Bạn học Minh Anh ôm máy tính ở phòng khách vò đầu bứt tai làm việc, còn thì thong dong mang theo con rùa nhỏ ban công ngắm hoa nở. Minh Anh ôm máy tính lân la đến cạnh Silas, đang dùng nước tưới lên mai rùa: "Lãnh đạo, con rùa nhỏ gì mà chơi."
Silas ngước mắt : "Thế em chơi cái gì?"
Đôi mắt Minh Anh đang : Chơi em . Ngài Aston cũng hiểu : Chơi nhóc .
bạn học Minh Anh vẫn chí cầu tiến, bảo: "Chúng chơi... chơi công việc !"
Silas , thầm nghĩ trẻ con lớn nhanh quá đôi khi cũng chẳng chuyện lành gì.
Minh Anh huých vai Silas: "Tiện thể em chút chuyện thỉnh giáo thầy."
"Thỉnh giáo ?" Silas khẽ , nhấn mạnh ba chữ .
Minh Anh: "Này, cái ngữ điệu đó là ý gì?"
Silas: "Ngữ điệu đang đợi em thỉnh giáo đây."
Minh Anh thì còn chuyện gì để thỉnh giáo ngoài cái dự án rách nát, rắc rối tầng tầng lớp lớp nữa. Cậu theo chân nhà, mô tả cái dự án tồi tệ đến mức vô tiền khoáng hậu, chủ yếu để làm nổi bật tinh thần bất khuất kiên cường của .
Silas , thi thoảng bật , nhưng phong thái làm việc vẫn vững vàng, chỉ bảo Minh Anh lấy tài liệu cho xem.
Thấy phản ứng hững hờ đó của ngài Aston, Minh Anh vui: "Xì, tài liệu trong máy tính cả đấy, thầy tự mà tìm."
Silas nhíu mày: "Minh?"
Minh Anh cũng ngang ngược : "Gì cơ?
Tình hình dự án lúc họp tổ thầy Thomas chẳng hết , thầy nghiêm túc ?" Cậu đang nhắc tới buổi họp trực tuyến đột xuất hôm nọ.
Silas bật : "Minh, em nghĩ thể chuyên tâm khác họp hành cái gì, trong khi thấy bạn trai đang dán băng gạc đầy mặt ?"
Bạn trai... Minh Anh: "..."
Ách, cái lão hỗn đản cứ tập kích bất ngờ, mấy lời làm tim đập loạn xạ thế nhỉ. "Lần thầy định mấy lời thì báo cho em một tiếng ."
Silas: "Nói gì cơ?"
"Thì mấy lời kiểu đó ."
"Kiểu đó là kiểu gì?"
"Thầy gì?"
"Minh, cho rằng cuộc đối thoại hiện tại của chúng ý nghĩa thực chất."
Minh Anh khụ một tiếng. Cái danh phận bạn trai phát từ miệng Silas mang cảm giác khác biệt. "Em đang là, bạn trai thầy mà,"
Minh Anh giơ tay đ.ấ.m nhẹ vai : "Cảm ơn thầy."
Silas bật thành tiếng.
Hai cùng phòng, máy tính đặt xuống, bạn học Minh Anh bắt đầu rục rịch "kiếm chuyện".
Minh Anh : "Em phát hiện một vấn đề."
Silas ngước .
Minh Anh khoanh tay ngực: "Có thầy vẫn là thầy xót em ?"
"Cái gì?"
"Vụ em thương ."
"Minh, là em lừa ."
"Thì thầy cũng xót em chứ."
Silas chút do dự: "Ừ, xót em."
Minh Anh thỏa mãn: "Chỉ thế thôi á?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-157.html.]
Silas nhếch môi: "Ngày mai sẽ lôi gã Wans đó đ.ấ.m cho một trận."
Thấy đối phương cuối cùng cũng chịu hùa theo quậy phá, Minh Anh hài lòng vô cùng, dứt: "Thầy nhớ giữ lời đấy nhé!"
Silas gật đầu: "Ừ, giữ lời."
Tiểu Minh (con rùa) bò lồm cồm bên ngoài, hai họ ở trong phòng khách, một sofa, một thảm.
Chẳng mấy chốc, Minh Anh thuật một lượt những nan đề mà họ đang gặp . Silas xong, hỏi: "Vậy nên, Minh, em hỏi gì?"
Vấn đề của dự án , và vấn đề em hỏi, mang hàm nghĩa giống .
Minh Anh bệt xuống thảm: "Dạ... em nữa."
Silas: "Đến hỏi gì cũng ?"
Thật Minh Anh một đống câu hỏi, chẳng hạn dự án tiếp tục ? Nếu hủy bỏ thì sẽ về thẳng Manhattan sang dự án mới? Đang mải suy nghĩ, bỗng cảm thấy giữa lông mày ai đó búng nhẹ một cái. Silas duỗi tay vuốt phẳng nếp nhăn nơi đầu mày mà Minh Anh đang vô thức nhíu .
Minh Anh đột nhiên nảy câu hỏi: "Thế nếu là thầy, cái gian đột ngột lòi , thầy sẽ sửa thế nào?"
Đây công trình nhỏ. Silas xong, gật đầu: "Ừm, đang kiểm tra đấy ?"
Minh Anh chút hả hê: "Sao hả lãnh đạo? Bỏ chuyên ngành lâu quá nên quên sạch kiến thức ?"
Trên con đường "tìm c.h.ế.t", bạn học Minh Anh luôn là dẫn đầu. Silas : "Minh, thi thì phần thưởng chứ."
Minh Anh: "Thầy đúng là thực dụng quá mất. Thôi , thưởng, thưởng hết."
Thế là suốt cả buổi chiều, hai như thầy trò, cũng như bạn bè, bệt t.h.ả.m cùng thảo luận về những vấn đề học thuật chuyên môn bản vẽ.
Minh Anh vô cùng phấn chấn, vì đây là thời gian thuần khiết nhất từ lúc sang đây, mấy chuyện rắc rối thị phi, chỉ kiến trúc và thiết kế. Hơn nữa, một hồi trao đổi, Minh Anh thu hoạch ít.
Cậu : "Thầy Thomas nên chia cho thầy một nửa tiền lương mới đúng."
Silas di chuột, khẽ nhếch môi: "Thomas dạy em ?"
Minh Anh dậy lòng , thở dài: "Giáo sư vất vả quá, mệt đến mức lăn ốm ."
Silas : "Cho nên em đến bắt vất vả ?"
Minh Anh: "Thầy khác mà, thầy chẳng là... cái gì nhỉ."
Silas: "Cái gì?"
Minh Anh to gan lớn mật đáp: "Gừng càng già càng cay."
Silas mặt cảm xúc, đưa tay nhéo m.ô.n.g một cái rõ đau.
Minh Anh "oái" một tiếng kêu lên, ôm m.ô.n.g bật dậy khỏi Silas: "Ui da, thầy tay độc ác thế. Bộ tưởng em giận chắc!"
Silas: "Em định giận thế nào?"
Minh Anh chỉ tay : "Thầy chờ đấy. Em nấu cơm cho thầy ăn."
Silas: "..."
Minh Anh ôm m.ô.n.g ngoài, nhưng rẽ hướng ban công. Silas đợi vài phút thì thấy Minh Anh cầm một bông hồng từ ngoài đó . Silas nhướng mày .
"Tặng thầy đấy." Minh Anh : "Em đặc biệt chọn bông tươi thắm nhất cho thầy luôn."
Silas nhận lấy hoa, hỏi: "Cảm ơn. Đây là trừng phạt ?"
"Đây là phần thưởng." Minh Anh rộ lên: "Tối nay thầy chiên bít tết cho em ăn ? Em ăn."
Silas đặt bông hoa sang một bên, : "Được thôi, nhưng đó, Minh, một vấn đề hỏi em."
Minh Anh chớp mắt: "Gì ạ?"
Silas chỉ bông hồng : "Minh, đống hoa hồng trong bình ngoài đều là em mua ? Có sở thích từ bao giờ thế?"
Khóe miệng Minh Anh khựng . Ách, thật là khác tặng em đấy.