Trong buổi tiệc , Minh Anh uống quá chén. Lúc Silas đến đón về, chỉ sơ sẩy một chút thấy một một rùa đang rạp t.h.ả.m phòng khách.
Silas tại chỗ hỏi: "Minh? Em đang làm gì đấy?"
Minh Anh giơ một ngón tay lên: "Em đang thi chạy với Tiểu Minh."
Ngài Aston vĩ đại đời kiến thức rộng rãi, chỉ từng thấy rùa chạy với thỏ, mà giờ rùa chạy với "chó" (Minh Anh quậy phá) cũng chứng kiến luôn .
Hắn day day thái dương, tới bế lên. Ai ngờ Minh Anh đột ngột túm chặt lấy cổ áo , hừ hừ: "Em , thầy mà dám tìm khác là thầy c.h.ế.t chắc với em!"
Silas thấy buồn : "Nghĩ linh tinh cái gì ."
Silas còn thêm gì đó nhưng bạn học Minh Anh thấy nữa, ngủ mất .
Ngày Minh Anh rời , thời tiết New York lắm. Silas tự lái xe đưa sân bay mà gọi tài xế, vì dọc đường liên tục gọi điện xử lý công việc.
Đến sân bay, Silas giúp Minh Anh kéo vali, phía dẫn phòng chờ VIP.
Minh Anh bóng lưng , tâm trạng bỗng chốc chùng xuống.
Silas xoay : "Minh?"
Minh Anh lí nhí: "Thầy xem giờ em đổi ý còn kịp ?"
Lời khỏi miệng, hai đối mắt . Giây tiếp theo, Minh Anh thấy Silas dứt khoát đẩy vali xoay định ngoài.
Minh Anh kinh ngạc, vội ngăn : "Thầy làm gì thế?"
Silas khó hiểu: "Không em bảo nữa ?"
Đệch. Đây chính là sự khác biệt giữa "phái suông" và "phái hành động" ?
Minh Anh lập tức nhận sai: "Đi chứ, thể , tới cũng tới mà."
Silas gật đầu, tiếp tục về phía .
Hai đợi ở phòng chờ VIP, Minh Anh thời gian bay càng lúc càng gần, đột nhiên hỏi: "Thế khi nào thầy mới ?"
Silas đồng hồ, thản nhiên đáp: "Minh, đang đợi máy bay đây."
Ý là ? Minh Anh ngơ ngác: "Đợi máy bay gì ạ?"
Silas: "Tôi cứ ngỡ tiếng Trung của tệ đến mức sai câu đó."
Minh Anh mở to hai mắt: "Thầy cùng em luôn?"
Trời ạ, cái với việc bố theo bồi thì khác gì ?
Silas , khẽ : "Tôi cùng để giúp em định chỗ ở ."
Câu nghĩa là cũng sẽ ở lâu. Minh Anh húc nhẹ vai : "Luyến tiếc em thì cứ thẳng ."
Khóe môi Silas cong lên: "Ừ, luyến tiếc em."
Thế là tâm trạng bạn học Minh Anh phơi phới trở .
Khi máy bay hạ cánh cũng là lúc Melbourne buổi hoàng hôn.
Minh Anh khỏi khoang hành khách ánh nắng chiều vàng rực rỡ phả đầy mặt.
Vừa chạm đất, Silas liền dẫn đến một căn nhà trong nội thành với phong cách trang trí cực kỳ gu.
Nhìn là đây là một bất động sản khác của ngài Aston, Minh Anh tê liệt với độ giàu .
"Minh, dù em bằng lái xe Trung Quốc,"
Silas dặn dò: " em quen đường xá Úc, nhất vẫn nên gọi xe khi ngoài." Đến cả xe cũng chuẩn sẵn cho .
Minh Anh ngô nghê: "Dạ, thế em nên làm gì bây giờ?"
Silas định gì đó thì điện thoại bỗng reo vang. "Tôi điện thoại ."
"Dạ."
Silas cũng chẳng buồn tránh né, trực tiếp máy ngay tại chỗ. Minh Anh nhân lúc đang chuyện điện thoại liền kiễng chân, vươn tay vòng qua cổ .
Hai áp sát , nhịp tim phảng phất như cùng một tần . Minh Anh loáng thoáng đoán , lão hỗn đản đợi đến ngày mai, chắc luôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-147.html.]
Sau khi Silas cúp máy, quả nhiên là . "Khi nào thầy mới sang đây ?" Giọng Minh Anh trầm xuống.
Silas ôm một cái, tiếc nuối : "Minh, xin ."
Hắn Washington, vì để đưa Minh Anh sang đây mà trì hoãn công việc một ngày .
Minh Anh lắc đầu: "Thôi, em thầy bận chính sự mà. Em là hiểu chuyện, lý lẽ lắm."
Silas nhẹ: "Ừ."
Hắn xoa mặt Minh Anh, hôn lên đỉnh đầu : "Tôi sẽ sớm ."
Minh Anh xong bật : "Lãnh đạo ơi, rốt cuộc là ai đang xa nhà thế hả?"
Có một tờ tạp chí khích lệ, truyền cảm hứng từng thế : Sự khác biệt lớn nhất giữa trai trẻ và lớn tuổi khi đối mặt với sự chia ly, lẽ là trai trẻ sẽ lưu luyến rời, còn lớn tuổi thì tương đối khắc chế.
khi chia tay, trai trẻ lao môi trường mới lạ, đầy tươi mới, nhất thời sẽ như chú ngựa hoang đứt dây cương, đem chút nỗi buồn ngắn ngủi ném đầu.
Còn lớn tuổi khi ly biệt bóng lưng , lặp lặp những ký ức trong đầu, cách nào quên .
—— Tuy nhiên, điều đúng với bạn học Minh Anh. Minh Anh đơn giản là bận như một chú cún. Mà trong cái sự bận rộn đó, vẫn quên giở trò trêu ghẹo ...
Mingo: Kiểm tra đột xuất.
XI: Minh, đừng lặp tin nhắn liên tục thế.
Mingo: Sao gọi là lặp ? Có thầy đang lén lút nuôi lưng em ?
XI: Thế gửi tin kiểm tra hai phút là ai?
Mingo: Đấy là em của hai phút , là em của hiện tại!
XI: Em đúng.
Lại ví dụ như...
Mingo: Kiểm tra đột xuất.
Mingo: [cún con xoay vòng vòng.jpg]
XI: [hình ảnh] (bức ảnh chụp Tiểu Minh rùa đen đang leo cầu thang thì ngã lộn ngửa mai lên trời cực thảm).
Mingo: [hình ảnh] (ảnh Minh Anh đang tự sướng).
XI: Minh, đây là ? Không ở nhà ?
Một câu hỏi bất ngờ làm Minh Anh giật thót.
Mingo: Lãnh đạo đúng là hỏa nhãn kim tinh, em thời gian về nhà, đành ở tạm bên Viện thiết kế luôn.
Tin nhắn hiện " xem" tận năm phút.
XI: Có quen ?
Mingo: Không lồng n.g.ự.c của thầy, em quen chút nào, nhớ thầy c.h.ế.t tvt
XI: Ừ.
Mingo: "Ừ" là ý gì cơ?
XI: Thế thì cứ nhớ tiếp .
Mingo: Tàn nhẫn thật sự.
Mingo: [cún con nhe răng.jpg]
XI: Buổi tối ăn cái gì?
Minh Anh chống cằm tin nhắn , nghĩ gì mà một cách đầy gian xảo.
Mingo: [hình ảnh] (bức ảnh chụp... cơ bụng của ngài Aston).
Thời gian chụp: Đêm khuya ngày nọ tháng nọ năm nọ. Người chụp: Bạn học Minh Anh. Địa điểm: Trên giường.
Tin nhắn xem nhưng hồi đáp, thế là Minh Anh bồi thêm một câu:
Mingo: Món ... thơm ngon đặc biệt luôn nhé.