Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-04-30 05:04:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nhắm mắt khom lưng, Minh Anh thầm đếm trong lòng một lượt, hôm nay đến ngày Thần Tài. Cậu lẩm bẩm: "A di đà phật, xin Thần Tài phù hộ cho con sự thuận lợi."

Có lẽ chính vì cái kiểu bái thần râu ông nọ cắm cằm bà mà Minh Anh mới tới trường gặp ngay vận vui —— đang đạp xe ngon trớn thì "đùng" một phát, nổ lốp.

Xe cán hòn đá sắc cạnh, tiếng nổ thực sự hề nhỏ. vì Minh Anh đang đeo tai , bên cạnh cũng nhắc nhở nhưng chẳng để ý, cứ thế ráng đạp thêm một đoạn đến lúc thấy mất đà, thiếu chút nữa lao đầu bụi rậm ven đường thì mới bàng hoàng nhận lốp xe xẹp lép.

Mẹ kiếp, đúng là năm hạn khác. Sáng nay bái thần công cốc !

Minh Anh dắt xe một góc, bực bội đá nhẹ bánh xe một cái. Đây là tài sản duy nhất mà đang sở hữu đấy.

Ngay đó, thở dài, rút điện thoại tách một phát chụp cái lốp xe t.h.ả.m hại. Tiếp theo, bạn Minh Anh bắt đầu quy trình báo cáo sự cố quen thuộc: đầu tiên là nhóm bạn nối khố, đến Mark, đó là đăng lên vòng bạn bè, cuối cùng là gửi cho XI một tấm. Không quên đính kèm một cái meme nhu nhược đáng thương.

Gửi xong, cũng chẳng trông mong gì XI sẽ trả lời ngay nên thoát ứng dụng luôn. Hừ, thích thì hồi âm, thích thì thôi!

Sau một đêm trằn trọc, Minh Anh dường như đắc đạo thăng thiên, thấu hồng trần. Cậu tự nhủ, miễn là đối phương chặn , vẫn còn gửi tin nhắn là lắm .

Cũng may là cái vận đen đầu sáng đến mức tồi tệ nhất, chiếc xe đạp cà tàng vẫn kịp đưa đến cổng khu giảng đường. Minh Anh tự trấn an bản một hồi xách cặp bước lên lầu.

Tiết là môn Nghiên cứu Thiết kế Kiến trúc của Oliver. Mới tối hôm qua thôi, ánh đèn dầu miệt mài (và tranh thủ làm phiền XI), Minh Anh cuối cùng cũng kịp nộp bài tập của tuần 12 giờ đêm.

Thực dây dưa đến tận giây cuối cùng xong, mà là vì cứ cảm thấy đủ , đủ mỹ. Đây cũng là cái tính cách quái gở của Minh Anh —— luôn dùng ít thời gian nhất để tạo một thành quả hảo nhất.

Ít nhất là cho đến sáng nay, Minh Anh vẫn tự tin bản lắm. Cậu cảm thấy bài cực kỳ . Thế nhưng, chẳng hiểu lúc ăn sáng, lôi xem nữa, đột nhiên thấy ... rác rưởi. Cậu thậm chí còn rút bài về ngay lập tức vì sợ Oliver xong sẽ trừ sạch điểm chuyên cần của mất.

Vì thế, Minh Anh nhắn tin than vãn với XI:

Mingo: Cậu bảo xem, buổi sáng và buổi tối cùng một ?

Mingo: Tại thấy những thứ buổi tối rác rưởi đến thế nhỉ?

Mingo: [linh hồn thăng thiên.jpg]

XI vẫn trả lời. Có vẻ như đến cả vấn đề bài vở cô cũng chẳng buồn phản ứng với nữa . Haizz. Minh Anh cảm thấy như đang rơi giai đoạn "tiền thất tình". Ngày nhạo lũ bạn mỗi thất tình là cứ như mất hồn, giờ thì , báo ứng vận thẳng .

Không đúng! Minh Anh lắc đầu nguầy nguậy. Cậu đang nghĩ vớ vẩn gì thế , mai mới là ngày phán xét mà, XI rủ ... bỏ trốn thì !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-39.html.]

Minh Anh đồng hồ, tiết đầu tiên bắt đầu lúc 9 giờ, giờ là 8 giờ 40. Đến sớm quá. Mệt thật sự. Dù đợi tận 20 phút nhưng với những buổi giảng môn chuyên ngành kiểu , tầm giờ chắc chắn chỗ kín chỗ.

Vì đây là giảng đường bậc thang lớn, Minh Anh cửa cúi gầm mặt, theo thói quen nép tường để lên phía .

—— Cơ mà hôm nay ồn ào thế nhỉ?

Bình thường dù đông nhưng cũng đến mức nhốn nháo như thế , cảm giác như đang bước một cái chợ chứ phòng học. Minh Anh thấy là lạ, dừng bước ngẩng đầu lên.

Đập mắt là cảnh tượng: các hàng ghế đầu gần như trống , trong khi hàng ghế cuối chen chúc còn một chỗ trống. Nam , nữ , tóc đen , tóc vàng , mặc quần váy đều đủ cả... tất cả đều vây quanh hàng ghế , xôn xao bàn tán vẻ đầy phấn khích.

Minh Anh nhíu mày. Đù, tự dưng đứa nào cũng đổi tính đổi nết hết thế ? Ghế cứ thích chui xuống làm gì?

Ở tiết học , đúng hơn là ở căn phòng , Minh Anh từ đến nay luôn chỉ đúng một chỗ: góc cuối cùng của hàng cuối, ngay sát cửa sổ.

Bởi vì vị trí ngày thường thực sự chẳng ai thèm ngó ngàng tới, còn thể dựa tường, nên đối với kiểu như Minh Anh mà , đó chính là phong thủy bảo địa.

hiển nhiên là hiện tại giá trị con của nó tăng vọt, rời bỏ y hệt như cái cách XI đang làm . Sao nghĩ đến chuyện đó nữa !

Khổ nỗi, ngay cả chuyện cái chỗ Minh Anh cũng từng chia sẻ với XI. Không nghĩ nữa, nghĩ nữa!

Tiếc hùi hụi cái chỗ quen thuộc, Minh Anh vò mặt một cái thở dài, chẳng buồn quan tâm phía phòng học đang xảy chuyện gì. Bất kể là chuyện gì thì cũng chẳng thiết tha nổi hứng thú.

Cậu xoay quanh một vòng, tìm thấy một chỗ trống ở hàng ghế thứ ba. Minh Anh tới, chắp tay ngực, nở một nụ rạng rỡ như ánh mặt trời với cô bạn châu Á đang phía ngoài: "Ngại quá, phiền bạn cho nhờ một chút, trong , cảm ơn nhé."

Cô bạn đó cũng mỉm , dịch bên trong một vị trí: "Bạn phía ngoài ."

"Cảm ơn bạn nhiều." Minh Anh đáp lễ: "Chúc bạn một ngày sự thuận lợi."

Cô gái thì bật : "You too." (Cậu cũng thế nhé)

Sau khi xuống với nụ môi, Minh Anh liếc hàng ghế một cái. Nụ mặt lập tức biến mất, trái trong lòng thầm ghi thêm một gạch: Lần thứ hai.

Phàm là sáng nay bái Thần Tài mà là vị thần nào khác, thì sớm hỏi thăm cả tông ty họ hàng hang hốc nhà vị thần đó trong lòng !

Đầu ngón tay Minh Anh gõ nhịp lên mặt bàn, theo bản năng, cảm thấy hôm nay vẫn còn chuyện xui xẻo thứ ba đang chờ , thậm chí là chỉ ba chuyện . XI trong phạm vi , vì mai bọn họ mới gặp mặt.

Thế là Minh Anh nghĩ ngay đến bài tập của , lẽ nó vấn đề thật ? Cậu bắt đầu thấy mất tự tin, nhưng cũng thực sự lôi nó xem nữa.

Loading...