Cũng may Bruce lén nhắn tin cho , nhắc nội dung dự án mà giáo sư Thomas . Minh Anh thầm giơ ngón tay cái với Bruce, ca ngợi đúng là đồng chí theo chủ nghĩa cộng sản chân chính.
Mãi đến khi buổi họp nhóm đầy lơ đãng kết thúc, Minh Anh vẫn dám nhấn mở khung chat với XI, bởi vì nếu nhấn thì tin nhắn sẽ hiện " xem". Như chẳng là tự thừa nhận việc đang lén lút chơi điện thoại !
Cái bộ óc tiểu thông minh của Minh Anh đúng là hoạt động hết công suất.
Mingo: Tôi ! Trời đất chứng giám! Tan họp mới tìm mà [ lóc.jpg]
XI: Ừm.
Minh Anh xem như hiểu, cái cô em dùng chữ "Ừm" cho dấu phẩy thôi. Không , kéo chủ đề mới xong.
Mingo: Thế lão sư XI ơi, ảnh thầy giáo của ?
XI: Thẩm mỹ mỗi mỗi khác, miễn bình luận.
Minh Anh bật thành tiếng, thật sự quá thích cảm giác tán gẫu với XI!
Thế là trong thời gian tiếp theo, Minh Anh bắt đầu điên cuồng chia sẻ những bức ảnh chụp , còn đắm chìm việc bắt XI đưa lời nhận xét. Ban đầu thì là mấy món đồ mang từ trong nước sang như máy chơi game, truyện tranh, dần dần phát triển thành ảnh quần áo, phòng ốc, thậm chí là cả bộ chăn ga gối đệm của .
Chỉ qua vài ngày, nếu lật lịch sử trò chuyện, lẽ Minh Anh phơi bày sạch sành sanh gia sản của . Đến mức Mark bây giờ thấy Minh Anh cầm điện thoại chạy lung tung trong phòng khách là thấy hãi, chỉ sợ Minh Anh chụp luôn cả gửi mất.
rõ ràng là Mark lo xa quá, Minh Anh đang bận tối mắt tối mũi, lo thủ tục khai giảng, tranh thủ buôn dưa lê nồng nhiệt với XI.
Qua những trò chuyện, Minh Anh cũng đúc kết một điều: XI vẻ là kiểu bao giờ từ . Nói cách khác, những từ như xí, khó coi hình như trong từ điển của cô . Khi gặp thứ gì đó kỳ dị, chẳng hạn như lúc Minh Anh gửi ảnh một con ếch bốn mắt đau đớn nhảy lầu chung cư, cô cũng chỉ nhận xét: "Có giá trị nghiên cứu nhất định."
Minh Anh nắm thóp ngay câu đó, thuận thế trêu luôn: Lão sư ơi, cũng đáng để nghiên cứu đấy~
Mingo: [cún con lắc đầu.jpg]
XI: Minh, cũng bốn mắt ?
"Phụttt... ha ha ha ha ha!"
Minh Anh ngả nghiêng sofa. Mark đang ngang qua phía từ trạng thái tò mò chuyển sang miễn nhiễm, bình thản rót nước về phòng.
Giữa bầu khí như thế, Minh Anh cuối! cùng! cũng! khai! giảng!!
Ngày khai giảng, thời tiết New York đến mức hiếm thấy. Minh Anh và Mark xuất phát từ sớm. Cậu hưng phấn chạy khắp trường, gửi ảnh oanh tạc khắp nơi, từ mẫu Trần Cầm Cầm, phụ Minh Kiến Quốc cho đến nhóm bạn nối khố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-23.html.]
Tất nhiên, thể thiếu lão sư XI.
Đáng tiếc là hôm nay XI vẻ bận, câu trả lời "Có việc" buổi sáng thì thấy xem tin nhắn nữa. Cũng may là Minh Anh cũng chẳng rảnh rang gì. Tuần lễ khai giảng của các đại học Mỹ cho phép nghỉ ngơi, nào là lễ chào mừng, tiệc tối khai giảng, từ chối cũng . Cảm giác giống học đại học mà giống làm quan hệ ngoại giao hơn.
Phàn nàn thì phàn nàn thôi chứ vẫn tham gia đầy đủ.
Tối hôm đó, Minh Anh dự buổi tọa đàm của học viện kiến trúc thiết kế, chính là buổi mà giáo sư Thomas vắng mặt. Thật là lạ, thầy giáo của tới mà vẫn .
Buổi tọa đàm tổ chức tại hội trường của học viện. Minh Anh nheo mắt tìm tóc xoăn Bruce, nhưng chẳng ngờ là hễ nước ngoài đông lên thì tóc xoăn cũng nhan nhản, đặc điểm nhận dạng coi như vứt, làm nhớ nổi mặt mũi đối phương !
Lúc , phía đột nhiên tiếng gọi: "Ming?"
Minh Anh đầu , hóa là Alan. Anh liếc một cái bằng tiếng Anh: "Lại lạc đường ? Đi thôi, chỗ của chúng ở phía ."
"À, cảm ơn nhé."
Minh Anh nở một nụ xã giao theo . Thật vẫn cùng Bruce hơn, ít nhất còn để chuyện phiếm, nhưng giờ đành chịu .
Họ đến cũng muộn, khi xuống lâu thì sinh viên đến đông đủ. dường như còn đang đợi ai đó, buổi tọa đàm mãi bắt đầu. Minh Anh thấy chán, cúi đầu điện thoại.
Cuộc trò chuyện với XI dừng từ chiều, Minh Anh gửi sang một tấm ảnh mèo. XI vẫn xem tin nhắn. Minh Anh chống cằm, mỉm gửi thêm một cái nữa.
Mingo: Hôm nay học viện khai giảng, đang dự tọa đàm đây, đến ? [thẹn thùng]
Minh Anh vẫn luôn nghi ngờ XI chính là của Đại học N, nếu lúc ở sân bay cô thể nhận huy hiệu trường vali của ?
lúc , bầu khí xung quanh bỗng trở nên náo nhiệt. Minh Anh ngẩng đầu lên giữa những tiếng hò reo và vỗ tay của . Cậu tò mò theo, hóa là một nhóm mặc vest chỉnh tề đang tiến lễ đường, trông vẻ là ban lãnh đạo trường.
Tuy nhiên, vì Minh Anh vốn chẳng bao giờ để ý lãnh đạo trường là ai nên chẳng nhận nào cả — nhưng khoan ?
Wait a minute...
Minh Anh vô thức bám chặt lưng ghế phía , nheo mắt thật kỹ. Người đàn ông cao ráo đầu đám đông trông quen mắt cực kỳ...
Đó chẳng là... đàn ông ngoại quốc ở nhà hàng ASTON hôm nọ ?!
—
Lời tác giả:
Thay mặt giáo sư Thomas gửi lời xin chân thành nhất, vì những ngày tháng học lén lút yêu đương của học trò ông chắc chắn sẽ còn dài dài... [đầu chó]