"Lãnh đạo, rốt cuộc là ai sắp xa nhà thế hả?"
Sau khi thề non hẹn biển, Minh Anh chuẩn rời . Trước khi , còn tới chỗ Thomas để họp và làm thủ tục.
sáng sớm lúc ngủ dậy, Minh Anh nướng thêm một lát, bởi vì tối qua trả giá quá đắt, bạn học Minh Anh hiển nhiên một bước trở thời tiền sử. Haiz.
Cuối cùng, Minh Anh dậy sát giờ, cuống cuồng rửa mặt đ.á.n.h răng. Cậu trong phòng tắm nhe răng trợn mắt, kỹ trong gương thầm rủa: Đệch, trông còn giống nữa hả trời?
Tóc tai rối như ổ gà, mắt thì đỏ sưng, khóe miệng còn rách, và quan trọng nhất là... cái vòng vệt đỏ cổ thì tính đây hả?
Bạn học Minh Anh thấy tức giận.
"Silas!!!!" Cậu hét xong liền bắt đầu ho sặc sụa.
Người đàn ông thắt cà vạt bước tới: "Sao ?"
Minh Anh thấy tới liền chỉ tay cổ , vẻ mặt oán trách, quên mất món đồ đó là do ai mua.
Silas thì đưa tay bóp cằm , nheo mắt một hồi : "Cần bôi chút thuốc, hôm nay đổi sang mặc áo cổ ."
Minh Anh hất tay : "Không thèm."
Silas nhướng mày .
Minh Anh: "Em cho thiên hạ thấy thầy ngược đãi em như thế nào."
Silas khựng một chút, : "Ừ, định cho thấy kiểu gì? Không mặc quần áo học ?"
Minh Anh nhịn nữa, bật thành tiếng. Kết quả là khóe miệng cử động, chỗ trầy xước bắt đầu đau, thế là nhăn mặt, trông đến là t.h.ả.m hại: "Đệch, thầy thật là..."
Silas giúp bổ sung: "Lão hỗn đản?"
Minh Anh càng hơn.
Bất lực, khi bôi t.h.u.ố.c mỡ xong, Minh Anh vẫn một chiếc áo sơ mi cổ .
Lúc cửa, Minh Anh thấy chiếc vòng cổ tối qua ở sảnh , tim hẫng một nhịp, bước chân cũng dừng .
Silas nhận sự chần chừ của , nghiêng mặt hỏi: "Minh?"
Minh Anh: "Thầy... vẫn giữ cái ?"
Silas theo tầm mắt của , khẽ nhếch môi: "Có đồ dùng một ."
Minh Anh: "…… Thế em cũng đồ dùng một ."
Cứ tới thêm vài như tối qua thì ai mà chịu cho nổi. Silas khẽ, gì, xoa đầu dắt cửa.
Đến trường, nữa thấy Thomas, Minh Anh cảm giác da mặt như thiêu cháy, dám nhiều, chỉ mau chóng tìm một chỗ xuống đóng vai rùa rụt cổ.
Đợt đầu tiên theo Thomas Melbourne ba : Bruce, Alan và Minh Anh.
Sau khi cuộc họp nhỏ kết thúc, Thomas gọi Minh Anh : "Ming, đây một chút?"
Bước chân Minh Anh khựng , chột vò đầu bứt tai . Cậu chột tới, Thomas thở dài một tiếng. Minh Anh liếc ông.
Thomas: "Ming, em gặp khó khăn gì ?"
Minh Anh: “……”
Minh Anh: "Khụ khụ, giáo sư, chuyện đó... em thể giải thích."
Mẹ kiếp, lúc nào cũng đang đường giải thích thế ?
Ai ngờ Thomas : "Silas với ."
Minh Anh ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-146.html.]
Thomas hồ nghi : "Cậu bảo hai là tự nguyện yêu đương, tin."
Minh Anh "" một tiếng: "... Tuy rằng... nhưng mà... giáo sư ạ, đúng là như đấy."
Lông mày Thomas nhíu , : "Ồ, thế thì thật đáng tiếc."
Minh Anh thấy Thomas lộ vẻ mặt liền tự động phiên dịch thành ý "tiếc cho bắp cải nhà heo ủi", thế là thầm cảm động.
Phỏng chừng Thomas là hiếm hoi cảm thấy khi cạnh ngài Aston thì là bên "ủi"...
Ai ngờ giây tiếp theo, Thomas lắc đầu đầy tiếc nuối: "Tôi còn tưởng tóm thóp của chứ."
“…………”
Minh Anh thực sự phục hội các lão nam nhân luôn... Một so với một còn "khó ở" hơn.
Từ bố , đến Thomas, đến lão hỗn đản khó trị nhất ...
Có ai bình thường ? Bạn học Minh Anh thở dài, cảm giác như cả đời đấu tranh với các lão nam nhân.
Đang mải suy nghĩ, Minh Anh chuẩn thu dọn đồ ăn cơm thì Thomas bất ngờ : " Ming, chuyện cần nhắc nhở em một chút ——"
Minh Anh nghiêm chỉnh, trong bụng nghĩ chuyện gì , chẳng lẽ dự án biến động?
Kết quả thấy Thomas chỉ tay cổ , biểu cảm khó hết lời, như bảo: Người trẻ tuổi, thật là làm lo lắng quá !
Minh Anh chớp mắt, đột ngột che cổ . Đáng c.h.ế.t thật.
Buổi trưa lúc ăn cơm, để trả thù, Minh Anh bám lấy vai Silas định c.ắ.n cổ , nhưng vì vấn đề chiều cao nên... haiz, đành từ bỏ.
Không chiếm chút lợi lộc nào ở khoản , Minh Anh đành tìm cách khác bắt lão nam nhân "xuất huyết".
Cậu bảo khi chủ động mời khách, tụ tập với bạn bè một chút. "Em định mời Mark, Jet, Luck, mấy ở câu lạc bộ, còn cả Tiểu Minh nữa."
Silas xong, câu đầu tiên hỏi là: "Jet là ai?"
Minh Anh: "Là bạn trai của Mark."
Silas: "Ừ, thế Luck là ai?"
Minh Anh: "Tình địch của thầy đấy."
Silas: "Minh?"
Minh Anh vội vàng xòa nịnh nọt: "Gì mà căng thế, em đùa chút thôi."
Silas thèm đ.á.n.h giá trò đùa , chỉ nhéo mặt một cái hỏi: "Vậy, Tiểu Minh là ai?"
Minh Anh: "Con rùa đen nhà ."
Silas gật đầu: "Nó gọi là Tiểu Minh từ bao giờ thế?"
Minh Anh: "Vừa mới xong."
Silas khẽ: "Sao đặt tên đó?"
Minh Anh buông đũa, vẻ mặt vô cùng chân thành: "Để nó em ở bên cạnh thầy."
Nói như thể lâu lắm bằng. Silas lắc đầu, mặc kệ quậy.
Silas: "Được thôi, cần làm gì?"
Minh Anh nháy mắt với : "Lãnh đạo ạ, thầy tài trợ cho em ít kinh phí là , tấm lòng đến là quý , thì cần đến ."
Silas bó tay với : "Buổi tối về nhà sớm đấy."
"Rõ thưa lãnh đạo!"
Thế là, rùa đen Tiểu Minh cũng ép tham gia buổi tiệc chia tay của bạn học Minh Anh.