Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:59:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Tôi còn mấy tấm ảnh khác nữa, xem ?

Vì sự cố xảy quá đột ngột, Minh Anh cau mày c.h.ử.i thề một tiếng, cuống cuồng tay chân thu hồi tấm ảnh lịch sử đầy ngốc nghếch . May mà phản ứng kịp thời, ngay khoảnh khắc dấu tích xanh xem lóe lên, tấm ảnh rút về thành công.

Minh Anh để ý thấy tín hiệu xem, chỉ lầm bầm mắng mỏ: "Đệch thật, cái điện thoại rách đúng là độc mà." Suýt chút nữa làm mất mặt...

Cạch một tiếng, Minh Anh quăng điện thoại lên bàn, tâm trạng đang vui vẻ suýt thì tan biến sạch sành sanh. Đương nhiên, cũng chỉ là suýt thôi. Bởi vì ngay khi cầm đũa lên, cái sự suýt đó bay sạch theo làn khói thơm.

Nằm ngoài dự tính nhưng hợp tình hợp lý, hương vị bát mì thịt bò ngon đến mức Minh Anh ăn miếng đầu tiên kìm lòng , đúng là hương vị quê nhà lâu gặp. Quỷ mới mấy ngày nay gặm bánh mì sống qua ngày thế nào... Cũng chẳng hiểu gia vị của nước ngoài làm từ cái gì, tóm cùng là sợi mì mà ăn cứ như trống đ.á.n.h xuôi, kèn thổi ngược so với mì Trung Quốc .

bát mì thì khác, Minh Anh nếm một ngụm mà tưởng như xuyên về con phố Hoàng Hà sầm uất ở Thượng Hải, thơm nức mũi. Thơm đến mức nào ư? Đến mức chẳng buồn rảnh tay để nhắn tin cho XI nữa. Bản chất của một kẻ sành ăn chính là như đấy.

Minh Anh ăn lẩm bẩm, ngon thế trong tiệm vắng khách nhỉ? Chẳng lẽ bây giờ đến giờ cơm của Mỹ? Hay là đám lợn rừng ăn cám mịn?

………………………………………

Ở phía bên , ánh mắt Silas lướt qua tấm ảnh tự sướng rút về màn hình. Hắn rút một tờ khăn giấy lau tay, lúc mới nhấn mở điện thoại nữa. Tin nhắn thu hồi, Minh Anh cũng nhắn thêm gì. Chỉ còn dòng chữ "The message was deleted" (Tin nhắn xóa) treo lơ lửng trống trải màn hình.

Silas kịp thấy. Đó chẳng bát mì thịt bò nào cả, mà là một tấm ảnh tự sướng thể là ngu ngơ hết mức của thanh niên. Đôi mắt mở to tròn xoe, ánh m.ô.n.g lung, khuôn miệng , trông giống hệt một chú nai con ngây thơ.

Một biểu cảm như , cộng thêm chiêu trò gửi rút , trông cứ như tình tiết trong mấy bộ phim điện ảnh rẻ tiền.

Hắn khỏi bật , dường như cuối cùng cũng từ hành động nhỏ nhặt mà nhận mục đích của học sinh vẻ đơn thuần cho lắm. Theo lý mà nên trì độn như , nhưng lẽ do Minh Anh thể hiện quá mức ngây ngô, khiến nhất thời sơ suất.

Người đàn ông thẳng dậy sofa, nhấp một ngụm . Làn nước nóng bỏng khiến nhíu mày. Hắn bắt đầu tự kiểm điểm chính .

Silas từng gặp gỡ nhiều , cũng từng dẫn dắt một nhóm sinh viên từ nhiều năm . Những kiểu như Minh Anh từng chạm mặt, nhưng điều kỳ lạ là, những đó bao giờ tên trong danh sách liên lạc của , vì chẳng mảy may hứng thú.

Cuộc sống của vốn dĩ khép kín, công việc bận rộn, lịch trình dày đặc, vì thế thời gian dành cho việc tán gẫu mạng thực sự trở nên vô cùng quý giá. những ngày qua, dường như thời gian dành cho học trò vượt xa mức bình thường.

Đặc biệt là ngay lúc , thể thừa nhận rằng bản còn xem tấm ảnh tự sướng ngốc nghếch một nữa. Ham tìm tòi đến thật kỳ quái, cũng thật hiếm hoi. Silas hề ý định kìm nén nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-20.html.]

Nguyên tắc làm việc của xưa nay vốn thích sự mâu thuẫn, càng luôn theo đuổi sự trung thành tuyệt đối với chính bản . Bởi , đón nhận ý nghĩ một cách vô cùng thản nhiên, chẳng chút trở ngại. Thế là, khoảnh khắc mà Minh Anh hề , trở thành đầu tiên, cũng là duy nhất ý đồ " đơn thuần" với Silas, nhận , nhưng vẫn giữ trong danh sách liên lạc.

Có lẽ vì dồn quá nhiều buff, Minh Anh chịu nổi mà đột nhiên hắt xì một cái rõ kêu. Cậu rút tờ khăn giấy bên cạnh, bát mì mặt cũng vơi gần hết. Vừa ngẩng đầu lên, phát hiện qua lớp cửa kính, trời bắt đầu đổ mưa. Tháng Chín ở New York cũng giống như Thượng Hải, là mùa của những cơn mưa rào.

Ăn xong bát mì, Minh Anh bỗng thấy chút xúc cảnh sinh tình. Cậu lười biếng gác tay lên bàn mở điện thoại . Vì lệch múi giờ, tiện nhắn tin cho mẫu Trần Cầm Cầm phụ Minh Kiến Quốc, nhóm bạn nối khố cũng thể làm phiền, nếu thực sự sợ hai thằng em của sẽ lăn đột t.ử vì thiếu ngủ mất.

Thế thì còn ai nữa đây?

Mingo: XI lão sư ơi, New York hôm nay mưa , thời tiết chán quá mất.

Mingo: [cún con dầm mưa.jpg] 

Cậu đợi một lúc, tin nhắn vẫn ở trạng thái . Minh Anh liền gọi phục vụ đến tính tiền. lúc đó, XI hồi âm.

XI: Nếu mang ô, thể mượn của chủ quán.

Minh Anh bật thành tiếng. Ái chà, thật là kỳ lạ, luôn những lúc đang ngáo ngơ thế nhỉ?

Mingo: Lão sư thuật bói toán đấy ? Sao đến việc mang ô cũng đoán

Trong lúc đợi phản hồi, một phục vụ Trung Quốc tiến gần, dùng giọng quê hương quen thuộc hỏi: "Chào , Trung Quốc ?"

Minh Anh ngẩng đầu, gương mặt rạng rỡ nụ : "Vâng, Thượng Hải."

"Tôi là Tô Châu." Anh phục vụ mỉm : "Vừa giọng thấy thiết , sang đây du học ?"

" , thật trùng hợp quá." Minh Anh thuận miệng hỏi luôn: "Mà quán vắng khách thế ?"

"Bởi vì là vị khách cuối cùng của chúng ." Anh phục vụ đáp: "Thực mỗi ngày chúng chỉ tiếp đón đúng bảy vị khách thôi, thứ tám đấy."

"Hả?" Minh Anh ngẩn .

Cái gì mà "mỗi ngày chỉ tiếp đãi bảy vị khách"?

Loading...