Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:24:09
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
@@Tin nhắn của lạ ơi, mau đến đây mà!
Lời cảnh báo của Mark vẻ đáng sợ thật, khiến tim Minh Anh cũng đập thình thịch theo. Cậu cúi đầu, lướt mở màn hình điện thoại.
【*: Sàn cá cược mới mắt! Đăng nhập ngay để nhận gói phúc lợi 888 tệ——】
À, hóa là tin nhắn rác. Quảng cáo lừa đảo cũng theo chân xuất ngoại luôn .
Mark tò mò ngó xem: "Có cô nàng nóng bỏng đó nhắn ?"
Minh Anh bật cất điện thoại , hiệu cho bạn tập trung lái xe: "Mark, cảm ơn lời nhắc nhở của nhé. nhất là nên chuyên tâm lái xe , chúng đang chung một thuyền đấy, bây giờ mới đúng là sinh t.ử ."
Mark đáp: "Tôi thích câu đùa đấy. Nếu chịu lời khuyên của nữa thì càng ."
thực tế là, bất kỳ trai thẳng nào, đặc biệt là kiểu "tờ giấy trắng" mảnh tình vắt vai như Minh Anh, đều chẳng thể nào lọt tai nổi mấy lời khuyên can kiểu đó.
Trên suốt quãng đường từ quận Queens về Brooklyn, Minh Anh lén điện thoại năm . Chẳng cuộc hội thoại mới nào bắt đầu cả. Được , lẽ là tự đa tình thôi. Minh Anh thu hồi điện thoại, bắt đầu tán gẫu với Mark. Mark là sinh viên bản xứ của trường N, theo học ở đây ba năm. Cơ duyên khiến Minh Anh quen bạn cũng thể coi là một sự trùng hợp đầy "ma thuật".
Hai tháng , khi nghiệp đại học, Minh Anh tranh thủ kỳ nghỉ ở Thượng Hải làm hướng dẫn viên du lịch để kiếm thêm chút tiền học phí. Nhờ vốn tiếng Anh nên chuyên tiếp đãi các đoàn khách nước ngoài, và thật tình cờ, gặp đúng đoàn của Mark sang Trung Quốc du lịch. Hai chuyện cực kỳ hợp rạ, tán hươu tán vượn một hồi mới phát hiện hóa sắp tới sẽ là bạn cùng trường. Thế là họ lập tức thiết như thể em thất lạc lâu ngày. Việc thuê chung nhà cũng chốt luôn từ dạo đó.
"Cơ sở chính của Đại học N ngay trung tâm Manhattan, nơi mà ký túc xá hầu như suất cho sinh viên cao học. Vừa Mark cũng đang tính dọn ngoài ở riêng, thế là hai đứa 'bắt sóng' ngay tắp lự. Căn hộ hai phòng ngủ mà Mark chọn vị trí và gian đều . Ngay khi đẩy cửa bước , đập mắt Minh Anh là bức poster rực rỡ của một đội bóng Anh treo chễm chệ tường phòng khách."
Minh Anh nhướng mày một cái. Mark chú ý thấy liền : "Hy vọng là fan của đội đối thủ đấy nhé."
Minh Anh tự giễu: "Cậu là Trung Quốc mà, về khoản bóng đá thì thực sự 'tiếng ' cho lắm ."
Mark lộ vẻ mặt đầy tiếc nuối. Thôi , Minh Anh là vì chính xác là fan cứng của đội đối thủ mà Mark ghét nhất. Cậu thì chẳng bận tâm lắm, nhưng cứ mức độ cuồng nhiệt đến phát điên của Anh với bóng đá, nghĩ nên giữ kín bí mật thì hơn. Ngày đầu tiên đặt chân đến đây, Minh Anh lệch múi giờ nên chẳng thể nào chợp mắt nổi. Đại não cứ hưng phấn quá mức vì những điều mới mẻ. Cậu bắt đầu dọn dẹp hành lý, đem hết đống đồ ăn thức uống mang từ quê nhà sang xếp gọn gàng tủ lạnh ở phòng khách.
Đến tận lúc cơn buồn ngủ kéo tới thì bên ngoài trời sáng bừng. Minh Anh ngáp ngắn ngáp dài về phòng. Trước khi ngủ, mở máy tính gửi mail cho giáo sư hướng dẫn Thomas, đó mới cầm lấy điện thoại. WhatsApp vẫn im lìm. Minh Anh tựa lưng ghế xoay, chợt nghĩ: Hay là cô thêm qua ứng dụng khác nhỉ? Như WeChat Telegram chẳng hạn?
Thế là lạch cạch mở hết các phần mềm khác lên kiểm tra một lượt, nhưng kết quả vẫn là con tròn trĩnh. Thực Minh Anh cũng chẳng thấy thất vọng lắm, dù mục đích ban đầu của cũng chỉ là kết thêm bạn mới mà thôi. Cậu thoát WeChat ngay mà tiện tay chụp vài góc trong phòng gửi cho hai vị phụ ở nhà báo cáo tình hình. Xong xuôi, ném điện thoại sang bên đổ gục xuống giường, vì quá mệt nên đầy một phút chìm giấc ngủ.
Giấc ngủ của Minh Anh tuy sâu nhưng chẳng mấy thoải mái. Cậu vốn tật là lạ giường, ngủ chẳng qua là vì kiệt sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-2.html.]
Sau một chuỗi những giấc mơ lộn xộn chẳng đầu chẳng đuôi, Minh Anh cuối cùng cũng tỉnh giấc. Cậu quờ quạng vớ lấy chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh xem giờ. Ồ, mới ngủ tầm sáu tiếng. Đầu óc vẫn còn ong ong đau nhức.
Minh Anh lười biếng cuộn tròn trong chăn thêm mười phút nữa mới miễn cưỡng dậy. Thế nhưng, vẫn tỉnh táo hẳn mà cứ đờ đó một lúc lâu. Mãi đến khi tầm mắt dần tập trung, thần trí cũng dần khôi phục, mới vò mái tóc rối bù như tổ quạ tung chăn bước xuống giường.
New York sang buổi chiều, bên ngoài trời vẫn mù mịt sương mưa. Minh Anh cầm điện thoại phòng khách, thấy Mark ở nhà. Cậu tự rót cho một ly sữa mở điện thoại lên kiểm tra. Tin nhắn nhiều đến mức lướt mãi thấy đáy: từ ba , bạn bè cho đến mấy cái group hội du học sinh cùng trường đang spam thông báo liên hồi.
Minh Anh bấm xem thử, đa các bài đăng trong nhóm bạn cùng trường đều là chia sẻ địa chỉ mấy quán bar quanh đây. Cậu lướt xem một lúc cho mở mang tầm mắt, vô thức mở WhatsApp. Đập mắt đầu tiên là tin nhắn của Mark:
Mark: "Ming ơi, bar đây. Thấy ngủ say quá nên nỡ gọi. Tỉnh dậy thì nhắn nhé, dẫn quẩy banh nóc!"
Minh Anh thầm nhủ: Ông bạn , cũng quẩy lắm chứ, nhưng vấn đề là tiền . Cậu lắc đầu, nhắn một câu: "Cảm ơn nhé, nhưng đầu nhức nên chắc ."
Vừa định thoát ứng dụng khi trả lời xong, đầu ngón tay Minh Anh bỗng khựng . Trên màn hình xuất hiện một cuộc hội thoại mới từ một lạ.
XI: Hello
Minh Anh sững . Những điện thoại của ít, đa Trung Quốc đều chỉ kết bạn qua WeChat. Người dùng WhatsApp để nhắn tin cho chắc chắn là nước ngoài.
cái tên lạ thật đấy, cứ như tên tiếng Trung . Tiếng Trung... Một tia sáng bỗng loé lên trong đầu Minh Anh. Chẳng lẽ... là cô gái đó! Minh Anh vội vàng đặt ly sữa xuống, thẳng lưng sofa, bắt đầu soi mói cái tài khoản lạ một lượt từ đầu đến cuối. Ngoài cái tên sặc mùi tiếng Trung thì ảnh đại diện của tài khoản cũng kỳ lạ vô cùng.
Tấm ảnh đại diện trông ngăn nắp, chụp một góc giảng đường cả biển nhà, qua cứ như ảnh phong cảnh trong khuôn viên trường học. Đa nước ngoài thường lấy ảnh chính chủ làm ảnh đại diện, nhưng rõ ràng theo lối mòn đó. Minh Anh nhớ cô gái ở sân bay lúc , vẻ ngoài bốc lửa như xem chừng giống với phong cách nghiêm túc cho lắm.
Thế là đắn đo một chút, đ.á.n.h liều gửi một tin nhắn dò hỏi:
Mingo: Hello, who r you [mỉm ]?
Khoảnh khắc tin nhắn gửi , Minh Anh bỗng thấy căng thẳng. cảm giác đó cũng tan biến nhanh, vì một phút trôi qua mà dấu tích xanh WhatsApp chỉ hiện lên đúng một cái. Điều nghĩa là tin nhắn gửi thành công, nhưng đối phương còn chẳng buồn ngó ngàng gì tới. lúc , thanh thông báo nhảy một email mới, là từ vị giáo sư Đức - Thomas gửi tới.
Minh Anh về phòng, mở Outlook lên kiểm tra. Nội dung thư dài, nhưng phong cách hành văn trái ngược với tính cách khô khan thường thấy của Đức. Xuyên suốt bức thư là những lời cảm ơn vô cùng chân thành vì Minh Anh tin tưởng chọn ông làm giáo sư hướng dẫn...
Minh Anh mỏi cả mắt, cuối cùng mới lọc đúng một thông tin hữu ích là đoạn ông giới thiệu về các chị khóa cho . Cậu chút dở dở sự nhiệt tình quá mức , nhưng vẫn nghiêm túc soạn thư trả lời. Tiêu chí là gì? Ít nhất dài hơn cả thư của giáo sư mới !
Đợi đến khi phản hồi xong bức thư dài dằng dặc , Minh Anh quên bẵng mất chuyện kết bạn với WhatsApp.