Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:17:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi từ bệnh viện về, Minh Anh mở máy tính bắt đầu tra cứu tỷ lệ thôi học của Đại học N. Đối với những học phủ danh tiếng sự cạnh tranh khốc liệt , mỗi năm đều sinh viên thôi học vì đủ loại nguyên nhân. 

Đây thể là nơi tụ hội của thiên tài, nhưng cũng đồng thời là nghĩa địa của họ; lý tưởng của tỏa sáng rực rỡ, nhưng lý tưởng của hóa thành những tấm bia mộ lạnh lẽo. Hiện thực thường là những mảnh vụn trần trụi và đầy rẫy rắc rối.

Cậu ôm mặt đống liệu đó, gửi tin nhắn cho lão hỗn đản. 

Mingo: Nếu hồi đó em cũng thôi học, thầy còn ở bên em ?

Hai phút , điện thoại nhận hồi âm. 

XI: Thế thì chúng thể công khai .

Minh Anh tin nhắn, "phụt" một cái thành tiếng. là lão hỗn đản, quy tắc đạo đức luôn linh hoạt đến khó tin. Cậu gửi một cái meme, đó mở một file tài liệu trống, gõ xuống mấy dòng:

Về dự án.

Về ba .

Kết hôn với Silas.

Nhìn chung, đây là ba vấn đề lớn đang đối mặt. Cách giải quyết:

Điều thứ nhất: Theo ý của Thomas, dự án sẽ kết quả đ.á.n.h giá một tháng. Trước đó, cứ làm việc hiện tại . Nếu tiếp tục thì làm tiếp, nếu hủy bỏ thì làm việc khác, thiết kế viện thiếu gì dự án, Thomas thiếu gì việc, cứ làm thôi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.

Điều thứ hai: Về ba . Cậu cần sắp xếp thời gian về nước một chuyến. Cần giải quyết dứt điểm.

Điều thứ ba... Minh Anh xoa cằm suy nghĩ.

Thế là một tháng , Minh Anh xin phép Thomas cho nghỉ để một bay về Thượng Hải. 

Đứng giữa nơi sinh và lớn lên, Minh Anh bỗng thấy bồi hồi. Cậu gõ cửa nhà, quả nhiên ai. Cậu gọi cho nhưng bà nhấc máy, chắc là đang bận, nên nhắn tin qua. Sau đó gọi cho ông Minh Kiến Quốc, hồi chuông thứ hai ông mới bắt máy. Cậu bảo: "Ba, con về nhà , hai bớt chút thời gian về ăn bữa cơm nhé, cần vội ."

Ông Minh Kiến Quốc hiển nhiên bất ngờ: "Biết , con về một ?" 

Minh Anh : "Dạ, con về ba , dắt theo cả ông nước ngoài với con trai ông nữa." Nói xong cúp máy cái rụp.

Minh Anh nhà, căn nhà lâu ở nên đầy bụi bặm. Cậu bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Tất nhiên, dọn dẹp thì cũng gọi video cho ngài giáo đổng.

"Thầy thấy em đảm đang ?" Minh Anh lau dọn : "Tại em cho thầy về cùng là vì thầy làm việc chân tay với em đấy, em bụng thế mà thầy chẳng hiểu gì cả."

Nhắc đến chuyện , Minh Anh nhất quyết đồng ý để Silas bay từ Manhattan về Thượng Hải cùng , khiến Silas thắc mắc suốt mấy ngày. nhóc con , cũng chẳng thể ép. 

Thế nên lúc , Silas đành màn hình Minh Anh quét nhà, lau sàn. Hắn : "Ừ, cảm ơn em."

"Bảo bối còn giận ?" Minh Anh chống cây lau nhà giải thích: "Chẳng em về để tranh thủ sự đồng ý của họ ? Họ mà thấy thầy chắc chắn nổi trận lôi đình, em thấy thầy mắng , em xót lắm."

Minh Anh thể chấp nhận việc ai đó chỉ trích Silas mặt . Lần chứng kiến cảnh ba mắng , vẫn còn nhớ như in. Bạn học Minh Anh chính là bao che khuyết điểm như đấy.

Silas thở dài: "Minh, chút áp lực vẫn chịu mà." 

Minh Anh ngẩng đầu: "Em thích mắng thầy đấy, thầy quản chắc?" 

Silas chỉ : "Ừ, ."

Sau khi lau sàn xong, Minh Anh cầm điện thoại : "Em định nấu cơm cho ba ." 

Silas nhíu mày. 

Minh Anh: "Thầy làm cái vẻ mặt gì đấy?" 

Silas khựng một chút hỏi: "Minh, em chắc chắn về là để tranh thủ sự đồng ý của ba chứ?" 

“……”

Minh Anh phục: "Em làm đủ bài hướng dẫn , nhất định thành công." 

Cuối cùng bổ sung một câu: "Nhà em máy báo cháy , thầy yên tâm." 

Silas tán thành: "Minh, đừng làm thế, nguy hiểm lắm." 

Minh Anh thản nhiên: "Chẳng thầy . Em sẽ mở video để thầy giám sát, đồ ăn em mua xong hết đây."

Nói chạy bếp, camera cho Silas xem đống thực phẩm: cà chua, cà tím, tôm tươi nhảy tanh tách và con cá diếc đang bơi trong chậu. Cậu khoe thuyết minh định làm món gì, một hồi, Silas đột nhiên ngắt lời: "Minh?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-164.html.]

Minh Anh: "Dạ?" 

Silas: "Tôi mặt em."

"Ơ?" 

Minh Anh ngẩn , bấy giờ mới nhận bắt Silas chằm chằm một con cá suốt nửa ngày: "Em xin ." 

Camera ngược , đối diện với Silas, Minh Anh bỗng tinh quái. Cái vẻ ý hiện rõ lên mặt, Silas nhếch môi: "Sao thế?"

Minh Anh hừ hừ: "Ngài Aston, dạy em ... Phải làm thế nào?" 

Trên màn hình, Silas rũ mắt nhấp một ngụm cà phê, lười biếng ngước Minh Anh. 

Minh Anh chằm chằm một hồi, yết hầu khẽ chuyển động, cất tiếng gọi: "Ba ba..."

lúc , đồng chí Minh Kiến Quốc nhà từ lúc nào, bước tới cửa bếp: "Kêu ba việc gì?"

“???” 

Minh Anh ngỡ tai vấn đề.

“Nhìn ba làm gì?” 

Minh Kiến Quốc nhíu mày: “Ba hỏi con gọi ba làm gì?” 

Minh Anh: “……”

“Ba nhầm .” Minh Anh ba , lật úp điện thoại xuống, chột nhưng vẫn cố tỏ đúng lý hợp tình: “Con gọi ba.”

Quả nhiên, cái từ “ba ba” ngoại trừ lúc ở nhà riêng của hai bọn họ , thì đúng là thể loạn gọi ở chỗ khác

Silas màn hình: “……”

Minh Kiến Quốc liếc đống thực phẩm con trai mua, hỏi: “Lăn lộn cái gì trong bếp thế?” 

Minh Anh đáp: “Con chuẩn nấu cơm cho hai .” 

Minh Kiến Quốc: “Định đầu độc chúng ?” 

Minh Anh khì: “Dạ, thích thì ăn thích thì thôi.” 

Minh Kiến Quốc cũng lạnh lùng: “Sao, nỡ mang cái thằng nước ngoài về đây ?”

Minh Anh định dằn mặt thì lúc , màn hình điện thoại nhảy một tin nhắn. 

XI: Minh, lời một chút. 

Mingo: Dạ .

Bạn học Minh Anh lười đôi co với ba , liền dựng điện thoại lên ngay ngắn. Lúc Minh Kiến Quốc mới thấy màn hình. 

Trong nháy mắt đó, ông khựng , bỗng nhiên liên tưởng đến tiếng “ba ba” của Minh Anh, lão hán năm mươi tuổi cảm thấy sống lưng nổi một tầng gai ốc. 

Với gương mặt xanh mét, Minh Kiến Quốc hình nửa ngày dám nhúc nhích.

Thế nhưng, con trai ông rõ ràng chẳng thèm quan tâm đến ba ruột nữa. Minh Anh cứ làm theo lời Silas chỉ dẫn: thái rau thế nào, nóng chảo , nêm nếm gia vị thế nào. Nghe một hồi, Minh Anh tự động quên luôn ông ba đang đó, còn đẩy vai đuổi ba sofa cho đỡ vướng chân vướng tay.

Cứ như , bạn học Minh Anh bắt đầu màn trình diễn trù nghệ sự chỉ đạo từ xa của ngài Aston: “Em bỏ thế ạ?” 

“Minh, vặn lửa nhỏ xuống một chút.” 

“Thế ạ?” 

“Được .” 

“Chỉ là '' thôi ? Thầy định khen em lấy một câu ?” 

“Ừ, giỏi lắm.” 

Minh Anh cầm xẻng nấu ăn rộ lên.

Minh Kiến Quốc ở sofa phía con trai cầm xẻng chống nạnh hố hố: 

“……”

Loading...