ? Cái mà cũng hiểu ?!

"Em ——"

Nửa câu thật theo bản năng suýt vọt khỏi miệng, nhưng khi chạm ánh mắt của Aston, Minh Anh nghĩ: Tuyệt đối để mất mặt mặt . Huống hồ, kẻ thể hỏi câu thì chắc cũng chẳng loại lành gì!

Thế là chữ chuẩn thốt liền Minh Anh bẻ lái: "Hiện tại em giữ mối quan hệ yêu đương với ai cả."

Một câu thể mở vô vàn sự tưởng tượng. Hiện tại yêu đương, nghĩa là đây thể . Không quan hệ yêu đương, thì thể là quan hệ thể xác, mà còn thể là với nhiều nữa.

Đoán thế nào thì cũng mất mặt.

Nào ngờ Silas chỉ nhẹ một tiếng, bảo: "Ừ."

Ừ cái gì mà ừ...

"Còn ngài thì ?" Minh Anh theo bản năng hỏi vặn .

Silas liền ngước mắt, lời ít ý nhiều: "Tôi ." 

Nói xong, còn bồi thêm một câu: "Nếu tính yêu đương qua mạng."

Minh Anh: "..." 

À.

Cậu mặt , hừ lạnh một tiếng. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, Minh Anh chợt nhận và Aston đang thảo luận cái quái gì thế , bỗng giật b.ắ.n .

Không đúng, tình cảnh mà kỳ cục ?! Tại (nam/sinh viên) trong nhà của ASTON (nam/giáo đổng) để thảo luận xem bọn họ quan hệ thể xác yêu đương với khác ???

Chuyện "Gay" quá mất! Không đúng, đây chính xác là "Gay" còn gì!

Đáng sợ quá. Minh Anh vội vàng kéo chủ đề : "Ừm... Giáo sư, , ngài Aston, là chúng chuyện học tập ?"

Silas nhận đứa nhỏ đang hoảng loạn nên cũng làm khó , chỉ gật đầu: "Được, vấn đề gì cần hỏi ?"

Minh Anh thì vấn đề gì cơ chứ, nhưng lúc vấn đề cũng nặn vấn đề.

"Em, em cái ... tối qua em làm một bài tập chuyên đề." Minh Anh chạy cạnh sofa, lôi máy tính bảng từ trong túi . Cậu bệt xuống thảm, cúi đầu lật tìm bài tập, nhưng dư quang thấy một bóng đen đổ xuống ngay bên cạnh .

Minh Anh cau mày, kiếp, hôm qua lưu file ở nhỉ? Người càng cuống thì càng dễ làm sai. Chẳng chạm nhầm chỗ nào, chiếc máy tính bảng trong tay Minh Anh bỗng nhiên "rên" lên một tiếng rõ to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-54.html.]

"Ha ~ ah ~"

??? 

Minh Anh hóa đá, suýt chút nữa thì quẳng luôn cái máy tính bảng . Tiếng động chói tai cứ vang vọng trong phòng khách yên tĩnh, Minh Anh dùng bộ não siêu cấp của phản ứng cực nhanh, nhấn nút tắt nguồn.

Chỉ mất một giây, Minh Anh ngay kẻ thủ ác là thằng khốn Mark! Cậu chỉ cho mỗi nó mượn máy tính bảng thôi!

"Minh." Cậu thấy phía : "Ngẩng đầu lên."

Minh Anh: "..." 

Mặt Minh Anh đỏ bừng, nào dám ngẩng đầu: "Cái đó... đây là hiểu lầm thôi ạ."

"Ừ, thể coi như thấy."

Minh Anh vò rối tóc, thuận miệng đáp một câu: "Cảm ơn ngài."

Ai dè Silas xuống đối diện : "Ừ, định cảm ơn thế nào đây?"

Minh Anh: "..." 

Không chứ, cái chủ đề càng càng lệch lạc thế ?

Minh Anh: "Ách, là... ngài hỏi em thêm một câu hỏi nữa ?" 

cũng chẳng cần thật.

Minh Anh bắt đầu tính toán nhỏ nhặt trong lòng. Silas nhếch môi, mà thật sự hỏi: "Minh, thường giao lưu với những quan hệ thể xác với như thế nào?"

Hả? Cái gì? Cái gì cơ???

"Thì... nhắn tin, gọi điện." Minh Anh chột trả lời như đang menu: "Còn cả gửi tin nhắn thoại nữa."

"Được , ."

Không ... ngài cái gì cơ chứ... Minh Anh thực sự sợ hãi . Cậu cảm thấy tự đào hố chôn . Những lúc Dopamine tiết làm mờ mắt thế chính là lúc cơ thể đang nhắc nhở chuồn ngay lập tức.

Minh Anh nhét cái máy tính bảng c.h.ế.t tiệt túi, đó vịn sofa dậy: "Thầy, . Giáo sư, đúng. Đệch."

Silas bật .

Minh Anh: "Ngài Aston, em... em về đây ạ."

Silas ngăn cản , cũng dậy : "Để đưa về."

"Không cần ạ, em gọi xe !" Minh Anh vội vàng .

Silas liếc một cái gật đầu: "Vậy để tiễn xe."

Minh Anh: "..." 

C.h.ế.t tiệt thật.

Thế là hai cửa, bên lề đường con đường vắng tanh vắng ngắt.

Silas: "Minh, gọi xe cơ mà?"

Minh Anh vẫy tay: "... Đang gọi đây ạ."

"..."

Cuối cùng, phía đối diện cũng một chiếc taxi màu vàng chạy tới. Minh Anh lao trong xe nhanh như chuột chui xuống cống. Chỉ rời xa bầu khí sự hiện diện của Aston, mới thấy thở . Minh Anh há miệng thở dốc.

Mãi đến khi trở về căn hộ, tâm trạng Minh Anh mới bình tĩnh đôi chút, nhịp tim loạn nhịp cũng trở về bình thường. Minh Anh quẳng túi sang một bên, chẳng còn sức tìm Mark tính sổ. Cậu vật sofa, định nghỉ ngơi một lát cho thoáng đầu óc.

Ai dè xuống, điện thoại rung một tiếng. Minh Anh nhíu mày, nhích tới mở xem, nhất thời trợn tròn mắt.

XI: [Tin nhắn thoại 6 giây]

Loading...